Tiểu Mù Loà Xinh Đẹp Cũng Bị Làm Pháo Hôi Sao

Chương 11: Lòng người hướng về sự yếu đuốiHắn?



 

Khiến Trì Giác không có kết cục tốt đẹp?

 

Nghĩ đến những lời đồn đại mà mình vừa nghe được không lâu về việc người trước mặt này không hợp với Trì Giác, hay gây sự bắt nạt người khác, Từ Hòe Đình nhướng mày.

 

Những người đó nói không sai, Diệp Mãn quả thực không hợp với Trì Giác, và cũng thực sự tìm cơ hội riêng tư, rất cố gắng bắt nạt người khác.

 

Chỉ là kết quả... thực sự khó nói.

 

Từ Hòe Đình nhớ lại lần đầu tiên gặp đối phương.

 

Nhiều mưu mô, rất thành thạo trong việc vu khống hãm hại, nói dối không cần nháp; ra tay với bản thân đủ tàn nhẫn, người như vậy đối với người khác chỉ càng tàn nhẫn hơn, những đặc điểm này cộng lại, theo lý mà nói, đã là đỉnh cao của kẻ tiểu nhân độc ác.

 

Nhưng người trước mặt này?

 

Từ Hòe Đình nhìn xuống.

 

Thiếu niên với khuôn mặt đầy vết thương, cố gắng làm ra vẻ hung dữ, dữ tợn, cố tình hạ giọng trầm thấp áp sát Từ Hòe Đình, tự cho rằng mình rất đáng sợ.

 

Khi cậu lại gần, một mùi thơm ngọt ngào của sô cô la và kem bay qua.

 

Dựa vào việc đối phương không nhìn thấy, Từ Hòe Đình không kiêng dè gì mà đ.á.n.h giá tên l.ừ.a đ.ả.o nhỏ bé hung dữ, xấu xa này.

 

Từ Hòe Đình là con lai, thân hình cao lớn, ngũ quan sâu sắc, đường nét cứng rắn rõ ràng, khi nhìn chằm chằm vào người khác, luôn tạo cho người ta cảm giác như một con thú ăn thịt lớn đang chuẩn bị tấn công, giây tiếp theo sẽ lao tới c.ắ.n nát cổ họng.

 

Lúc này, con sư t.ử lớn này lại khoanh tay, lười biếng dựa vào bồn rửa tay, mặc cho một con mèo con chưa mọc đủ răng đang nhe nanh múa vuốt quấy phá trên người mình.

 

Trong lòng nghĩ, tốt thật, ra ngoài gây sự bắt nạt người khác, còn biết tự mình ăn no nê, ăn uống no say rồi mới đến, đúng là biết tự chăm sóc bản thân rất tốt.

 

Lúc này, Diệp Mãn, người vừa nói một tràng dài, đầu óc đã bay đi đâu mất, bắp chân đang run rẩy vì mỏi.

 

C.h.ế.t tiệt, dùng sức quá đà, bị chuột rút rồi.

 

Diệp Mãn đỏ bừng mặt, c.ắ.n răng chịu đựng, không chịu thua kém khí thế của mình là một pháo hôi độc ác, "Cho dù anh muốn mách bố mẹ nói em bắt nạt anh, họ cũng sẽ không tin anh đâu, anh tốt nhất nên nhận rõ thân phận của mình!"

 

Run rẩy...

 

"Em mới là thiếu gia thật, của anh là của em, em thích cái gì, anh phải đưa cho em cái đó!"

 

Run rẩy...

 

"Nếu không muốn bị đuổi ra khỏi nhà thì ừm--"

 

Từ Hòe Đình nhìn cậu hai lần, thực sự không thể chịu nổi nữa, một tay ôm lấy eo hắn nhấc lên một chút, khi hạ xuống, bàn chân Diệp Mãn vững vàng chạm đất, cuối cùng không cần phải hành hạ bắp chân đáng thương nữa.

 

Máu lưu thông trở lại, chân không còn mỏi nữa, Diệp Mãn như một con mèo con đang gầm gừ nhưng lại bị nhét đầy thức ăn cho mèo, ngơ ngác nhìn Từ Hòe Đình: "Cảm, cảm ơn..."

 

"Ừm."

 

Lồng n.g.ự.c trước mặt rung lên, một giọng nói khàn khàn đặc biệt từ phía trước truyền đến.

 

Diệp Mãn vẫn đang nghĩ Trì Giác bị cậu mắng khóc rồi sao? Sao giọng nói lại thấp hơn bình thường nhiều như vậy?

 

Liền nghe thấy phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói phức tạp và bất lực: "Tiểu Mãn, em buông Từ tiên sinh ra trước đi."

 

Diệp Mãn ngây người.

 

Giọng nói này, không phải Trì Giác sao?

 

Nếu người đang nói chuyện phía sau này mới là Trì Giác, vậy người bị cậu "wall-dong" này là ai?

 

Diệp Mãn toàn thân cứng đờ, run rẩy dùng đầu ngón tay sờ soạng một lúc trên l.ồ.ng n.g.ự.c cứng rắn của người dưới thân, lập tức càng tuyệt vọng hơn.

 

Xong, xong đời rồi.

 

Cậu bắt nạt nhầm người, còn bắt nạt đến cả tổ tông sống! Lại còn để lộ mặt xấu nhất của mình trước mặt đối phương!

 

Mặc dù trước đây đối phương đã có thể nhìn thấu bản chất pháo hôi độc ác của cậu, nhưng chỉ cần không bị bắt tại trận, thì cậu có thể bịt tai trộm chuông giả vờ không biết, dù sao người có địa vị như đối phương chắc chắn cũng không có thời gian rảnh rỗi để xử lý cậu.

 

Nhưng bây giờ phải làm sao?

 

Diệp Mãn hoảng sợ.

 

Cậu đã nhìn thấy mặt này của anh, còn chặn anh trong nhà vệ sinh để đe dọa và xúc phạm, nếu đối phương tức giận, trực tiếp tìm đến bố mẹ Trì, kể cho họ việc hắn thực ra vẫn luôn bắt nạt Trì Giác sau lưng, vậy cậu có phải là chưa đến một năm đã bị đuổi đi rồi không?

 

Nhiệm vụ thất bại, công thụ chính còn chưa ở bên nhau, nếu cứ thế bị đuổi ra khỏi nhà họ Trì, cậu sẽ không nhận được gì cả.

 

Không có tiền, vậy thì...

 

Viện mồ côi phải làm sao? Còn, còn...
 

Diệp Mãn càng nghĩ càng hoảng sợ, đầu óc ong ong, trống rỗng.

 

Từ Hòe Đình vốn đang thong dong nhìn thiếu niên trước mặt, muốn xem tên l.ừ.a đ.ả.o nhỏ này cuối cùng phát hiện mình tìm nhầm người sẽ phản ứng thế nào. Kết quả càng nhìn càng thấy không đúng.

 

Sắc mặt Diệp Mãn gần như biến mất trong một giây, đôi mắt sáng long lanh cũng lập tức mất đi thần thái.

 

Từ Hòe Đình nhíu mày, đưa tay sờ trán cậu, chạm vào một lớp mồ hôi lạnh và mịn.

 

Chuyện gì thế này? Vừa nãy không phải còn vẻ mặt kiêu ngạo, nhìn còn không biết trời cao đất dày hơn cả những con mèo được nuôi từ nhỏ trong nhà sao, sao nghe nói là anh lại sợ đến mức này.

 

Anh đáng sợ đến vậy sao?

 

Từ Hòe Đình chỉ chạm vào Diệp Mãn một cái, hắn lập tức run rẩy lùi lại, như thể anh đã làm gì cậu vậy. Nhìn thấy Diệp Mãn chân trái vấp chân phải, theo bản năng đưa tay ra đỡ, kết quả Diệp Mãn, người vừa nãy không biết là anh, tưởng anh là Trì Giác thì rất ngoan, lập tức hoảng sợ hất tay anh ra.

 

Sau đó, ngay trước mặt Từ Hòe Đình và Trì Giác, hắn "bịch" một tiếng ngã xuống sàn đá cẩm thạch trong nhà vệ sinh.

 

Tiếng ngã đó rất mạnh, Từ Hòe Đình dựa vào kinh nghiệm của mình, gần như ngay lập tức nhận ra rằng tay Diệp Mãn chống đất chắc chắn đã bị trật khớp.

 

Khi người ta ngã, theo bản năng sẽ dùng tay chống đất, cú ngã của Diệp Mãn không hề giảm nhẹ, tay cậu hoàn toàn không chịu nổi lực lớn như vậy.

 

Tiếng xương khớp kêu "rắc rắc" đủ để khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng phải sởn gai ốc.

 

Trì Giác mở to mắt, ngừng thở, cả người ngây ra đó. Sau khi phản ứng lại, lập tức hoảng hốt chạy đến đỡ Diệp Mãn.

 

Nếu là người bình thường, lúc này đã ôm tay rên rỉ lăn lộn, khóc đến mức mũi dãi tèm lem.

 

Diệp Mãn cũng khóc, nước mắt như mưa, đáng thương đến mức khiến người ta phải xót xa, ngay cả tốc độ và góc độ của những giọt nước mắt rơi xuống cũng phải được kiểm soát cẩn thận.

 

Mỗi động tác đều được thiết kế tỉ mỉ.

 

Cậu không la hét, thậm chí không mấy quan tâm đến bàn tay bị thương rất nặng mà ai cũng có thể nhìn thấy, như thể hoàn toàn không cảm thấy đau, toàn bộ sự chú ý đều tập trung vào việc làm sao để khóc đẹp hơn, đáng thương hơn, khiến người khác xót xa hơn.

 

"Từ tiên sinh, tôi không biết là anh, tôi vừa nãy chỉ đùa thôi, tôi là người mù, không nhìn thấy, anh... đừng chấp nhặt với tôi được không?"

 

Hắn không thể nào nói trước mặt Trì Giác rằng, đừng để Từ Hòe Đình nói chuyện này cho bố mẹ Trì, đó chẳng phải là nhắc nhở Trì Giác rằng có một nhân chứng sao?

 

Diệp Mãn thực sự không biết phải làm sao, hắn vừa hoảng loạn, đầu óc liền trống rỗng, bản năng bắt đầu sử dụng thủ đoạn bảo vệ mạng sống mà cậu đã quen dùng – giả vờ đáng thương, tỏ ra yếu đuối, bán t.h.ả.m.

 

Cậu mất mẹ, bố lại cái kiểu c.h.ế.t tiệt đó, không nơi nương tựa, không ai bảo vệ, tuổi còn nhỏ, sức khỏe không tốt, nhưng lại có một khuôn mặt đẹp, luôn có người muốn bắt nạt.

 

Diệp Mãn đã nghiên cứu rất kỹ bản chất con người, lòng người đều hướng về sự yếu đuối, cứng rắn không được thì hắn mềm mỏng.

 

Chỉ cần cậu đủ t.h.ả.m, sẽ luôn có người tốt sẵn lòng đứng về phía cậu.

 

Những năm qua cậu không ít lần lợi dụng lòng trắc ẩn của người khác để đạt được mục đích, vì cậu trông rất t.h.ả.m, nên có người qua đường sẵn lòng đứng ra bảo vệ cậu khi cauuj bị Diệp Quốc Văn đ.á.n.h; vì cậu trông rất t.h.ả.m, nên có người giúp cậu đuổi những kẻ đòi nợ đi, còn cưu mang cậu về nhà, cho cậu ăn; vì cậu trông rất t.h.ả.m, nên một số kẻ có ý đồ xấu, cuối cùng không thể ra tay, đã tha cho cậu.

 

Diệp Mãn không muốn Từ Hòe Đình tố cáo, không muốn Từ Hòe Đình giúp Trì Giác, để xoa dịu cơn giận của anh vì bị hắn xúc phạm, nên đã dùng đến cách cũ của mình.

 

Cậu vừa chú ý khóc sao cho đẹp, vừa nghĩ, cậu đã t.h.ả.m đến mức này rồi, tổ tông sống chắc hẳn đã nguôi giận rồi. Cậu đã bị trừng phạt rồi, chắc hẳn anh lười lãng phí thời gian để chấp nhặt với cậu nữa rồi? Anh sẽ không vì trừng phạt hắn mà đi tố cáo chứ?

 

Nếu như vậy vẫn chưa đủ thì phải làm sao?

 

Diệp Mãn căng thẳng c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới.

 

Gần đây, hình như không có kéo, không thể làm ra vẻ t.h.ả.m hơn được nữa.

 

Đâm đầu vào tường cũng được, nhưng như vậy dễ làm bị thương mặt, như vậy sẽ không đẹp, sẽ không ai xót xa cho cậu nữa...

 

Cậu nâng tay lên, giả tạo lau nước mắt.

 

Nâng đến nửa chừng, bị người khác nắm lấy cánh tay.

 

Diệp Mãn dựa vào Trì Giác đang lo lắng gọi điện thoại, đầu óc ong ong, ngơ ngác nhìn khối màu mờ ảo đang ngồi xổm trước mặt.

 

"Đừng động đậy."

 

Giọng nói đó rất nghiêm khắc, khiến Diệp Mãn rụt cổ lại vì sợ hãi.

 

Từ Hòe Đình giữ c.h.ặ.t bàn tay sưng tấy của cậu, một tay lấy điện thoại gọi cho thư ký Trần nhanh ch.óng báo vị trí, và dặn dò: "Bảo bác sĩ Triệu mang hộp cứu thương đến nhanh lên."

 

Diệp Mãn vẫn muốn lén lút rút tay về.

 

Vừa động đậy, lại bị Từ Hòe Đình quát: "Còn động đậy lung tung, không muốn tay nữa sao?"

 

Diệp Mãn: "Ôi..."

 

Cái này, cái này rốt cuộc là đã tha cho cậu chưa vậy?