Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân

Chương 640



Nếu con bé làm nũng một chút, thì thực sự là mặt trăng trên trời cũng có thể hái xuống cho con bé.

Tiêu Chính Phong đối với đứa con gái muộn màng này cũng vô cùng thương xót, có đôi khi sẽ đích thân bế con bé đi dạo trong sân, giống hệt như Nhu Nhu lúc nhỏ vậy.

Mùa hè, thị nữ đặt sập thấp dưới giàn nho trước cửa, A Yên ngồi ở đó bế con gái nhỏ hóng mát, vừa tùy ý kể những câu chuyện ở biên cương, vừa nhẹ nhàng vỗ về lưng con bé.

Trong giọng nói dịu dàng như nước của nàng, con gái nhỏ dần dần chìm vào giấc ngủ, dung nhan khi ngủ điềm tĩnh.

Tiêu Chính Phong rón rén bước tới, bế con gái nhỏ đi, sai người đặt con bé vào trong phòng chăm sóc, còn mình thì cùng A Yên nằm trên sập thấp.

Bầu trời đêm bao la, những vì sao trên trời dường như những viên đá quý đính trên bức màn trời xanh thẫm, lấp lánh và tĩnh lặng. Trong góc sân có tiếng dế kêu, thỉnh thoảng còn có một cơn gió mùa hè thổi qua, mang theo hương thơm của hoa dành dành trong hoa viên phía sau, thanh đạm tao nhã.

Nay tuổi tác đã cao, đối với chuyện trong triều Tiêu Chính Phong đã rất ít khi bận tâm nữa.

Chàng nắm lấy tay A Yên, khàn giọng nói: “Nay cũng là con cháu đầy đàn rồi, nàng và ta rảnh rỗi liền đi dạo khắp nơi, cũng đã đến lúc nên thư giãn rồi.”

A Yên mím môi mỉm cười một cái, lúc này nàng đột nhiên nhớ tới lúc mới gả cho Tiêu Chính Phong, lần đầu tiên đón tết ở nhà chàng, nhìn tông phổ treo trong từ đường, những cái tên xếp thành từng hàng từng hàng trên tông phổ đó.

Mình lúc đó còn ngốc nghếch nghĩ, liệu có một ngày nào đó mình già đi, sẽ nhìn thấy bên dưới tên mình và Tiêu Chính Phong viết chi chít rất nhiều tên của con cái hay không.

Cũng từng hướng tới, liệu có một ngày mình giống như lão tổ tông ngồi trong nhà chính, nhận sự quỳ lạy của con cháu đầy sân hay không?

Nay nghĩ lại, chẳng qua chỉ là cái chớp mắt, thế nhưng hai mươi năm đã trôi qua rồi, mình trơ mắt nhìn già đi, cũng đã đến lúc con cháu đầy đàn rồi.

Những người già ở nhà cũ năm xưa, từng người từng người đều dần dần ra đi, chỉ trừ Tiêu gia Đại phu nhân, nay đã gần chín mươi tuổi rồi, phúc thọ mãn đường, răng rụng hết rồi, nhưng vẫn có thể ăn được đồ ăn, con cái hiếu thuận tranh khí, sống còn rất có tinh thần, A Yên dăm ba bữa lại đi thăm bà cụ, mỗi lần nhìn thấy, liền cảm thấy trong lòng ấm áp.

Tiêu Chính Phong thấy A Yên hơi nhắm mắt nghĩ ngợi, trên môi còn mang theo một nụ cười, không khỏi hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”

A Yên mở mắt ra, cười nói: “Tùy ý nghĩ ngợi mà thôi, nay chỉ cảm thấy lúc chúng ta thành thân, thật giống như ngày hôm qua, nhưng thực tế hai mươi mấy năm đã trôi qua rồi đấy.”

Tiêu Chính Phong cũng không khỏi nhớ tới lúc ban đầu, trong mắt mang theo ý cười: “Năm đó để cưới được nàng, thật sự không dễ dàng.”

Suýt chút nữa thì cưới Lý Minh Nguyệt rồi.

A Yên cũng nhớ tới Lý Minh Nguyệt này: “Bà ta nay không biết thế nào rồi?”

Tiêu Chính Phong nhạt giọng nói: “Có thể thế nào chứ, Tu vương rốt cuộc là nể tình mẹ con, thả bà ta đi rồi, nay bà ta đi theo người thợ trồng hoa đó mở một cửa tiệm ở vùng Bành Châu phương Nam, cũng sinh được một đứa con gái, chuỗi ngày trôi qua vậy mà lại có tư vị.”

Thực ra Tiêu Chính Phong không nói là, Tu vương ước chừng rốt cuộc mềm lòng, còn dăm ba bữa phái người lén lút đi thăm, thấy nương hắn sống cũng được, hắn cũng không truy cứu chuyện này nữa.

A Yên gật đầu cười nói: “Như vậy cũng tốt, người sống hai kiếp, bà ta rốt cuộc cũng sống hiểu ra rồi.”

Tiêu Chính Phong nhớ tới kiếp trước mà A Yên nói, lại nhớ tới một người, ý cười chậm rãi thu lại, quay đầu nhìn về phía A Yên.

A Yên thấy chàng như vậy, liền dứt khoát nói: “Chàng có phải muốn nói cho ta biết chuyện của Kiệt nhi không?”

Tiêu Chính Phong không nói gì.

A Yên thở dài: “Chàng cứ nói thẳng là được rồi.”

Thực ra vào ngày hôm đó của rất nhiều năm về trước, nàng đã hiểu Thẩm Kiệt đi là một con đường không có cách nào quay đầu lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Có lẽ đối với Thẩm Kiệt mà nói, chính hắn cũng không biết hắn rốt cuộc muốn gì nữa. Vì báo thù cho mình, hay là oán hận sự giấu giếm mười năm của A Lưu Trưởng công chúa, trong này có bao nhiêu hận có bao nhiêu yêu, chính hắn có lẽ cũng không rõ ràng.

Nếu thực sự chỉ là hận đơn thuần, một đao c.h.é.m xuống, kết liễu là xong, làm sao có thể đ.á.n.h đổi cả đời mình để đi hành hạ một người khác chứ.

Tiêu Chính Phong hơi nhíu mày, nhạt giọng nói: “Thực ra cũng tốt, chuyện của A Lưu Trưởng công chúa, vẫn là giấu giếm rồi, bên ngoài chỉ nói là bệnh c.h.ế.t. Nay Thẩm Kiệt đã rời khỏi Yến Kinh Thành, đến một ngôi chùa, xuống tóc đi tu rồi. Một thời gian trước ta đưa Nhu Nhu đến biên cương, lúc đó còn cùng Nhu Nhu đi thăm hắn.”

A Yên nghe thấy điều này, bàn tay vốn dĩ đang nắm lấy Tiêu Chính Phong siết c.h.ặ.t thêm vài phần: “Hắn hiện tại có tốt không?”

Tiêu Chính Phong nhìn bầu trời đêm thâm thúy và xa xăm đó, giọng nói trầm thấp chậm rãi nói: “Không có gì tốt và không tốt, nếu có kiếp sau, hy vọng hắn đừng nhớ lại những chuyện trước đây nữa, quên hết đi.”

A Yên nhúc nhích thân mình, nhẹ nhàng tựa vào chàng, rất lâu rất lâu không nói chuyện.

Tiêu Chính Phong cúi đầu nhìn sang, tưởng người trong lòng đã ngủ rồi, thế nhưng đúng lúc này, A Yên lại hỏi: “Nếu có kiếp sau, chàng còn hy vọng nhớ lại chuyện kiếp này không?”

Tiêu Chính Phong nhất thời cười: “Đương nhiên là hy vọng nhớ lại.”

Nếu không nhớ lại, lỡ như chàng không đi tìm nàng thì làm sao.

Không đi tìm nàng, chẳng phải sẽ hối hận cả đời sao.

Và lúc này cũng dưới cùng một màn đêm, Nhu Nhu múa một bài Cửu Cầm Vũ xong, mồ hôi thơm đầm đìa.

Duệ Tín Đế bế nàng lên, chuẩn bị đi đến d.ụ.c trì.

Nhu Nhu nhìn thấy sự nóng bỏng cuồn cuộn trong mắt hắn, ước chừng biết được ý của hắn, c.ắ.n môi nói: “Đem Dạ Minh Châu che hết lại đi.”

Bọn họ thành thân cũng sắp ba năm rồi, nhưng khi hành phòng sự, nàng luôn kiên trì phải ở trong bóng tối, mà hắn cũng luôn chiều theo mình.

Thế nhưng lần này Duệ Tín Đế lại thở dài một hơi: “Nhu Nhu, nàng rốt cuộc vẫn không tin ta, có đôi khi, ta thực sự hận không thể...”

Nhu Nhu chớp chớp mắt, không nói chuyện.

Duệ Tín Đế ôm c.h.ặ.t lấy nàng, nhẹ nhàng hôn lên gò má nàng: “Kiếp này, ta chỉ có nàng, cũng chỉ có con trai do nàng sinh ra mới có thể kế thừa hoàng vị của ta.”

Nhu Nhu lại chớp chớp mắt, vẫn không nói chuyện.

Duệ Tín Đế nhẹ nhàng gặm dái tai nàng: “Nàng đúng là đồ ngốc.”

Nhu Nhu c.ắ.n răng nhịn, vừa nhịn, vừa cẩn thận né tránh.

Duệ Tín Đế bế ngang nàng đi vào bên trong.

Nước b.ắ.n tung tóe, sóng cuộn trào.

Ngay trong sự kích động không thể kiềm chế đó, Nhu Nhu nghe thấy Duệ Tín Đế khàn giọng nói bên tai nàng: “Thực ra... lúc nàng tức giận, mắt cũng sẽ biến thành màu xanh lam, nàng không biết sao?”

Bí mật này, hắn đã biết từ lúc nàng bảy tuổi rồi.

“A ”

Trong tẩm điện, truyền đến một tiếng kinh hô của Nhu Nhu Hoàng hậu.