Cố Tề Tu trong lòng không dễ chịu, nhớ tới Lý thị, ánh mắt càng thêm lạnh nhạt.
A Yên bất đắc dĩ, nhướng mày cười nói: “Phụ thân, nếu người không thích kế mẫu, vậy năm xưa cần gì phải cưới người ta? Hôm nay nếu bà ấy đã là phụ nhân Cố gia ta, lại sinh hạ đệ đệ A Thanh, phụ thân nay lại như vậy, ngược lại khiến người ta lạnh lòng đấy.”
Cố Tề Tu nhíu mày, nhìn nữ nhi một cái: “Năm xưa trước khi mẫu thân con ra đi, có để lại di ngôn, nhất định bắt ta phải cưới thêm một phòng nữa.”
Thực ra năm xưa Cố Tề Tu tuy đã qua tuổi bất hoặc, nhưng thân là mệnh quan triều đình, lại sinh ra tướng mạo đường hoàng, không biết có bao nhiêu nữ t.ử ném cành ô liu về phía ông, trong đó thậm chí không thiếu quận chúa hoàng tộc, thế nhưng Cố Tề Tu năm xưa kén cá chọn canh, cuối cùng lại chọn Lý thị - một nữ t.ử nhà tiểu hộ bình thường như vậy, chính là vì Cố Yên.
A Yên nghe phụ thân nói vậy, nhất thời có chút ngẩn người, thực ra nàng không hề biết mẫu thân lại từng để lại di ngôn này.
Nếu không phải vì điều này, e là phụ thân từ đó về sau thực sự sẽ sống cô độc một mình.
Nhất thời nàng không khỏi nghĩ ngợi, cho dù khi mẫu thân còn sống, phụ thân đã có thiếp thất thứ nữ, nhưng thế thì đã sao, bà gần như đã có được toàn bộ tình yêu của phụ thân, đó là điều mà kế mẫu cùng Chu di nương vĩnh viễn không thể có được. Một người mẫu thân như vậy, năm xưa nghĩ lại hẳn là tràn ngập hạnh phúc.
Lập tức liền nhớ tới bản thân mình, không khỏi có chút bất đắc dĩ.
Cố Tề Tu cũng nhớ tới chuyện này, nhạt giọng nói: “Con cứ yên tâm, dù sao hiện nay thánh chỉ vẫn chưa ban xuống, đại sự chưa định.”
A Yên gật đầu, lại nhớ tới tỷ tỷ Cố Vân, liền cười nói: “Tháng sau bên chỗ tỷ tỷ cũng nên cử hành đại lễ rồi, mấy ngày nay con sẽ giúp thu dọn trước, xem còn thiếu thứ gì, đều nhất nhất bổ sung.”
Cố Tề Tu lúc này mới nhớ tới chuyện này, liền nói: “Nếu thiếu thứ gì, con cứ đến chỗ Lý thị, bảo bà ấy điều bạc trong công quỹ là được, không cần tự mình bù đắp.”
A Yên tự nhiên là gật đầu đồng ý.
Bên này A Yên vừa bước ra khỏi thư phòng, liền thấy trên con đường lát đá cuội phía trước, Cố Thanh đang đứng dưới gốc cây đào, không biết đang suy nghĩ điều gì.
A Yên bước tới, lấy khăn tay lau mồ hôi cho đệ đệ: “Mới luyện võ xong phải không? Sao không đến chính phòng, mẫu thân đã chuẩn bị điểm tâm cho đệ, đang đợi đệ qua ăn đấy.”
Lập tức A Yên dắt tay Cố Thanh, tản bộ trên con đường hoa này, lúc này trời đã hoàn toàn trở lạnh, trên cây đều bắt đầu trơ trụi, trong viện khó tránh khỏi có vài phần tiêu điều.
Cố Thanh ngẩng mặt lên, nhìn tỷ tỷ bên cạnh, lại thấy tỷ tỷ dung mạo tuyệt mỹ, ánh mắt ôn hòa, khóe môi ngậm cười, nhất thời trong lòng không khỏi càng thêm yêu thích, nhưng nhớ tới chuyện lúc trước, cuối cùng nhịn không được nhíu mày nhỏ hỏi: “Tỷ tỷ, đệ nghe nói tỷ có thể sắp làm Thái t.ử phi rồi, nhưng tại sao tỷ và phụ thân lại không có vẻ gì là vui mừng?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc trước mẫu thân ôm lấy mình, vui mừng như điên, nói tương lai mình có thể làm quốc cữu rồi.
A Yên nghe vậy, không khỏi bật cười, nghĩ thầm Lý thị kia vốn kiến thức nông cạn, trong việc dạy dỗ con cái khó tránh khỏi có chút thiên lệch, nay Cố Thanh có thể chủ động hỏi mình chuyện này, mình nhân cơ hội giải thích, quả thực là một cơ hội tốt không gì bằng.
Lập tức nàng hơi trầm ngâm, liền nói: “Có đôi khi người khác nhìn vào tưởng là chuyện tốt, nhưng thực ra đối với chúng ta chưa chắc đã là chuyện tốt, mọi thứ chẳng qua như người uống nước ấm lạnh tự biết mà thôi. Đệ sau này phải học cách cẩn thận phân tích nhìn nhận. Phụ thân đã là Tả tướng đương triều, tỷ đệ ta hành sự tự nhiên nên có chừng mực, chuyện gì nên làm chuyện gì không nên làm, chuyện gì là tốt chuyện gì là xấu, đều không nên hùa theo người khác, luôn phải có phán đoán và suy nghĩ của riêng mình.”
Cố Thanh vừa nghe lời này, vô cùng xúc động, lập tức ngẩn người ở đó, gật đầu suy nghĩ hồi lâu.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Hồi lâu sau, cậu bé ngẩng mặt lên: “Tỷ tỷ, tỷ biết đấy, hôm trước đệ có đến phủ Uy Viễn Hầu dạo chơi, nhưng đệ không ở lại lâu, ngay trong ngày liền trở về rồi.”
A Yên đương nhiên cũng biết, gật đầu cười nói: “Tỷ tỷ cũng không nói là không cho đệ qua lại với cậu ấy, chỉ là phàm làm chuyện gì cũng luôn phải đề phòng vài phần, chúng ta lấy thành đối đãi, người khác chưa chắc đã là thật lòng.”
Cố Thanh khẽ “vâng” một tiếng: “Thực ra lần này đệ qua đó chơi, mặc dù Thẩm Kiệt vẫn đối xử với đệ cực tốt, sân viện của phủ Uy Viễn Hầu cũng được tu sửa đẹp đẽ thú vị, nhưng trong lòng đệ lại chẳng có chút yêu thích nào.”
Ban đầu những lời tỷ tỷ nói, cậu bé không muốn tin, nhưng nay thời gian lâu dần, những lời đó trong lòng từ từ lên men, cậu bé liền dần dần không nhịn được mà suy nghĩ. Về sau mặc dù cậu bé chủ động thân cận với tỷ tỷ, nhưng trong lòng cũng ôm một tia hy vọng, mong rằng không giống như lời tỷ tỷ nói.
Nhưng giờ phút này, nghe những lời này của tỷ tỷ, nhớ tới nỗi phiền muộn giữa hai hàng lông mày của phụ thân mấy ngày nay, cậu bé bắt đầu sâu sắc ý thức được, có lẽ mình thực sự là tính trẻ con rồi.
Thân là công t.ử trong phủ Tả tướng, cậu bé không những không chia sẻ nỗi lo giải sầu cho phụ thân và tỷ tỷ, ngược lại có lẽ vô tình lại chuốc thêm phiền não cho họ.
Nhất thời, cậu bé nhớ tới ngày đó mình vì những lời tỷ tỷ nói mà phản cảm tỷ tỷ, không khỏi càng thêm áy náy.
Nếu nói trước đây cậu bé chỉ vì không nỡ để tỷ tỷ đau lòng mà buộc phải xa lánh Thẩm Kiệt, thì nay, cậu bé đã thực sự hiểu ra điều gì đó.
A Yên cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc của đệ đệ, đưa tay nhẹ nhàng nhéo gò má phúng phính của cậu bé, cười chuyển chủ đề nói: “Tỷ thấy từ khi đệ luyện võ, ngược lại gầy đi một chút đấy.”
Cố Thanh nghe được lời nói dịu dàng của tỷ tỷ, nhất thời gạt bỏ mọi suy tư sâu xa trong đầu: “Đúng vậy a, lúc mới bắt đầu luyện võ, ngày nào đệ cũng cảm thấy mệt mỏi rã rời. Nhưng qua mấy ngày đầu, nay thân thể đều cảm thấy linh hoạt hơn nhiều, cũng không thấy mệt nữa. Sư phụ nói rồi, một là do đệ gầy đi, hai là do đệ đã có sức lực.”
Cậu bé đối với việc mình bắt đầu luyện võ vô cùng hài lòng, biết đây là đề nghị của tỷ tỷ, cậu bé càng thêm tín phục tỷ tỷ.