Tiểu Nguyệt Phồn Tinh

Chương 13



“Ha… ha ha ha ha, ta là Tú tài mà, ta sắp được thi khoa cử rồi…”

 

“Chẳng lẽ… ta đang nằm mơ sao? Nhưng vì sao giấc mơ này lại chân thật đến vậy…”

 

“Mẫu thân, ngươi nhất định biết vì sao đúng không?”

 

Tim ta chợt chấn động —

 

Hắn… cũng đã nhớ lại kiếp trước.

 

Vậy thì… không thể giữ hắn lại được nữa.

 

Đập nước ở phía Nam đang tu sửa, ta liền gọi thị vệ âm thầm bảo hộ sau lưng ta xuất hiện, ra lệnh đem Hạ Thần áp giải tới đó, làm khổ dịch nạo vét bùn đất.

 

Sắc mặt Hạ Thần lập tức đại biến:

 

“Ta thương tích đầy người như vậy, ngươi lại muốn ta đi làm khổ sai? Ngươi định hại c.h.ế.t ta sao?”

 

“Ta là đứa con trai duy nhất của ngươi mà! Vì sao ngươi lại làm thế với ta?!”

 

“Giờ ngươi quyền thế hiển hách, nếu chịu nuôi ta ăn ngon mặc đẹp, ta có thể không so đo chuyện ngươi bao năm qua không đoái hoài gì tới ta.”

 

“Sau này ngươi chết, ta sẽ thay ngươi mặc đồ tang, gào khóc đưa tang cho ra dáng đứa con có hiếu.”

 

“Ngươi phải nghĩ kỹ đấy — Hạ Nhị Nha chỉ là con gái, sớm muộn gì cũng phải xuất giá theo chồng. Ngươi chỉ có thể trông cậy vào ta thôi!”

 

Ta mỉm cười nhìn hắn, khẽ lắc đầu:

 

“Không được đâu, có đứa con trai như ngươi, thật sự quá mất mặt. Nếu ngươi còn chút lương tâm, thì tự đi tìm cái c.h.ế.t sớm một chút cho rồi.”

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

 

Hạ Thần sững sờ.

 

Hắn nhớ lại, kiếp trước, những lời độc ác ấy chính là hắn từng nói với ta.

 

“Vậy ra… đó không phải là giấc mộng… mà là thật… đúng không?”

 

Ta chẳng buồn đáp, cũng mặc kệ hắn gào thét, mắng chửi, chỉ phất tay để thị vệ lôi hắn đi, áp giải đến công trường đập nước.

 

Hai ngày sau, ta nhận được tin — Hạ Thần đã chết.

 

Ta ở lại viện Đường Lê hết năm này qua năm khác.

 

Phồn Tinh vì Công chúa mà làm việc, từng bước từng bước lập nhiều công lao.

 

Nơi kinh thành, con bé đã có một căn nhà nhỏ của riêng mình — không lớn, nhưng là chốn an yên chỉ thuộc về nó.

 

Con bé đã mấy lần muốn rước ta về kinh thành, nhưng ta đều từ chối.

 

Về sau, thiên hạ bắt đầu nổi loạn, Phồn Tinh không còn nhắc đến chuyện đưa ta đi nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

 

Nhưng ba tháng một lần, nó vẫn gửi thư báo bình an, chưa từng gián đoạn.

 

Ta không hiểu quyền mưu tranh đấu, chẳng biết triều cục ra sao, chỉ cần biết:

 

Phồn Tinh còn sống, Công chúa bình an, thế là đủ.

 

Viện Đường Lê có Công chúa che chở, vẫn yên ổn như trước.

 

Ta ngày này qua ngày khác, vẫn tiếp tục làm tròn chuyện năm xưa đã hứa với Công chúa.

 

Lại sáu năm nữa trôi qua, Công chúa Dung Liên đăng cơ, trở thành Nữ Đế đầu tiên của Đại Diễn.

 

Lễ đăng cơ hôm ấy, ta cũng có mặt.

 

Ấy là lần đầu tiên trong đời, ta rời khỏi trấn Hồi Long.

 

Ta đứng ở nơi xa, trông thấy Công chúa đội miện ngọc, bước lên long tọa, bá quan văn võ, nữ nhân nam tử trong thiên hạ, toàn bộ quỳ lạy xưng thần.

 

Nàng đảo mắt nhìn khắp muôn dân, cất cao giọng rằng:

 

“Lúc ta còn là Công chúa, ta tên là Văn Thục, cái tên đó là do phụ hoàng mẫu hậu tự tay đặt. Họ hy vọng ta sẽ là một nữ nhi hiền hòa, nhu mì.”

 

“Tước hiệu của ta là Dung Liên, đó là do hoàng huynh ban cho. Huynh ấy mong rằng sau này, ta sẽ gặp được một phu quân biết yêu thương nâng niu.”

 

“Thế nhưng, so với tất cả những điều đó…Làm Hoàng đế, vẫn là tốt hơn.”

 

Nghe những lời ấy, tim ta như đập loạn.

 

Ta không biết nàng đã phải tính toán bao nhiêu năm, trải qua bao nhiêu gian nan hiểm trở mới có thể bước đến ngày hôm nay.

 

Nhưng ta biết một điều —

 

Gian nan, nhưng xứng đáng.

 

Sau khi Nữ Đế đăng cơ, nàng phế bỏ Đông Dương Hầu, phong một loạt nữ nhi có tài làm nữ quan, trong số đó, có con gái ta – Phồn Tinh.

 

Sau đó, nàng ban chiếu kiến lập mở học đường dành cho nữ tử, mở khoa thi dành cho nữ tử.

 

Ta quay trở lại viện Đường Lê.

 

Một tháng sau, viện mở thêm một lối cổng khác, treo lên một tấm biển mới.

 

“Thư Viện Đường Lê”

 

Nhiều năm sau đó, những học trò bước ra từ thư viện Đường Lê, đã dùng tài trí và cống hiến của mình, ghi dấu một nét đậm sâu nhất trong sử sách bảy mươi năm trị vì của Nữ Đế.

 

Còn Lý Tiểu Nguyệt ta, chính là vị sơn trưởng đầu tiên của thư viện Đường Lê.

 

Hết.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com