Sau khi giám sát Diệp Mãn uống t.h.u.ố.c xong, mọi người rời đi, đóng cửa lại, để cậu một mình yên tĩnh nghỉ ngơi.
Tiếp tân đun nước nóng xong, khi đi ra thì thấy người vừa rời đi không lâu lại quay trở lại.
“Từ tiên sinh? Sao ngài lại quay lại rồi, có để quên gì không ạ?”
Từ Hoè Đình không chỉ quay lại mà trong tay còn xách một cái túi khá lớn.
“Không, tôi đi ra phía sân.”
Bên ngoài cửa sổ của Diệp Mãn chính là cái sân mà tiếp tân đã giới thiệu trước đó, có hòn non bộ, có cây tùng cổ thụ trăm năm, nền lát đá vụn trắng, có một con suối nhân tạo nhỏ nhưng đủ tinh xảo.
Từ cửa vào phòng có một hành lang dài, từ một bên cửa hành lang đi ra là sân trước, có thể đi vòng qua đây để đến sân sau bên ngoài cửa sổ của Diệp Mãn.
Thông thường, không phải ai cũng được phép đi lại lung tung ở đây.
Nhưng Từ Hoè Đình là chủ sở hữu của căn nhà này, là ông chủ của những người làm việc ở đây, anh muốn đi thì đương nhiên không ai ngăn cản, thậm chí còn phải chủ động hỏi có cần giúp đỡ không.
Từ Hoè Đình từ chối sự giúp đỡ của những người khác, khuỵu gối ngồi xổm trên mặt đất, mặc một bộ vest đắt tiền, đeo chiếc đồng hồ trị giá hàng triệu, nhưng lại ngồi xổm như một tên côn đồ, mà bản thân anh lại không thấy có vấn đề gì, bình thản đến lạ, một chút cũng không cảm thấy như vậy làm tổn hại đến hình tượng tổng tài bá đạo của mình.
Ngẩng đầu nhìn cửa sổ kéo rèm kín mít, nhẹ nhàng lấy ống pháo hoa trong túi ra, đặt xuống đất.
Tiếp tân liếc nhìn trước khi rời đi.
Cái động tác đó, cái biểu cảm đó, người biết thì nghĩ anh đang sắp xếp pháo hoa, người không biết thì còn tưởng anh đang chuẩn bị phá hủy kho tiền ngân hàng.
Những hoạt động lớn như b.ắ.n pháo hoa phải được báo cáo và phê duyệt trước với chính quyền thành phố, sau đó tìm một nơi rộng rãi để b.ắ.n, những sân nhỏ như thế này không thể b.ắ.n loại pháo hoa lớn đó được, nếu không cẩn thận dễ gây cháy, b.ắ.n một ít pháo hoa nhỏ dạng ống như thế này thì vẫn ổn.
Từ Hoè Đình nghĩ đến biểu cảm của Diệp Mãn vừa rồi.
Không vui cũng không nói.
Muốn gì cũng không nói.
Bản thân có đau hay không cũng không biết.
Miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo.
Người thì bé tí, tâm tư lại quanh co, chuyện bé tí tẹo lại khiến cậu suy nghĩ phức tạp hơn cả việc tổng thống nước X thay đổi nhiệm kỳ.
Không phải chỉ muốn xem pháo hoa thôi sao? Có gì mà không dám nói.
Ném một viên bi vào lòng cậu, phải mất một trăm năm mới lăn ra được.
Từ Hoè Đình bị ý nghĩ này chọc cười trong một giây.
Vừa ngẩng đầu lên, phát hiện người trong phòng không biết từ lúc nào đã đi ra.
Mặc dù Từ Hoè Đình hành động nhẹ nhàng, nhưng không phải là không có chút động tĩnh nào. Diệp Mãn kéo cánh cửa kính dẫn ra sân, nghe thấy tiếng sột soạt của quần áo Từ Hoè Đình khi anh cử động, và tiếng lạch cạch của đá vụn trên mặt đất khi đặt pháo hoa, nhận ra có người ở bên ngoài, cậu cứng đờ người lại.
Ngay cả khi cậu không làm gì, Từ Hoè Đình cũng có thể tưởng tượng được, giây phút này, cái đầu nhỏ của cậu chắc hẳn đang quay cuồng đến mức sắp bốc khói rồi.
Từ Hoè Đình đứng dậy, “Không nghỉ ngơi cho tốt, lén lút ra ngoài định làm gì?”
Nói xong, anh cởi áo khoác ngoài ra, quấn c.h.ặ.t lấy người đang ngây ngốc.
…
Diệp Mãn hoàn toàn không căng thẳng về việc mình bị sốt như những người khác, thậm chí thái độ còn rất tùy tiện.
Con người làm gì có yếu ớt đến thế, dù khó chịu đến mấy cũng sẽ qua thôi, chỉ là sốt thôi mà, đâu phải bệnh nặng gì.
Nhưng những người khác dường như lại coi trọng chuyện này.
Trì Giác ở bên cạnh, vừa bận pha t.h.u.ố.c, vừa đo nhiệt độ cho cậu, dán miếng hạ sốt, Diệp Mãn muốn châm chọc vài câu nhưng cuối cùng lại không nói ra được, thêm vào đó không muốn vì mình mà làm phiền nhiều người như vậy, nên đã đồng ý nghỉ ngơi cho tốt.
Chỉ là bề ngoài thôi.
Cậu ta lại giả vờ ngoan ngoãn.
Mọi người vừa đi, cậu liền ngồi dậy.
Đứng dậy quá nhanh, còn choáng váng một lúc.
[Hệ thống ca, hệ thống ca, em muốn đi xem pháo hoa, chỉ đường cho em đi.]
Hệ thống hít một hơi thật sâu, rồi hét lên một tiếng ch.ói tai: [A a a, Diệp Mãn, cậu mau nằm xuống ngủ đi!]
Cậu vừa mù, vừa bệnh, cậu còn muốn lén lút đi xem pháo hoa!
Hệ thống muốn quỳ xuống gọi cậu là tổ tông rồi! Từ Hoè Đình không phải tổ tông sống, đây mới là tổ tông sống chứ!
Diệp Mãn bị nó gọi đến ngây người một lúc, tủi thân: [Nhưng lúc đến đã nói rồi mà, lời đã nói rồi sao có thể không tính?]
Hệ thống: [Không có không tính, lần sau, lần sau nhất định sẽ cho cậu xem!] Nó sắp tự nổ tung thành pháo hoa cho anh ta xem rồi
Diệp Mãn lại cố chấp nói: [Không có lần sau nữa.]
[Không có lần sau.] Cậu ta lặp lại, vô cùng chắc chắn về điều này.
[Chỉ muốn lần này.]
Lời này nghe thật là không hiểu chuyện, lại quá bướng bỉnh.
Diệp Mãn bình thường sẽ không nói những lời như vậy, có lẽ là do sốt, sự chú ý bị phân tán, đầu óc cũng không còn linh hoạt nữa, một số lời trong lòng chưa kịp che giấu đã buột miệng nói ra.
Cậu bàn bạc với hệ thống, tự mình lén lút đi, rồi lại lén lút trở về, không ai biết, không làm phiền người khác, không khiến người khác lo lắng, cũng thỏa mãn bản thân, đây chẳng phải là niềm vui cho tất cả sao?
Hệ thống hoàn toàn không thể khuyên nhủ cậu.
Diệp Mãn sẽ tự chăm sóc bản thân, cậu không nghĩ sốt là vấn đề nghiêm trọng, nhưng cũng sẽ không hoàn toàn bỏ qua việc mình đang bị bệnh, như vậy thì thật ngốc.
Lục trong vali ra một chiếc áo khoác len màu be, còn lấy một chiếc khăn quàng cổ quấn lên người, thay dép lê, đeo khẩu trang, là có thể ra ngoài.
Đi từ cửa dễ bị người khác bắt gặp, Diệp Mãn nhớ lại bố cục căn nhà mà tiếp tân vừa giới thiệu, nên định đi vòng từ cửa sau của sân.
Vừa kéo cánh cửa bên cạnh cửa sổ sát đất, Diệp Mãn đã nhận ra có người ở bên ngoài.
Cho đến khi Từ Hoè Đình lên tiếng, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Không phải người xấu.
Diệp Mãn nghĩ mình chắc chắn không thể nói là chuẩn bị lén lút đi xem pháo hoa, phải tìm một lý do khác để lấp l.i.ế.m.
Kết quả, cái đầu đang sốt cao lại bị rối, buột miệng nói ra một câu: “Tôi thật sự không phải là chuẩn bị lén lút đi xem pháo hoa.”
Diệp Mãn: “…” Cái miệng c.h.ế.t tiệt của tôi.
Một cơn gió thổi qua, cậu rùng mình, mùa này vẫn chưa lạnh lắm, khoảng mười mấy độ, câụ mặc dày, trên người còn có thêm một chiếc áo khoác ngoài, lại còn quàng khăn quàng cổ cẩn thận, nhưng cơn gió đó như có linh tính, luồn qua khe hở quần áo, thổi khiến cậu lạnh.
Lạnh đến nửa chừng, cơn gió bị người khác chặn lại.
Từ Hoè Đình đẩy cậu vào trong nhà, đóng cửa lại.
Nhìn người trước mặt vẻ mặt ngoan ngoãn, thực chất lại đang chuẩn bị làm chuyện lớn một cách âm thầm.
“Muốn đi xem pháo hoa?”
Diệp Mãn không nói gì.
Từ Hoè Đình: “Tôi b.ắ.n cho cậu ở trong sân, cậu đứng trong nhà xem.”
Diệp Mãn ngẩng đầu lên.
Từ Hoè Đình: “Nói đi, cậu không nói làm sao tôi biết cậu muốn gì?”
Diệp Mãn bị anh nói đến tủi thân trong lòng, anh hiểu gì chứ, nói ra thì có ích gì? Vô ích thôi, cậu phải nói với ai?
Có lẽ là do sốt đã khuếch đại cảm xúc, rõ ràng đối phương cũng không nói gì nhiều, cũng không hung dữ lắm, nhưng cậu lại cảm thấy một nỗi chua xót.
Từ Hoè Đình chỉ hỏi một câu như vậy, người trước mặt đã tí tách rơi nước mắt, vừa dùng mu bàn tay lau nước mắt, vừa tự buông xuôi nói: “Tôi muốn đi xem pháo hoa, tôi không xem cái trong sân, tôi muốn xem… cái đã nói trước đó…”
“Tôi có thể tự đi, không cần các người quản, tại sao lại không cho tôi đi?”
Từ Hoè Đình bị cậu khóc đến mức cả người ngây ra tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cậu khóc quá đau lòng, như thể trời sắp sập, nước mắt tuôn rơi thành chuỗi, trực tiếp rơi vào lòng Từ Hoè Đình, khiến anh đau nhói.
Anh hoảng hốt tiến lên dùng tay lau nước mắt cho cậu, người đàn ông vốn lạnh lùng tùy tiện dùng hết sức lực cả đời, cố gắng nói một cách dịu dàng nhất có thể: “Đừng khóc… Tôi chỉ hỏi thôi, không nói là không cho cậu xem…”
“Cậu muốn xem thì tôi đưa cậu đi là được.”
Diệp Mãn mở đôi mắt sưng húp: “Tôi chỉ xem cái đã nói trước đó.”
Từ Hoè Đình tháo khẩu trang cho cậu, nhìn một cái, rồi quay người đi lấy khăn giấy: “Cứ xem cái đó, ai nói không được tôi sẽ đ.á.n.h người đó thay cậu.”
Khăn giấy kẹp vào mũi câuj, “Hỉ mũi đi.”
Diệp Mãn tranh thủ hỉ mũi thật mạnh, rồi tiếp tục khóc.
“Khóc đến mặt mũi lem luốc như mèo rồi, chuyện bé tí thế này mà đáng để cậu buồn đến vậy sao?” Từ Hoè Đình kéo cậu ngồi xuống mép giường, rót một cốc nước nóng, đưa vào tay Diệp Mãn: “Đợi tôi một lát, uống chút nước làm ẩm cổ họng.”
Lấy điện thoại ra gọi cho thư ký Trần.
Khoảng mười phút sau, thư ký Trần xách vali gõ cửa sổ.
Anh ta cũng không hiểu tại sao lại phải mang đồ như làm trộm, nhưng ông chủ đã nói, anh ta chỉ có thể làm theo.
Diệp Mãn ôm cốc nước uống từng ngụm nhỏ, Từ Hoè Đình lấy áo khoác lông vũ ra khỏi vali.
Bên trong thậm chí còn có cả bộ đồ leo núi đầy đủ, loại trang bị có thể chịu được thời tiết cực lạnh âm hai ba mươi độ.
“Đưa tay ra.”
Diệp Mãn ngoan ngoãn đưa tay ra, vẻ mặt mơ màng để Từ Hoè Đình bọc cậu thành một con chim cánh cụt Bắc Cực to lớn.
Từ Hoè Đình hài lòng.
Diệp Mãn bị nóng đến toát mồ hôi: “…”
Ra nhiều mồ hôi thế này, lát nữa có khi bệnh cũng khỏi luôn.
Cuối cùng cậu vẫn từ chối bộ trang phục quá trang trọng này.
Từ Hoè Đình chọn lại một chiếc áo khoác lông vũ có lượng lông vừa phải, ước chừng, chắc là vừa đủ để cậu không bị lạnh. Anh từng ở trong quân đội, trải qua nhiều chuyện, thực ra trong lòng đều biết rõ những điều này.
Áo khoác lông vũ rất lớn, sau khi mặc vào thì rủ xuống tận mắt cá chân, tay áo cũng hơi dài, tay Diệp Mãn rụt vào trong, Từ Hoè Đình kéo khóa kéo lên tận trên cùng, cổ áo che nửa khuôn mặt, rồi đội mũ lên, chỉ để lộ một chút mắt, lúc này nhìn từ xa thật sự đã thành một con chim cánh cụt rồi.
Kéo mũ cậu xuống thêm một chút, Từ Hoè Đình quay lưng lại, ngồi xổm trước mặt cậu: “Lên đi, tôi cõng cậu.”
Người phía sau nửa ngày không động đậy, Từ Hoè Đình rất kiên nhẫn chờ đợi, anh là người không thiếu kiên nhẫn.
Kiên nhẫn là thiên phú bẩm sinh của tất cả những kẻ săn mồi, họ luôn biết cách nhẫn nhịn, biết cách nắm bắt nhịp độ tấn công.
Anh đã thấy rất nhiều loài động vật nhỏ nhút nhát và cảnh giác, người lạ chỉ cần đến gần hai bước là chúng sẽ rụt vào hang.
Bạn phải rất chậm rãi và cẩn thận, từng chút một tiếp cận, cho đối phương thời gian, để nó hết lần này đến lần khác thử thăm dò mức độ đe dọa của bạn. Quá trình này có thể rất dài, chỉ cần một chút động tĩnh cũng sẽ khiến đối phương sợ hãi bỏ chạy, khiến mọi thứ trở về điểm xuất phát, thậm chí có thể khiến đối phương bỏ nhà mà chạy đi không bao giờ quay lại.
Cho đến khi đối phương thực sự xác nhận rằng bạn vô hại với nó, nó mới sẵn lòng tin tưởng, sẵn lòng để lộ phần bụng mềm mại, sẵn lòng được bạn vuốt ve.
Phía sau, vải áo khoác lông vũ sột soạt ma sát, một sức nặng nặng nề từ từ đè lên lưng, hai tay áo thăm dò đặt lên vai anh, sau đó từ từ siết c.h.ặ.t.
Trên cổ có vài sợi tóc vụn, hơi ngứa.
Từ Hoè Đình l.i.ế.m môi, cảm thấy cổ họng hơi khô, n.g.ự.c cũng hơi thắt lại.
“Bám chắc vào.” Anh vững vàng cõng người lên.
Diệp Mãn ôm c.h.ặ.t, giọng nói xuyên qua khẩu trang truyền đến: “Bám chắc rồi.”
…
Địa điểm tổ chức lễ hội pháo hoa là ở bờ biển, không có nơi nào thích hợp hơn ở đây để tổ chức sự kiện này.
Khi xe đến, sớm hơn thời gian dự kiến mười mấy phút, đã có rất nhiều người chờ đợi ở đây, rất nhiều cặp đôi, tương ứng, cũng có rất nhiều người bán hàng rong phục vụ các cặp đôi.
Từ Hoè Đình dựa vào xe, thời gian gần đến, mới mở cửa xe phía sau, Diệp Mãn bị bọc thành chim cánh cụt dựa vào trong xe, thổi gió ấm ngủ say sưa.
Từ Hoè Đình gọi cậu dậy, quay lưng ngồi xổm xuống, “Lên đi.”
Một lúc sau, người trên xe từ từ mò mẫm trèo lên lưng anh.
Từ Hoè Đình đi rất vững, Diệp Mãn dựa vào lưng anh, dường như không nhìn thấy cũng không còn đáng sợ đến thế nữa.
Hai người ở bên nhau, nếu có ngã xuống rãnh, cũng sẽ không phải một mình cậu.
Từ Hoè Đình tìm một nơi khá khuất gió, Diệp Mãn cuối cùng cũng được như ý nguyện nhìn thấy pháo hoa mà mình muốn xem.
Thực ra cũng không nhìn rõ lắm.
Trong tầm nhìn của Diệp Mãn, chỉ là một màu đen kịt, lúc thì lóe lên ánh hồng, lúc thì lóe lên ánh xanh, còn pháo hoa cụ thể trông như thế nào thì không thể nhìn thấy.
Nhưng cậu vẫn rất vui.
Xem một lúc, cuối cùng cũng nhớ ra một vấn đề.
Diệp Mãn hơi cứng đờ, “Sao anh lại đưa người mù ‘xem’ pháo hoa?”
“Tôi đã xem bệnh án của cậu.”
Vậy là anh biết hiện tại mình vẫn chưa hoàn toàn mù rồi?“……Ồ.”
Pháo hoa b.ắ.n rất lâu, giữa chừng Diệp Mãn đã buồn ngủ gật gù.
Dù sao cậu cũng đang bệnh, tinh thần không được tốt lắm.
Lúc này Từ Hòe Đình lại đề nghị đưa cậu về, cậu cũng không còn kháng cự nữa, ngoan ngoãn gật đầu, để Từ Hòe Đình cõng về.
Lần đầu bỡ ngỡ, lần hai quen thuộc, động tác của Diệp Mãn đã thành thạo hơn mấy phần, cũng không còn do dự như lúc đầu.
Xe và điểm xem pháo hoa hơi xa.
“Buồn ngủ thì cứ ngủ đi, tôi sẽ không làm cậu ngã đâu.” Từ Hòe Đình nói.
Diệp Mãn vùi đầu vào cổ anh, không nói tốt hay không tốt.
Đi được vài bước trong im lặng, Từ Hòe Đình nghe thấy Diệp Mãn lẩm bẩm như nói mê: “Bố tôi ngày xưa cứ nói sẽ đưa tôi đi xem pháo hoa, nói tôi ngoan thì sẽ đưa đi, nói tôi thể hiện tốt thì sẽ đưa đi, nói đợi đến Tết sẽ đưa đi…”
“Kết quả mỗi lần tôi làm được, ông ấy lại nói không có tiền, không có thời gian, nói đợi lần sau nhất định sẽ đưa đi.”
Kết quả mẹ cậu mất rồi, bố cậu cũng bỏ đi rồi, đều chưa đi được lần nào.
Căn bản không có lần sau, có đợi thế nào cũng không đợi được.
Diệp Mãn từng nghi ngờ là do mình chưa đủ ngoan, chưa đủ nghe lời, thể hiện chưa đủ tốt.
Khó mà không nghi ngờ, vì mỗi lần cậu tìm Diệp Quốc Văn nhắc chuyện này, đối phương đều gầm lên rất to, như thể cậu đã đưa ra yêu cầu vô lý đến mức nào, khiến cậu không thể không tự vấn bản thân rằng việc mình đưa ra yêu cầu có phải cũng là biểu hiện của sự không hiểu chuyện, có phải chính vì cậu tự mình đưa ra nên cuối cùng ông mới không đưa cậu đi.
“Tôi không phải lúc nào cũng tùy hứng như vậy.” Cậu giải thích bên tai anh.
Từ Hòe Đình đỡ m.ô.n.g cậu, nhấc lên một chút: “Cái này tính là tùy hứng gì, bố cậu nói không giữ lời, là ông ấy có vấn đề.”
“Hơn nữa, tùy hứng cũng không sao.”
Nếu cậu thực sự chịu tùy hứng một chút, vui vẻ một chút, Từ Hòe Đình ngược lại sẽ vui hơn.
Nếu không cứ khóc như vừa nãy, anh sẽ đau lòng c.h.ế.t mất.
Bàn tay ôm cổ anh lại siết c.h.ặ.t hơn.
Từ Hòe Đình đang đi, bỗng dừng bước.
Mắt nheo lại, suy nghĩ một chút.
Anh cảnh cáo nhấc người lên một cái, nguy hiểm hạ giọng: “Diệp Mãn, nói trước nhé, tôi không làm bố cậu đâu.”
Một hơi thở đều đặn phả vào cổ.
Diệp Mãn ngủ rồi.
Từ Hòe Đình thầm mắng một tiếng.
Rút một tay ra kéo mũ cho cậu, tiếp tục cam chịu cõng người đi.