Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 110:



“... Ta biết người không muốn trở thành quái vật sống bằng m.á.u người, người cho ta vào đây có phải vì những chuyện này không? Người muốn ta đưa người ra ngoài?”

Môi Hoàng hậu mấp máy, dường như đang nói gì đó.

Vân Niệm vội ghé sát tai lắng nghe.

Bà nói: “G.i.ế.c ta...”

Vân Niệm ngẩng đầu lên, kinh hãi nhìn bà.

Bà vẫn đang nói: “G.i.ế.c ta, ra ngoài...”

G.i.ế.c bà, ra ngoài.

G.i.ế.c bà thì có thể ra ngoài?

Ý bà là vậy sao?

Vân Niệm thẳng người nhìn vào mắt bà.

Hoàng hậu nằm trên giường, đôi mắt xám tro đẫm lệ, một tay bị Hoàng đế nắm c.h.ặ.t dính đầy m.á.u tươi.

Bà đang khóc.

Bà rất đau.

Bà dường như đang cầu xin Vân Niệm.

Cầu xin nàng g.i.ế.c bà.

Trước n.g.ự.c Hoàng hậu bỗng lóe lên một tia sáng, yếu ớt nhưng rõ ràng.

Đó là ranh giới để ra ngoài.

Vân Niệm hiểu rồi.

Cái gọi là ký ức này thực chất là một ảo cảnh, được lưu giữ trong chiếc vòng ngọc đó, chiếc vòng ngọc cũng chỉ là vật chứa đựng những mảnh ký ức này.

Đã là ảo cảnh thì sẽ có điểm phá giải.

Tay Vân Niệm siết c.h.ặ.t sau đó lại vô lực buông lỏng.

Hoàng hậu chỉ nhìn nàng, đờ đẫn và tuyệt vọng, không gào khóc, không cầu xin, chỉ lặng lẽ nằm đó.

Dưới ánh nhìn của bà, Vân Niệm từ từ giơ tay lên, linh lực ngưng tụ thành mũi dùi nhọn.

Bên tai là tiếng khóc cầu xin của Hoàng đế, nữ y và cung nữ chạy ra chạy vào rối rít, gọi tên bà hết lần này đến lần khác, canh sâm đổ vào miệng lại trào ra cằm, linh đan nghiền nát đút vào miệng, rất đắng rất đắng, bà đến cả sức nhíu mày cũng không còn.

Bà muốn Vân Niệm giúp bà giải thoát.

Vân Niệm nhắm mắt, quyết tâm đ.â.m mũi dùi vào tim bà.

Không có m.á.u nóng trào ra.

Chỉ có một lực hút mạnh mẽ xé rách thần hồn nàng.

Mũi nàng ngửi thấy mùi m.á.u tanh nhưng lại xen lẫn mùi hương khác.

Giống như mùi trúc xanh trong trẻo ủ trong nắng ấm ngày đông, hậu vị hơi đắng lại mang theo hơi thở sạch sẽ đặc trưng của thiếu niên.

Hàng mi dài của Vân Niệm khẽ run.

“Sư tỷ?”

Thứ đầu tiên Vân Niệm nhìn thấy là nốt ruồi nhỏ trên dái tai trắng ngần.

Sau đó là đôi mắt của hắn.

Đuôi mắt hơi xếch lên, đồng t.ử sâu thẳm, ánh mắt dịu dàng quyến luyến.

Nàng nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của mình phản chiếu trong mắt hắn.

Thiếu niên ôm nàng c.h.ặ.t hơn một chút: “Sư tỷ, sao thế?”

Lúc này Vân Niệm mới giật mình nhận ra mình đang ngồi trong lòng Tạ Khanh Lễ, ngay trên đùi hắn.

Hắn ôm ngang nàng, đầu nàng tựa vào n.g.ự.c hắn, hơi thở của thiếu niên quẩn quanh mũi nàng không chút che giấu.

Chỉ cần ngẩng đầu lên là nàng có thể hôn vào yết hầu hắn.

Hệ thống đã tê liệt: [Đúng vậy, không sai đâu, hắn ôm cô suốt một canh giờ rồi.]

Đầu óc đang đình trệ của Vân Niệm cuối cùng cũng hoạt động trở lại.

“Sư đệ!”

Nàng chống tay lên n.g.ự.c hắn gần như lăn khỏi lòng hắn, trọng tâm không vững suýt ngã xuống đất, thiếu niên nắm lấy cánh tay nàng kéo nàng dậy.

Lông tóc toàn thân Vân Niệm dựng đứng cả lên.

Chỉ cảm thấy cánh tay bị hắn nắm lấy như có ngàn con kiến bò, tê dại ngứa ngáy, cảm giác run rẩy truyền từ cánh tay lên đỉnh đầu, cuối cùng tụ lại ở hai má.

Nóng bừng đỏ ửng.

“Sư tỷ, đất bẩn, đừng ngồi xuống đất.”

Nhờ ánh sáng dạ minh châu, Vân Niệm nhìn thấy vết m.á.u loang lổ trên mặt đất, lấm tấm như đã khô từ lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nơi duy nhất sạch sẽ là chỗ Tạ Khanh Lễ ngồi.

“Sư tỷ đừng nghĩ nhiều, đệ chỉ không muốn sư tỷ nằm trên đất giống mấy cái xác kia thôi.”

Thiếu niên kiên nhẫn giải thích.

Vân Niệm cúi đầu nhìn thiếu niên đang ngồi trên bậc thềm, hắn ngẩng đầu lên, rõ ràng vẫn là vẻ mặt ôn hòa dịu dàng nhưng lần đầu tiên nàng cảm nhận được chút gì đó khác lạ.

Đầu óc chậm chạp của nàng dường như đột nhiên thông suốt.

Hắn có quá nhiều điểm bất thường.

Sự bảo vệ trắng trợn, sự tiếp cận âm thầm, Long Phượng Khấu, Tự Phược Chú, tiếng gọi “sư tỷ” dịu dàng thân mật.

“Sư tỷ?”

Thiếu niên gọi nàng một tiếng.

Ngay cả giọng điệu hắn gọi nàng lúc này cũng trở nên kỳ lạ, giống như tiếng gọi người trong lòng của thiếu niên mới biết yêu.

Nhưng đây là Tạ Khanh Lễ mà, người dịu dàng lễ phép như vậy, tiểu sư đệ ngoan ngoãn nghe lời của nàng, nam chính một lòng hướng đạo trong nguyên tác.

Là do nàng nghĩ nhiều sao?

Vân Niệm nhìn vào mắt Tạ Khanh Lễ như rơi vào hồ nước sâu thẳm.

Hắn vẫn nở nụ cười không chê vào đâu được: “Sư tỷ, sao tỷ không nói gì?”

Vân Niệm nuốt nước bọt khó khăn: “Không có gì, ta chỉ hơi ngạc nhiên thôi, sao đệ lại ở đây?”

Tạ Khanh Lễ cong mắt cười: “Đệ bắt sư huynh đến đây, gọi mãi tỷ không thưa nên đệ đi tìm tỷ.”

Vân Niệm cũng chẳng nghĩ xem tại sao hắn lại tìm được đến đây, đầu óc nàng giờ rối như tơ vò, nghĩ đủ thứ linh tinh lang tang, đành thuận nước đẩy thuyền theo lời hắn.

“Ra là vậy, được rồi.”

Nàng thấy hơi hoảng, không rõ cảm giác trong lòng là gì, giống như có một lớp màng che phủ lên sự thật nào đó, nàng không chọc thủng được cũng không dám chọc thủng.

Tim đập loạn nhịp, cảm giác khó tả lan tràn trong lòng, má nóng bừng, sắc đỏ lan từ mang tai đến tận má, Vân Niệm cố tỏ ra bình tĩnh quay đầu đi.

Thiếu niên kéo tay áo nàng.

Nàng đứng, hắn ngồi.

Ngẩng đầu nhìn nàng.

“Sư tỷ, tỷ giận à?”

Rõ ràng lời nói nghe có vẻ yếu thế nhưng vẻ mặt hắn lại bình thản, trong đáy mắt dường như còn mang theo ý cười, tạo cảm giác mâu thuẫn khó tả.

Như thể chẳng sợ nàng giận chút nào.

Ngược lại càng giống như... muốn nàng phản ứng lại vì chuyện đó.

Tâm tư thiếu niên rõ mồn một, liếc mắt là thấy ngay.

Hắn muốn nàng đáp lại cái ôm ban nãy, chứ không phải cho qua chuyện như không có gì.

Vân Niệm khựng lại, tim đập càng lúc càng nhanh, nhìn bàn tay hắn đang kéo tay áo nàng.

Sợi dây đỏ trên cổ tay hắn nổi bật trên làn da trắng lạnh, sợi dây Linh Ti nàng tặng hắn vẫn luôn đeo.

“Sư tỷ, tỷ giận à?”

Không phải chứ, hắn không thể bỏ qua chuyện này sao!

Vân Niệm mặt không cảm xúc rút tay áo ra khỏi tay hắn: “... Không, không giận.”

Ngón tay thiếu niên dừng lại giữa không trung một chút, hơi co lại rồi rụt về.

Môi hắn mím c.h.ặ.t, đuôi mắt vốn xếch lên giờ hơi cụp xuống, đôi mắt vẫn sáng ngời, khóe mắt hơi đỏ.

Trông vừa tủi thân vừa đáng thương.

Vân Niệm: “...”

Thế này thì ai mà chịu nổi.

Đối diện với khuôn mặt này, nàng vĩnh viễn không thể nhẫn tâm được.

Nàng thở dài thườn thượt, cố gắng làm dịu vẻ mặt, cúi người xoa đầu hắn, mái tóc mềm mượt trong lòng bàn tay: “Ta không giận, sao ta lại giận đệ được chứ?”

Thiếu niên dụi đầu vào lòng bàn tay nàng.

Hệ thống chứng kiến tất cả: [...]

Quái lạ thật.

Nam chính tương lai xưng bá Tu Chân Giới ngoài đời thực lại như con cún con chưa cai sữa, bám người kinh khủng.

Vân Niệm nhéo má hắn, quả nhiên thấy thiếu niên cười.

“Sư đệ, giờ thời gian cấp bách, chúng ta phải nhanh ch.óng giải quyết chuyện ở đây rồi ra ngoài tìm sư huynh, không nói chuyện này nữa, làm chính sự trước đã.”

Vân Niệm quay người đi về phía người đang ngồi trong góc, bước chân vội vã như chạy trốn.