Tiểu Mù Loà Xinh Đẹp Cũng Bị Làm Pháo Hôi Sao

Chương 18: Cậu lại bị lừa rồi



Còn một thời gian nữa mới đến cốt truyện chính mà hệ thống nói, Diệp Mãn dù bị thương tật nhưng cũng không rảnh rỗi.

 

Trước đây, cậu đã hứa chắc chắn với Từ Hòe Đình rằng sẽ giúp anh chia rẽ Mạnh Diệu và Trì Giác. Khoản tiền đặt cọc tám chữ số mà tổ tiên sống đã trả cho cậu vẫn nằm yên trong hộp báu vật của cậu, cùng với chiếc đồng hồ mà Trì Giác tặng cậu. Diệp Mãn dù sao cũng phải thể hiện một chút thành ý.

 

Hệ thống nói, việc cậu cuối cùng rơi vào tình cảnh đó cũng có công lao âm thầm thúc đẩy của Từ Hòe Đình.

 

Bây giờ cậu đã thông báo trước cho đối phương, như vậy dù sau này cậu có ra tay với Mạnh Diệu, Từ Hòe Đình có không vui muốn truy cứu, cậu cũng có thể nói rằng mình là vì lời hứa ban đầu, dù sao cũng coi như làm việc cho Từ Hòe Đình. Lần này anh sẽ không vì chuyện này mà đến tìm cậu tính sổ nữa chứ?

 

[Anh ta tìm cậu tính sổ cũng không sao, dù sao cuối cùng tôi cũng sẽ giúp cậu giả c.h.ế.t.]

 

Diệp Mãn lấy điện thoại ra, chạm vài cái vào màn hình, tìm số điện thoại của Từ Hòe Đình: [Anh hệ thống, em là giả c.h.ế.t, không phải c.h.ế.t thật, em còn phải sống trên đời này, những nhân vật lớn có quyền lực như vậy thì ít đắc tội thì tốt hơn.]

 

[Hơn nữa, em đã nhận tiền của anh ta, nếu cứ không làm gì thì cũng khó ăn nói.]

 

Lần sinh nhật trước, món quà Mạnh Diệu tặng Trì Giác cuối cùng cũng bị trả lại, hai ngày nay đối phương vẫn luôn tìm cơ hội gặp Trì Giác.

 

Diệp Mãn gọi điện cho Từ Hòe Đifnh, đối phương chắc bận lắm, không gọi được, chuyển sang tin nhắn thoại.

 

"Từ tiên sinh..."

 

Cậu thành thật báo cáo kế hoạch vài ngày tới của mình qua tin nhắn thoại.

 

Mạnh Diệu muốn gặp Trì Giác, Diệp Mãn chỉ cần giữ hết năng lượng và sự chú ý của Trì Giasc vào chuyện của mình và gia đình họ Trì, tự nhiên anh ta sẽ không có thời gian để quan tâm đến Mạnh Diệu nữa.

 

Còn việc làm sao để giữ chân Trì Giác khiến anh ta không gặp Mạnh Diệu cũng đơn giản.

 

Diệp Mãn sờ vào lớp thạch cao cứng ngắc.

 

Giả vờ yếu đuối, đáng thương, nếu không được thì đến mè nheo với bố mẹ và anh cả, Trì Giác dù không muốn cũng phải ở lại làm một người anh trai chu đáo chăm sóc cậu.

 

Diệp Mãn nhạy bén nhận ra rằng, dù gia đình họ Trì biết cậu thực ra không thích Trì Giác, và thường xuyên làm khó đối phương sau lưng, nhưng họ vẫn giữ thái độ dung túng đối với cậu.

 

Có lẽ là cảm thấy có lỗi với cậu, hoặc cũng có thể là công lao của chiến lược giả vờ đáng thương của cậu.

 

Chỉ là không biết sự dung túng vô điều kiện này có thể kéo dài đến bao giờ.

 

Diệp Mãn rất rõ, cậu cứ tiếp tục làm loạn như vậy, sẽ có lúc làm cạn kiệt sự kiên nhẫn của người khác.

 

Về lý trí, cậu hiểu rằng điều mình nên làm nhất bây giờ là hòa thuận với Trì Giacs, đừng gây chuyện vô cớ, nhưng về tâm lý, lại rất khó không ghen tị và oán hận Trì Giác.

 

Nếu trong cuộc đời sai lệch này, thực sự có kẻ xấu thì tốt biết mấy.

 

Đôi khi Diệp Mãn thậm chí còn mong đợi có ai đó cố tình làm sai, cố tình nhầm lẫn cậu và Trì Giác, như vậy cậu ít nhất có thể đường hoàng đổ lỗi cho một người, mà không khiến cậu trông như một kẻ nhỏ nhen, ích kỷ, cứ mãi bám víu vào một lỗi lầm không biết của ai mà không buông bỏ được.

 

Cậu sờ vào mắt mình.

 

Cậu không nhìn thấy mình trong gương, nhưng chắc hẳn trông vẫn ngây thơ vô tội như trước, đáng yêu.

 

Ai có thể nghĩ rằng một người như vậy, thực ra bên trong lại chứa đầy sự oán độc không thể kìm nén?

 

Cậu biết mình không nên làm khó Trì Giác, cũng biết làm vậy rất xấu, không được lòng người, cậu chỉ là thực sự... không thể nhịn được.

 

Không làm gì đó để giải tỏa, cậu sẽ phát điên mất.

 

Hệ thống lo lắng lẩm bẩm bên tai: [Cậu nhất định phải chú ý đến tay mình, gãy xương không phải chuyện nhỏ.]

 

Nói rồi, nó bắt đầu hậm hực: [Cậu rốt cuộc có biết thế nào là độc ác không? Bảo cậu bắt nạt người khác, cậu lần nào, lần nào cũng…]

 

[Lần nào cũng thế nào?] Diệp Mãn cười hỏi lại.

 

Hệ thống lắp bắp, máy chủ nóng lên, không nói nên lời.

 

Diệp Mãn nhẹ giọng nói: [Lần nào cũng nương tay, không thực sự bắt nạt người khác?]

 

Hệ thống ngẩn ra một lúc: [Cậu biết? ... Đây đều là cậu cố ý!']

 

Diệp Mãn cười, kéo dài giọng, nũng nịu nói: "Anh hệ thống ngốc quá."

 

Cậu đã bị bắt nạt rất nhiều lần, làm sao có thể không biết thế nào là thực sự bắt nạt người khác chứ?

 

Hệ thống bị đơ một lúc, giọng nói nhẹ nhàng, nhỏ nhẹ đã giữ mấy ngày với Diệp Mãn lập tức trở lại bình thường.

 

[Diệp Mãn! Cậu lại lừa tôi!] Cái tên l.ừ.a đ.ả.o đáng ghét, xảo quyệt này!

 

Hệ thống vừa tức vừa giận, hậm hực đ.ấ.m xuống đất.

 

Rõ ràng nó đã bị Diệp Mãn lừa, còn thề trong lòng rằng tuyệt đối sẽ không tin cậu nữa, tại sao lại lại lại bị cậu lừa!

 

Cứ nói là pháo hôi độc ác không thể là loại đáng thương ngốc nghếch, cậu ta đều là giả vờ!

 

[Cậu nói trước mặt Từ Hòe Đình là để anh ta xoa bụng cho cậu, và cả việc cậu bắt Trì Giác bóc tôm, đều là diễn kịch--] Giả vờ vô hại! Giả vờ ngây thơ! Toàn là tâm cơ!

 

Diệp Mãn quay mặt đi, ấp úng: [Ừm, cái này thì…]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hệ thống gầm lên: [Tôi muốn tuyệt giao với cậu!]

 

[...Anh hệ thống?]

 

Hệ thống bị cậu chọc tức bỏ chạy.

 

Diệp Mãn cụp mắt, nhấc điện thoại đã reo liên tục và bị cậu ngắt mấy lần. Số điện thoại vừa báo bốn số đầu, cậu đã trực tiếp ngắt, sau đó đối phương lại kiên trì gọi, đều bị cậu ngắt.

 

Anh hệ thống bị tức đến choáng váng, không để ý đến những hành động nhỏ của cậu.

 

Khoảnh khắc nhấc điện thoại, biểu cảm của Diệp Mãn trở nên vô cùng lạnh lùng.

 

"Diệp Quốc Văn."

 

"Tôi nhớ tôi đã nói với ông rồi, sau này đừng tìm tôi nữa, cũng không được xuất hiện trước mặt người nhà họ Trì, cầm số tiền mà nhà Trì đã cho ông, cút càng xa càng tốt."

 

Một lát sau, trong điện thoại vang lên giọng một người đàn ông khàn khàn: "Tôi muốn gặp cậu một lần."

 

"Không muốn người nhà họ Trì biết cậu đã làm gì, thì đến gặp tôi," người đàn ông cười khẩy, "Tiểu Mãn, nếu họ biết cậu còn nhỏ đã trộm đồ của người khác, và cả chuyện đó nữa..."

 

"Cuối tuần, quán cơm thịt kho ở phố Minh Hoa, tôi đợi cậu, con trai ngoan của tôi."

 

Diệp Mãn siết c.h.ặ.t điện thoại trong chốc lát.

 

...

 

Biệt thự cũ của nhà họ Từ, trên bàn ăn có tổng cộng khoảng hai mươi người thuộc bốn thế hệ.

 

Vợ hai của chú hai cười tủm tỉm gắp một đũa thức ăn: "Hòe Đình, hiếm khi về, đầu bếp đặc biệt làm món cháu thích ăn, lại đây, ăn nhiều vào."

 

Xung quanh không thấy sự độc ác của năm đó khi vu khống Từ Hòe Đình trộm đồ, nửa đêm lôi anh ra khỏi giường lục soát nhà anh, khiến anh bị phạt quỳ ba ngày trước bàn thờ tổ tiên.

 

"Hòe Đình à, lần này về kinh, cháu cũng nên xem xét chuyện hôn sự rồi, chú thấy cô gái nhà họ Lưu rất tốt, cháu còn trẻ, nhưng dù sao trước đây cũng bị thương nặng như vậy, suýt mất nửa cái mạng, cơ thể này không biết còn chịu được mấy năm nữa, tranh thủ còn trẻ, sớm tính toán..."

 

Chú ba nói được nửa chừng, Từ Hòe Đình khẽ nhướng mắt, bình tĩnh nhìn đối phương, cho đến khi đối phương ngượng ngùng im lặng, anh nở một nụ cười, vẻ ngạo mạn bất cần: "Xin lỗi nhé, nhất thời chưa c.h.ế.t được, uổng công chú ba phí công sức lớn như vậy."

 

"Cháu nói cái gì vậy!" Đối phương nhìn ông cụ Từ, cổ đỏ bừng như bị giẫm phải đuôi, "Cháu nghi ngờ chú ngầm giở trò?"

 

Nói rồi liền xông tới, những người xung quanh vội vàng đứng dậy ngăn cản và hòa giải.

 

Từ Hòe Đifnh nhàm chán xoay một chiếc đũa trong tay, thấy anh không hề động đậy, người đàn ông mất mặt, càng cố sức xông lên.

 

Thấy sắp chạm tới trước mặt Từ Hòe Đình, chỉ thấy chiếc đũa xoay một vòng trên đầu ngón tay anh, rồi đột nhiên dừng lại.

 

Khoảnh khắc chiếc đũa dừng lại, người đàn ông cũng đứng sững lại với vẻ mặt kinh hoàng.

 

Con trai út của chú ba ngồi cạnh Từ Hòe Đifnh căng cứng lưng, đồng t.ử co lại, nhìn chiếc đũa chỉ cách mắt mình vài milimet, nuốt nước bọt ực một tiếng.

 

Điên, điên rồi...

 

Từ Hòe Đình liếc nhìn Từ Vệ Minh, cười như không cười: "Chú ba, ăn cơm mà nóng nảy thế, làm người vẫn nên văn minh một chút."

 

Từ Giang hét lên trong lòng với chiếc đũa sắp chọc vào mắt mình, rốt cuộc ai mới là người không văn minh!

 

Không ai trong số những người có mặt dám nói gì, thậm chí không dám thở mạnh, sợ rằng tiếng thở lớn sẽ khiến Từ Giang m.á.u b.ắ.n tung tóe.

 

Từ Hòe Đình có thể làm được chuyện đó.

 

Cuối cùng, ông cụ Từ lên tiếng: "Ngồi xuống hết đi, tiệc gia đình, ồn ào thế này ra thể thống gì!"

 

Mọi người ngồi lại chỗ cũ.

 

Từ Hòe Đình đặt đũa xuống, không muốn nghe những lời đấu khẩu, tranh giành ngầm của họ, đứng dậy đi ra ban công.

 

Châm một điếu t.h.u.ố.c, không hút, chỉ kẹp trong tay, nhìn ánh lửa lập lòe.

 

Cúi đầu nhìn điện thoại, phát hiện có một cuộc gọi nhỡ, và một tin nhắn thoại.

 

Mở ra đặt lên tai, giọng nói mềm mại của thiếu niên vang lên, như thể đang thì thầm bên tai người khác, khiến tai người ta tê dại.

 

"Từ tiên sinh, Mạnh Diệu lại muốn tìm Trì Giác, nhưng anh yên tâm, tôi định giả bệnh làm loạn một chút, ép Trì Giác ở nhà chăm sóc tôi, hai người họ sẽ không gặp được nhau."

 

Không biết cậu cố ý hay là thói quen, tốc độ nói rất chậm, từng chữ một, cứng nhắc và nghiêm túc, nhưng giọng nói lại nhẹ nhàng và mềm mại, đến cuối lại vô thức kéo dài ra một chút, nghe dính dính, luôn khiến người ta cảm thấy như đang làm nũng.

 

Cậu nói muốn ép Trì Giác ở nhà chăm sóc cậu?

 

Không biết nghĩ đến điều gì, Từ Hòe Đình bật cười khẩy một tiếng.

 

Cách dùng từ thật thú vị. Bao nhiêu năm rồi chưa từng thấy.

 

Động ngón tay trả lời một tin nhắn.

 

[Được.]