Não bộ từ trạng thái trống rỗng hồi phục, Diệp Mãn hoảng loạn cởi dây an toàn để giật lấy điện thoại, động tác quá vội vàng, cơ thể đổ về phía trước, suýt chút nữa thì úp mặt vào người Từ Hoè Đình.
Từ Hoè Đình theo bản năng căng c.h.ặ.t cơ n.g.ự.c, rồi lại cố gắng thả lỏng, ôm lấy người đang mất thăng bằng lao tới, một tay vòng eo, một tay véo má cậu, giúp cậu giữ thăng bằng, không để cậu bị va đập mạnh trên xe. Cú va chạm này thực sự rất mạnh, có thể làm gãy sống mũi người.
Diệp Mãn không kịp nghĩ tư thế này kỳ quặc đến mức nào, chỉ một lòng muốn lấy lại điện thoại từ tay Từ Hòe Đình. Từ Hòe Đình không tranh giành với cậu, để câuj rút điện thoại ra khỏi tay mình, rồi run rẩy cổ tay, tắt ứng dụng đang phát ra âm thanh ngày càng kỳ lạ.
Trong xe cuối cùng cũng trở lại yên tĩnh, Diệp Mãn thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Nhưng rất nhanh, cậu lại cảm thấy thà cứ để tiếng động còn hơn.
Không gian chật hẹp trong xe yên tĩnh quá mức, chiếc xe cách ly tiếng ồn trắng bên ngoài đến bảy tám phần, gió ấm thổi nhẹ nhàng, tiếng tim đập và hơi thở gần kề trở nên rất rõ ràng.
Diệp Mãn lúc này mới nhận ra mình gần như dán vào người đối phương.
Cậu muốn ngồi dậy, vừa cử động, bàn tay đang giữ eo liền ấn xuống.
Một cảm giác tê dại, nhức nhối từ trong xương tủy chui ra, Diệp Mãn theo phản xạ run rẩy một cái, đột nhiên cúi đầu, môi run rẩy, nhỏ giọng nói: "Buông... buông ra..."
"Cái đó, ngài... có khát không? Tôi lấy nước cho ngài... Trong xe có nước không? Để ở đâu, tôi tìm xem..." Cậu vội vàng sờ soạng xung quanh, cố gắng tìm ngay một chai nước trong xe của Từ Hòe Đình.
Chỉ lo đắm chìm trong thế giới của mình, bị nhiệt độ, bị âm thanh, bị hơi thở, bị xúc giác bao vây, hoàn toàn không biết Từ Hòe Đình đang nhìn mình bằng ánh mắt như thế nào, lợi dụng việc cậu không nhìn thấy.
Từ Hòe Đình không buông cậu ra, mặc cho cậu vung tay, sờ soạng lung tung một lúc, ý vị khó hiểu dùng ngón cái xoa xoa khuôn mặt nóng bừng của cậu: "Tiểu Mãn, mặt đỏ quá."
Cậu nghe như đang trần thuật, lại như đang trêu chọc cậu một cách ác ý.
Giọng nói trầm thấp mang theo nụ cười nhẹ, nhưng lại không giống với sự chế giễu, Diệp Mãn mơ hồ cảm thấy có một cảm xúc sâu sắc hơn đang kìm nén.
Bị anh nói như vậy, Diệp Mãn như bị định thân thuật, động tác vội vàng dừng lại, đầu lại cúi thấp hơn mấy phần.
Giữa những sợi tóc lay động, thấp thoáng một màu đỏ thẫm.
Lúc này, Từ Hòe Đình lại không muốn quan tâm đến sự xấu hổ nhạy cảm, yếu ớt của pháo hôi độc ác, không chịu làm một người lịch sự, phối hợp với cậu giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, chuyển chủ đề.
Quá tệ.
Diệp Mãn cúi đầu nghĩ.
"Tiểu Mãn?" Giọng Từ Hòe Đình mang theo ý cười gọi tên cậu.
Không được nói nữa.
"Xin lỗi, cậu đột nhiên lao vào, làm tôi giật mình." Từ Hòe Đình thấy vừa đủ thì dừng lại, buông cậu ra, để cậu ngồi lại ngay ngắn.
...
Tiểu Ngô lên xe, nhìn thấy chiếc chăn trong xe, nhớ lại quãng đường xa, tiểu thiếu gia trên đường chắc chắn sẽ ngủ gật, vừa hay thấy xe phía trước chưa chạy, liền xuống xe, định mang chăn cho tiểu thiếu gia.
Đang đi, cậu ta đột nhiên dừng lại ở vị trí cách cửa phụ vài bước, trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng không xa.
Trong xe, Diệp Mãn cúi đầu ngồi ở ghế phụ, má đỏ lạ thường.
Từ Hòe Đình vươn cánh tay phải dài đặt lên lưng ghế của tiểu thiếu gia nhà mình, cười nghiêng đầu nhìn khuôn mặt tiểu thiếu gia nhà mình gần như vùi vào cổ áo, rõ ràng không ôm người vào lòng, nhìn từ xa, lại rõ ràng bày ra một tư thế bao vây người.
Diệp Mãn hoàn toàn không biết ánh mắt Từ Hòe Đình nhìn mình, giống như một con thú đang tuần tra lãnh thổ của mình, trong lúc nói chuyện với cậu, ánh mắt thoải mái nhưng đầy chiếm đoạt đó đang từng tấc một từ sợi tóc của thiếu niên, phác họa đến khóe môi, thỉnh thoảng lại vô tình liếc nhìn, ánh mắt cúi thấp của người đàn ông mang theo ý vị trầm ngâm, như đang suy tính điều gì.
Mí mắt Tiểu Ngô giật giật, há miệng muốn nói gì đó.
Người đàn ông trong xe như có cảm giác, mí mắt hơi nhếch lên.
Ánh mắt thoải mái, tươi cười trong khoảnh khắc chạm vào cậu ta liền chuyển thành lạnh lùng dò xét, rõ ràng không nói gì, cũng không làm gì, nhưng lại giống như một lời cảnh báo và đe dọa không lời.
Máu đông lại, chân Tiểu Ngô như bị đổ chì cố định ở đó, không thể tiến thêm một bước, cho đến khi cậu ta theo bản năng lùi lại một bước dưới ánh mắt lạnh lùng đó, đối phương mới như xác nhận câuh ta không có tính đe dọa, lười biếng thu lại ánh mắt. Khóe môi nhếch lên, ghé sát người ngồi ở ghế phụ, không biết nói gì, khuôn mặt tiểu thiếu gia nhà cậu ta lại đỏ thêm một phần.
Không thể lại gần.
Ý nghĩ này hiện lên trong đầu Tiểu Ngô.
Đối phương rõ ràng đang phát ra ý cảnh báo như vậy, vào thời điểm này, không ai được phép tiếp cận lãnh thổ mà đối phương đã khoanh vùng.
Cậu ta nuốt nước bọt, lặng lẽ ôm chăn trở lại xe.
Thở hổn hển một hơi, vặn nắp chai nước uống một hơi cạn sạch, lúc này mới hoàn hồn.
"Xong rồi xong rồi... Làm sao mà giải thích với Trì tổng và mọi người đây."
Tam thiếu nói có chuyện lớn cần bàn bạc bí mật.
Hóa ra là chuyện lớn như thế này?
...
Trên xe.
Từ Hòe Đình lại giúp Diệp Mãn thắt dây an toàn.
Nhìn Diệp Mãn hai lần, "Những bộ kịch phát thanh cậu thường nghe... đều là loại này, ừm... hai người đàn ông sao."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Diệp Mãn khóc thút thít trong lòng, tay suýt nữa làm hỏng khóa dây an toàn: "Cái này không phải tôi chọn, tôi chỉ tùy tiện mở một cái để thử chức năng, tôi chỉ nghe hai giây, ai mà biết... ai mà biết đằng sau lại như thế này..."
Cậu bình thường đi học thêm, nghe kịch ngắn, đều không có loại này!
,[Hệ thống ca! Em sắp c.h.ế.t rồi!]
Hệ thống: [Đừng nói bậy, không phải chỉ nghe một chút kịch phát thanh song nam chủ có cảnh xe cộ thôi sao, không c.h.ế.t người đâu.]
Diệp Mãn mang theo giọng khóc nức nở tiếp tục nghiến răng căm hận: [Đáng ghét, đáng hận! Đợi đấy, sự sỉ nhục ngày hôm nay, ngày sau em nhất định sẽ bắt hắn trả lại gấp trăm lần!]
Hệ thống: [...Không được, tôi cộng cho cậu hai điểm nhé?]
Giọng khóc thút thít của Diệp Mãn dừng lại.
Ngoan ngoãn trả lời: [Được, cảm ơn hệ thống ca bây giờ trong lòng em dễ chịu hơn nhiều rồi.]
Hệ thống: […]
Trái tim không tồn tại nghẹn lại một chút.
Cậu hồi phục quá nhanh! Khiến hệ thống cảm thấy bị l.ừ.a đ.ả.o nghiêm trọng!
Từ Hòe Đình vẫn chưa biết mình bị pháo hôi độc ác vì xấu hổ mà ghi hận trong một giây.
Lấy túi giấy da bò đặt ở ghế sau, đặt vào tay Diệp Mãn, một túi nặng trịch, khi đặt vào tay, một mùi sữa thơm nồng xộc vào mũi.
"Có bánh sừng bò, bánh cuộn táo quế, bánh mì nướng Basque... ừm, không rõ cậu thích ăn gì, đều mua một ít, đường xa, cầm lấy lót dạ."
Diệp Mãn siết c.h.ặ.t túi, rồi lại nhanh ch.óng buông ra, sợ làm hỏng bánh mì trong túi.
"Cho, cho tôi sao?" Cậu lắp bắp hỏi, không chắc chắn lắm.
"Nếu không? Ở đây còn ai khác sao?"
"Anh không phải nói là đi ngang qua..."
Từ Hòe Đình vừa đ.á.n.h lái, vừa nhìn gương chiếu hậu, tùy ý đáp: "Ừm, cố ý lái xe hai tiếng rưỡi đến trước mặt cậu đi ngang qua một chút, không được sao?"
"...Được."
Người đàn ông bên cạnh cười mơ hồ một tiếng, "Nước ở bên tay phải cậu, tự sờ là biết, thích ăn cái nào thì nói với tôi, lần sau tôi lại mua cho cậu, nếu không thích thì lần sau đổi quán khác."
Diệp Mãn lại bắt đầu cạy túi giấy, nhỏ giọng: "Sẽ làm bẩn xe của anh."
"Bẩn thì bỏ đi, mua cái mới."
Diệp Mãn mở to mắt quay sang nhìn anh, Từ Hòe Đình lại cười một tiếng: "Trêu cậu thôi, bẩn thì dọn dẹp là được rồi, xe nhà mình, cẩn thận thế làm gì."
Chợt nghĩ đến bộ kịch phát thanh vừa nghe.
Lại nói: "Hơn nữa, rơi chút vụn bánh mì thì có gì mà bẩn, hai người kia vừa nãy, hình như nói họ đã làm gì trong xe ở bãi đậu xe rồi ấy nhỉ?"
Mặt Diệp Mãn lại bắt đầu nóng lên.
Từ Hòe Đình liếc nhìn người ở ghế phụ, đối phương quay đầu ra ngoài cửa sổ, lấy một chiếc bánh sừng bò c.ắ.n một miếng nhỏ, vành tai đỏ đến mức sắp chảy m.á.u.
Ngón tay đặt trên vô lăng gõ gõ, ngón tay lại bắt đầu ngứa.
Cả hai người họ đều không nhắc đến việc có nên bật gì đó không, nhưng Diệp Mãn lại không hề buồn chán, trong đầu cậu đang gõ trống khua chiêng, còn náo nhiệt hơn cả đoàn người cưới hỏi ở đầu làng.
Lúc này đừng nói là nghe kịch phát thanh, cậu không nghe lọt bất cứ thứ gì.
Sau khi ăn xong, cậu ngủ gật giữa chừng, không biết từ lúc nào đã ngủ say, khi tỉnh dậy, xe dừng ở cổng biệt thự nhà họ Trì, bên ngoài trời rất tối, chỉ có đèn vàng mờ trong xe sáng, Diệp Mãn vừa cử động, chiếc áo khoác trên người liền trượt xuống.
"Tỉnh rồi?"
"Ừm..." Diệp Mãn vừa ngủ dậy, người vẫn còn hơi ngơ ngác, giọng kéo dài rất lâu.
Từ Hòe Đình nói với cậu bằng giọng nhẹ nhàng: "Đi đi, anh trai cậu đang đợi bên ngoài, tối nay ngủ sớm, tuần sau gặp."
Xuống xe, khoác áo khoác lên người cậu.
Trì Nhạn bước tới, nắm tay Diệp Mãn, "Tiểu Mãn, về nhà rồi."
Dừng lại ở chỗ Từ Hòe Đình, mặt căng thẳng, gật đầu, nhận lấy túi kẹo của Diệp Mãn từ tay đối phương.
Diệp Mãn đi theo hai bước, chậm nửa nhịp, chợt nhớ ra điều gì, "Anh, anh! Đợi một chút!"
Vớ một nắm kẹo từ túi kẹo, loạng choạng đi về phía Từ Hòe Đình, sờ vào cánh tay anh, nhét nắm kẹo vào lòng anh.
"Cho anh ăn," cậu căng thẳng nói, "Ngon lắm, anh thử xem?"
Nói xong cũng không đợi Từ Hòe Đình trả lời, quay đầu cúi gằm mặt bỏ đi.
Chỉ còn lại Từ Hòe Đình ôm một nắm kẹo vỏ quýt, dựa vào xe, đứng rất lâu.
Cho đến khi người bị Trì Nhạn dẫn đi, không còn nhìn thấy nữa, mới bóc một viên kẹo, đặt lên lưỡi.
Thật sự là... ngọt quá.