14
Ánh mắt Bùi Ngọc ôn nhu quyến luyến, từ từ kể lại:
"Năm đó ta mười ba tuổi, võ nghệ chưa tinh thông, bị cha phạt. Người nói ta với chút công phu mèo cào này mà lên chiến trường, chắc chắn là con đường c.h.ế.t. Trong lòng ta không phục, lại không có nơi nào để giãi bày, bèn trèo lên cây hòe già ở hậu viện trốn tránh."
"Sau đó nàng đến. Nàng đứng dưới gốc cây, ngửa chiếc đầu nhỏ lên nhìn ta, nhìn rất lâu. Ta cứ ngỡ nàng định nói điều gì, kết quả câu đầu tiên nàng thốt ra lại là 'Ta đến cứu huynh đây'."
Ta nhớ ra rồi.
Năm đó ta bảy tuổi, được cha dẫn đến Bùi phủ làm khách.
Dạo chơi đến hậu viện, ngẩng đầu lên một cái, nhìn thấy trên cây có một thiếu niên đang ngồi xổm. Sắc mặt hắn rất tệ, hốc mắt đỏ hoe.
Ta khi đó sợ hãi vô cùng, cứ ngỡ hắn là bị người ta bày trò trêu chọc, không xuống được nữa. Một mặt vừa gồng mình giả vờ trấn tĩnh an ủi hắn đừng sợ hãi, một mặt đi bê một đống đồ trở về.
Lá rụng, rơm rạ, đệm mềm, toàn bộ đều chất đống ở dưới gốc cây. Còn sợ chưa đủ, ta tự biến bản thân mình thành một tấm đệm thịt đứng chắn ở đó luôn.
Rồi nói...
"Sau đó nàng nói, đừng sợ, ta đỡ lấy huynh."
Bùi Ngọc cười khẽ một tiếng: "Ta khi đó nghĩ nàng đúng là một cô bé ngốc... một cô bé ngây thơ đáng yêu."
"Ta cao hơn nàng, vạm vỡ hơn nàng, đâu cần nàng phải đến cứu chứ. Nhưng chẳng hiểu sao, ta lại thật sự nhảy xuống. Còn cố tình nghiêng về phía nàng một chút, nàng đã ra sức dùng lực đỡ c.h.ặ.t lấy ta. Rõ ràng là mặt mũi đỏ bừng lên vì nặng, nhưng lại vô cùng vui vẻ."
Tất nhiên là rất vui vẻ rồi!
Ngày hôm đó là lần đầu tiên ta làm thành công một chuyện. Ta cảm thấy bản thân mình giống như vị anh hùng trong các cuốn thoại bản vậy, rất là lợi hại.
"Sau đó nàng không chịu trở về, cứ ngồi đó nói chuyện với ta mãi."
"Ta như bị ma xui quỷ khiến nói ra những nỗi phiền muộn của mình. Nàng liền hỏi ta võ công có lợi hại không, hỏi ta có thể chẻ đôi khúc gỗ không, hỏi ta có thể né tránh được ám khí không. Ta nói có thể, nàng rất nghiêm túc gật gật đầu, nói 'Vậy thì huynh đã rất lợi hại rồi còn gì'."
"Nàng còn đột nhiên vung một nắm đ.ấ.m tới, bị ta né được. Nàng nói, 'Huynh có thể thắng được ta, thì có thể thắng được người khác. Từng người từng người một, rồi có một ngày huynh sẽ thắng được rất nhiều người'."
Khi chàng ấy nói những lời này, giọng điệu rất phẳng lặng, giống như đang trần thuật một chuyện chẳng liên quan đến mình vậy.
Nhưng trong mắt chàng ấy lại thoáng có nước mắt.
"Bởi vì có nàng, ta mới bước ra chiến trường, trở thành Bùi đại tướng quân của ngày hôm nay. Cho nên ta cảm thấy bản thân mình thật sự may mắn, có thể gặp gỡ nàng!"
"Nhưng sau này ta mới biết được, ngày hôm đó nàng trốn ở nơi đó là vì bị A Diễm làm tổn thương lòng. Tâm trạng nàng không tốt, vậy mà lại chạy đến an ủi ta."
"Cũng là sau này mới biết được, nàng lo lắng ta bị thương, là vì A Diễm từng lừa nàng trèo lên hòn giả sơn, rõ ràng đã nói là sẽ đỡ lấy nàng nhưng lại lùi lại một bước, hại nàng bị gãy chân phải dưỡng thương ròng rã suốt gần một năm trời."
15
Ta cụp mắt xuống, nắm c.h.ặ.t lấy góc chăn.
Thực chất chuyện này đối với ta mà nói, là một mảnh ký ức thanh xuân phẳng lặng bình phàm nhất trong những năm tháng niên thiếu.
Có lẽ ngay cả chính bản thân Bùi Diễm cũng đã quên sạch rồi, nhưng ta không ngờ lại có một người khác ghi nhớ nó.
Bùi Diễm luôn rất giỏi trong việc trêu chọc ta, rồi lại lấy thân phận anh hùng từ trên trời rơi xuống.
Ta giống như đang chơi trò đu quay vậy, lúc thì vui mừng hớn hở, lúc thì sợ hãi tột cùng. Lâu dần, ngay cả niềm vui và sự sợ hãi cũng trở nên rất nhạt nhòa, ta chỉ là không muốn bước lên chiếc đu quay đó nữa mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngay vào khoảnh khắc này, Bùi Ngọc bỗng nhiên nắm c.h.ặ.t lấy tay ta.
Hơi ấm không ngừng truyền đến đã hóa giải đi chút chát chúa nhạt nhòa cuối cùng của ta.
"A Đồng, ta nói những điều này là muốn cho nàng biết, ta muốn cưới nàng, chỉ là vì nàng là chính nàng mà thôi. Mầm cây nhỏ những năm qua đã tự mình trưởng thành mạnh mẽ rồi, lớn lên rất tốt."
Nước mắt của ta cuối cùng cũng không kìm được nữa, tí tách tí tách rơi xuống mu bàn tay chàng.
Ta không biết bản thân mình đang khóc vì cái gì, nhưng lại có chút đau lòng.
Bị gọi là Tiểu Mộc Đầu suốt bao nhiêu năm qua, cũng theo bản năng nghĩ rằng bản thân mình mộc mạc ngu ngốc. Nhưng lại quên mất cha mẹ ngay từ lúc đặt cho ta cái tên này, là gửi gắm ước nguyện ta khỏe mạnh lớn lên, một đời bình an.
Ta hé miệng, muốn nói điều gì đó nhưng lại phát hiện ra cổ họng giống như bị thứ gì đó chặn lại, một chữ cũng không thốt ra được.
Trong đầu loạn cả lên, lời dặn của mẹ bỗng nhiên lại hiện lên... "Khi không biết phải làm gì, cứ theo quy củ mà làm là được."
Quy củ phải làm trong đêm đại hôn là... Ta lau nước mắt một cái, bỗng nhiên nắm lấy cổ tay chàng.
"Chúng ta động phòng đi!"
16
Cả người Bùi Ngọc cứng đờ ra, vành tai đỏ lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
"Chuyện này... nhanh như vậy sao?"
Chàng ấy hiếm khi có chút lắp bắp: "Được, vậy ta... ta đem món quà làm tân lang tặng cho nàng."
Ta mong chờ đến mức trợn tròn mắt nhìn. Chỉ thấy chàng ấy đưa tay ra cởi thắt lưng, từng chiếc từng chiếc cởi bỏ ngoại bào, trung y, lộ ra khuôn n.g.ự.c và cơ bụng săn chắc tinh tráng.
Dưới ánh nến, làn da của chàng ấy có màu mật ong, đường nét cơ bắp rõ ràng, từng khối từng khối ở vùng bụng vô cùng rõ rệt.
Mà ở vị trí trước n.g.ự.c của chàng ấy có thắt một sợi dây đỏ, phía dưới sợi dây đỏ có treo một chiếc nút thắt hình cánh bướm nhỏ nhắn.
Chiếc nút thắt hình cánh bướm vừa vặn nằm ngay trên l.ồ.ng n.g.ự.c của chàng, khẽ phập phồng theo từng nhịp thở của chàng.
Chàng ấy chỉ chỉ vào chiếc nút thắt hình cánh bướm kia, giọng nói có chút khàn đặc: "Tháo nó ra, ta là của nàng!"
Ta đưa tay ra, đầu ngón tay chạm vào chiếc nút thắt hình cánh bướm kia, cẩn thận từng li từng tí gỡ ra.
Nhưng ta căng thẳng quá, xử lý không được tốt. Rõ ràng là muốn cởi nút thắt hình cánh bướm, bàn tay lại không cẩn thận quẹt trúng vào cơ bụng của chàng.
Mềm mại, lại có chút cứng rắn, cảm giác chạm vào rất kỳ lạ.
Ta nhịn không được bèn sờ thêm một cái nữa, nhịp thở của Bùi Ngọc khựng lại một nhịp.
"Tiết Đồng, có thích không?"
Giọng điệu của chàng ấy có chút thấp thỏm, lo âu.
"Ta không phải là kẻ háo sắc, ta chỉ là nhớ trước đây nàng đi xem đấu mã cầu cứ nhìn chằm chằm vào những kỵ thủ cởi trần trên sân bóng hồi lâu."
"Ta cứ ngỡ nàng là thích như vậy. Là ta... không bằng bọn họ sao?"
Ta trầm ngâm một lát.
"Quả thực là có chút không bằng thật."
Bùi Ngọc không thể tin nổi.