Ai ngờ lúc này Cố Thanh nhớ tới có thể đi Tấn Giang Hầu kia, lại rất hưng phấn, liền kéo A Yên, muốn để nàng xem các loại lễ vật nhỏ Hầu phủ đưa tới.
A Yên nhìn một cái, đều không phải là đồ chơi gì đáng tiền, bất quá thắng ở chỗ dụng tâm kỳ xảo, đều là những vật hiếm lạ dỗ dành trẻ con. Đang xem, liền thấy bên trong vậy mà lại có một cây trâm gỗ.
A Yên sờ lấy cây trâm gỗ đó, lại thấy cây trâm gỗ đó mộc mạc đơn giản, nhìn một cái liền biết là tự mình cầm d.a.o khắc ra, nàng cứ thế cúi đầu nhìn, một màn của kiếp trước chợt hiện lên trước mắt.
Thiếu niên mặc áo vải thô quật cường nói với A Yên, thím, luôn có một ngày con sẽ quay lại Yến Kinh Thành, để những kẻ coi thường chúng ta phải quỳ dưới chân con, để thím được sống lại những ngày tháng cẩm y ngọc thực. Lúc nói lời này, đôi hắc mâu của thiếu niên không trong veo như ngày thường, đen u uất khiến người ta nhìn không rõ.
Cố Thanh đang nghịch ngợm những đồ chơi nhỏ nhắn lấy lòng người đó, chợt lơ đãng ngẩng đầu, lại nhìn thấy trong mắt tỷ tỷ mình lờ mờ có sự ướt át, đệ ấy giật mình, kinh ngạc nói: “Tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy?”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
A Yên khẽ cười một cái, lắc lắc đầu, đặt cây trâm gỗ đó xuống, nhạt giọng nói: “Nay trời lạnh rồi, bên ngoài thổi gió lạnh, mắt tỷ có chút đau.”
Nói như vậy, Cố Thanh lập tức đau lòng thay cho tỷ tỷ, ngược lại đem những đồ chơi nhỏ đó tạm thời ném ra sau đầu.
Nhất thời hai tỷ đệ nói chuyện, A Yên dường như lơ đãng nói: “Thanh nhi, sau này đừng dễ dàng nhận lễ vật của người khác.”
Nàng nhìn các loại vật dụng bày đầy một bàn, cười nói: “Những thứ này tuy không tốn bao nhiêu bạc, nhưng đều là những đồ chơi phải vắt óc suy nghĩ mới có được, nay người ta cứ thế tặng cho đệ, đệ lấy gì hồi báo người ta?”
Cố Thanh sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh liền nói: “Kiệt ca ca thích đệ, đối xử với đệ cực tốt, tỷ tỷ nói như vậy, vị tất sinh phân rồi.”
A Yên nghe lời này, trong lòng có chút nghẹn lại, nhưng vẫn cười nhìn Cố Thanh:
“A Thanh làm sao biết người ta là thực sự thích đệ, hay là đối với đệ có mưu đồ khác đệ phải biết, hôm nay phụ thân làm Tả tướng trong triều, trong văn võ bá quan, có bao nhiêu kẻ mong ngóng có thể bước qua cửa nhà ta, mong ngóng có thể nhét kim ngân tài bảo cùng các loại đồ chơi kỳ xảo vào cửa nhà ta. A Thanh và Thẩm Kiệt kia bất quá chỉ là một lần gặp gỡ mà thôi, sao lại chắc chắn người ta thích chính là đệ, chứ không phải là thân phận tiểu công t.ử nhà Cố Tả tướng của đệ?”
Cố Thanh vạn vạn không ngờ Cố Yên sẽ nói ra những lời này, cũng là đệ ấy tuổi còn nhỏ, lại đi theo hạng người kiến thức nông cạn như Lý thị, cho nên chưa từng nghĩ tới những điều này, nay nghe Cố Yên chợt nói đến như vậy, nhất thời thầm nghĩ, nếu Kiệt ca ca đối xử tốt với mình như vậy vậy mà lại đều là giả vờ, kỳ thực tất cả đều là vì thân phận tiểu công t.ử Cố phủ của mình?
Đệ ấy lập tức liền ngây ra ở đó, cúi đầu, nửa ngày không nói chuyện. Đệ ấy tuổi nhỏ như vậy, kỳ thực bạn chơi cùng không nhiều, trong cung ngược lại có vài vị tiểu Hoàng t.ử, từng gặp, nhưng rốt cuộc là sinh phân, còn về công t.ử của các hào môn quý tộc khác, không quen thuộc. Nay quen biết Thẩm Kiệt, đây là người đệ ấy thích nhất ngoài phụ mẫu tỷ tỷ ra, gần như là nhất kiến như cố, chỉ hận không thể mình có một người ca ca như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng lời của Cố Yên, lại tàn nhẫn như vậy, lập tức đem tình bạn đơn thuần tốt đẹp vốn có trong lòng đệ ấy đ.â.m cho vỡ vụn.
Hồi lâu sau, đệ ấy rốt cuộc mấp máy môi, lẩm bẩm nói: “Không, sẽ không đâu, đệ và Thẩm Kiệt ca ca nhất kiến như cố, huynh ấy còn hẹn đệ đến nhà huynh ấy chơi nữa...”
Đệ ấy nói là không tin, kỳ thực xưng hô đã từ Kiệt ca ca biến thành Thẩm Kiệt ca ca rồi.
A Yên nhìn đệ ấy như vậy, kỳ thực nào muốn để đệ ấy đau lòng chứ, nhưng sinh ra trong phủ Tả tướng, sinh ra làm nhi t.ử của Cố Tề Tu, thì không có tư cách m.ô.n.g muội vô tri mà đơn thuần.
Thế là A Yên càng cười ôn nhu, lời nói ra cũng càng thêm nhạt nhòa: “Thanh nhi, lẽ nào đệ chưa từng nghĩ tới, Tấn Giang Hầu luôn đóng cửa không ra ngoài, vì sao đột nhiên đến nhà chúng ta đăng môn bái phỏng?”
Trong đôi mắt sáng ngời của Cố Thanh lúc này đã gần như rỉ ra giọt lệ ủy khuất, đôi mắt ướt át của đệ ấy trừng trừng nhìn A Yên, đôi môi đẹp đẽ mím lại quật cường. Hồi lâu sau, đệ ấy lắc lắc đầu, bình sinh lần đầu tiên dũng cảm nhìn A Yên, hòa cùng nước mắt nói: “Đệ không tin, Thẩm Kiệt nhất định không phải là người như vậy, huynh ấy thực sự nhất kiến như cố với đệ, đệ có thể cảm giác được, huynh ấy đối với đệ rất tốt.”
A Yên thấy tình cảnh này, thở dài nhẹ một hơi, nàng rốt cuộc là nên vui hay nên buồn đây. Đứa trẻ mà nàng luôn hy vọng có thể không còn nhút nhát nhu nhược này, đã học được cách phản kháng và biện giải, nhưng lại là đối với mình.
Lập tức A Yên cũng không nói thêm gì nữa, vừa vặn lúc này Lý thị qua gọi Cố Thanh về, Cố Thanh cũng liền cáo từ mà đi.
Mà trong mấy ngày sau đó, A Yên có thể cảm giác được, đứa trẻ này và mình vậy mà lại sinh phân rồi, mỗi khi gặp mình, giữa mày mắt có sự né tránh không thể che giấu. Sự xa lánh rõ ràng như vậy, khiến A Yên có chút đau lòng, có lẽ không phải thiếu niên nào cũng là Thẩm Kiệt, đều có thể tiếp nhận sự dạy dỗ bực này của nàng. Cố Thanh trước mắt, so với Thẩm Kiệt ngày xưa, rốt cuộc là ngày thường quá mức kiều sinh quán dưỡng, tuổi tác cũng nhỏ hơn một chút.
Bất quá sau khi suy nghĩ một phen, nàng liền có chút thoải mái rồi. Phản ứng hiện tại của đứa trẻ này, kỳ thực chính là nói rõ đệ ấy là một người trọng tình nghĩa, phân ngoại trân trọng tình bạn với Thẩm Kiệt. Rốt cuộc là đứa trẻ Cố gia thiên tính thuần lương.
Để bù đắp quan hệ với Cố Thanh, A Yên đích thân xuống bếp, làm vài món bánh ngọt tinh xảo, đích thân đưa đến Đông sương phòng, nhưng Cố Thanh lại vẫn có thần tình xa cách, đối với món bánh ngọt tinh mỹ khiến người ta thèm thuồng nhỏ dãi đó, đệ ấy là nửa phần hứng thú cũng không có.
Cứ như vậy qua mấy ngày, ngay cả Cố Tề Tu, Cố Tề Tu đích thân hỏi A Yên, A Yên chỉ cười nói, bất quá là làm nũng trẻ con mà thôi, không cần để ý, qua vài ngày là tốt thôi.