Hắn kỳ lạ từ lúc bước vào Cầm Khê Sơn Trang, khăng khăng khẳng định Hoàng hậu bị Hoàng đế ép c.h.ế.t mà không có căn cứ, không kiểm soát được cảm xúc khi nghe chuyện về Hoàng hậu, những cơn giận dữ, phẫn nộ, sát ý khó hiểu đó.
Tất cả chỉ vì một điều.
Hắn quen biết Hoàng hậu.
Vân Niệm đứng dậy, Tạ Khanh Lễ vẫn im lặng.
Nàng hơi ngửa đầu nhìn hắn, mượn ánh sáng dạ minh châu trong tay nhìn vào mắt Tạ Khanh Lễ.
Vân Niệm hỏi: “Sư đệ, Hoàng hậu đang gọi đệ kìa, sao đệ không nói gì?”
Giọng nàng rất bình thản, không tức giận, không ngạc nhiên.
Tạ Khanh Lễ mím môi.
Hoàng hậu chống tay vào tường đứng dậy: “A Lễ để ta nhìn kỹ con nào.”
Bà cong mắt cười bước tới.
Đến bên cạnh Tạ Khanh Lễ, bàn tay lạnh lẽo chạm vào má hắn.
Thiếu niên rất cao, Hoàng hậu phải với tay mới chạm được vào mặt hắn.
Tạ Khanh Lễ đứng im.
Không kháng cự, không lùi bước, lặng lẽ để bàn tay Hoàng hậu lướt trên mày mắt, sống mũi, gò má, từng chút từng chút phác họa ngũ quan hắn như muốn nhìn thấu qua hắn để thấy một người khác.
“A Lễ, con không giống a tỷ lắm, chắc là giống cha con nhỉ? Tiếc là ta chưa gặp ông ấy, lúc ông ấy và a tỷ thành thân, ta đã c.h.ế.t rồi.”
Vân Niệm nhìn sang.
A tỷ?
Đúng rồi, trong mơ nàng nghe Hoàng hậu nói mình họ Tạ, Tạ Khanh Lễ cũng họ Tạ, sao có thể trùng hợp thế được?
Tạ gia, đệ nhất thế gia về cơ quan thuật, chỉ có Tạ gia ở Nam Vực.
Tạ Khanh Lễ là người của Tạ gia Nam Vực.
Hoàng hậu là dì nhỏ của hắn.
“Dì nhỏ.”
Thiếu niên im lặng nãy giờ cuối cùng cũng lên tiếng.
Vân Niệm thấy hắn hơi cúi người xuống, có lẽ sợ Hoàng hậu với tay mỏi nên chủ động cúi xuống để bà dễ chạm vào hơn.
Hoàng hậu cong mắt cười, nước mắt trào ra, giơ tay xoa đầu hắn:
“Tên của con là do ta đặt đấy. Lúc đó ta nói với a tỷ, nếu là con trai thì đặt là Khanh Lễ, con gái thì là Mộ Lễ, a tỷ vậy mà lại nhớ kỹ, đặt cho con cái tên này.”
“Ta sinh ra không thức tỉnh được linh căn, năm tuổi bị bắt cóc là Trình gia cứu ta. Trong t.a.i n.ạ.n đó ta bị sốt cao, tỉnh dậy ký ức bị tổn thương, không nhớ nổi nhà mình là ai, Trình gia bèn nuôi dưỡng ta, cho đến năm mười lăm tuổi thì Tạ gia tìm được. Công sinh thành quan trọng nhưng công dưỡng d.ụ.c cũng không thể bỏ, dù sao ta cũng chỉ là người thường, sớm muộn gì cũng trải qua sinh lão bệnh t.ử nên ta ở lại Trình gia, người Tạ gia thường xuyên đến thăm ta.”
Hoàng hậu lau nước mắt nơi khóe mi: “Lúc con vào Cầm Khê Sơn Trang ta đã cảm nhận được hơi thở quen thuộc, trên người con có ngọc Mặc Phỉ. Ngọc Mặc Phỉ là năm xưa ta tặng a tỷ, tỷ ấy làm thành Long Phượng Khấu...”
Hoàng hậu nói đến đây thì dừng lại, nhìn Long Khấu bên hông hắn sau đó lại nhìn Phượng Khấu bên hông Vân Niệm.
Hai miếng ngọc khấu có thể ghép thành một đôi, chế tác tinh xảo, người điêu khắc đã tốn không ít công sức.
Vân Niệm nhạy bén nhận ra ánh mắt Hoàng hậu nhìn mình có chút khác lạ.
Hơi... trêu chọc?
Vân Niệm: “?”
Ý gì đây?
Hoàng hậu cười lắc đầu, thiếu niên cũng nhìn sang, cảm xúc trong đáy mắt có chút phức tạp.
Vân Niệm: “... Trên mặt ta dính hoa à?”
Hoàng hậu cười nói: “Bản thân Vân cô nương đã là một đóa hoa rồi.”
Tạ Khanh Lễ: “Ừm.”
Ừm.
Lại ừm cái gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vân Niệm chỉ thấy hai người này kỳ quặc vô cùng.
Nàng cũng không có thời gian ở đây nghe họ ôn chuyện, yến tiệc Lưu Hoa bên ngoài đã bắt đầu từ lâu, Giang Chiêu không biết thế nào rồi, Vân Niệm không nghĩ hai hình nhân giấy họ để lại có thể qua mắt được Khối Lỗi Sư, cùng lắm chỉ kéo dài được một chút thời gian.
Nàng đi thẳng vào vấn đề: “Hoàng hậu, rốt cuộc người biết những gì?”
Hoàng hậu rũ mắt, khẽ thở dài: “Ta biết tất cả.”
Vân Niệm:
“Chúng ta không có nhiều thời gian lãng phí ở đây, bên ngoài đang loạn cào cào, Hoàng đế và Khối Lỗi Sư sắp ra tay rồi mà chúng ta còn chưa biết họ định làm gì, nơi này còn chôn một cái Thiên Cương Vạn Cổ Trận, mắt trận chúng ta cũng chưa tìm được... Hoàng hậu? Người sao thế?”
Lời Vân Niệm chưa nói hết, Hoàng hậu đột nhiên ho dữ dội, mặt đỏ bừng.
Thiếu niên đứng gần bà nhất theo bản năng nắm lấy cánh tay bà: “Người sao thế?”
Hắn định kiểm tra kinh mạch cho Hoàng hậu.
Hoàng hậu đẩy tay hắn ra.
Bà quay đi che miệng, có lẽ Tạ Khanh Lễ không thấy nhưng từ góc độ của Vân Niệm có thể thấy rõ m.á.u tươi bà ho ra, tràn qua kẽ ngón tay nhỏ xuống đất b.ắ.n tung tóe.
Mùi m.á.u tanh nồng nặc hòa lẫn với hương sen băng thanh khiết lan tỏa khắp mật thất kín mít.
Tạ Khanh Lễ không ngốc, ngũ quan tu sĩ nhạy bén, hắn ngửi thấy mùi m.á.u.
Bất chấp sự phản đối của Hoàng hậu, bàn tay thon dài của hắn nắm lấy cổ tay bà, linh lực mạnh mẽ cuồn cuộn tràn vào kinh mạch bà.
Càng đi sâu vào trong, sắc mặt thiếu niên càng âm trầm.
Vân Niệm hỏi nhỏ: “Sao thế?”
Hoàng hậu rút tay ra khỏi tay Tạ Khanh Lễ: “A Lễ, vô dụng thôi.”
Bà lau vết m.á.u trên cằm, Vân Niệm đưa khăn tay giúp bà lau sạch m.á.u trong lòng bàn tay.
“Đa tạ Vân cô nương.”
Vân Niệm không nói gì.
Đáy mắt Tạ Khanh Lễ hơi đỏ, hơi thở rối loạn.
“A Lễ.” Hoàng hậu nói: “Đừng buồn, dì nhỏ đã c.h.ế.t từ nhiều năm trước rồi, nay còn được gặp con một lần là ta mãn nguyện rồi.”
Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ đều nhìn bà, không khí trầm xuống, sự c.h.ế.t ch.óc vô hình dần bao trùm lên mỗi người.
Hoàng hậu đột nhiên hạ giọng: “Cô nương, A Lễ, Cầm Khê Sơn Trang không chỉ có Thẩm Kính và Tịch Ngọc, kẻ đó cũng đang ở đây.”
Vân Niệm giật mình nhìn sang: “Cái gì?”
“Kẻ đó, kẻ đã g.i.ế.c a tỷ, giam cầm A Lễ, diệt môn Tạ gia Nam Vực.”
Là kẻ mặc áo choàng đen đội mũ trùm đầu.
Vân Niệm đã gặp hắn trong Kiếm Cảnh Thính Sương.
Nàng kinh ngạc đến lạc giọng: “Hắn cũng ở đây sao?”
Hoàng hậu nhìn về phía người đang nằm trong góc.
Từ Tòng Tiêu cúi đầu dựa vào tường, hai tay bị trói c.h.ặ.t bằng dây trói linh không phản ứng, không biết có phải đã ngất đi không.
“Vị sư huynh này của các người là do kẻ đó đưa tới.”
Cổ họng Vân Niệm khô khốc.
Hoàng hậu:
“Sau khi ta c.h.ế.t cơ thể dần thối rữa, dù Tịch Ngọc và Thẩm Kính có nghĩ cách gì cũng không giữ được nhưng mười năm trước ta đột nhiên tỉnh lại trong vòng ngọc, tỉnh dậy đã thấy cơ thể mình được tái tạo. Các người thực sự nghĩ Tịch Ngọc và Thẩm Kính có bản lĩnh lớn đến thế sao?”
“Sen băng Cực Bắc đã tuyệt tích trên thế gian từ lâu, Tịch Ngọc lại tìm được một đóa ở Ma Vực là ai nói cho hắn biết?”
“Mọi ghi chép về Thiên Cương Vạn Cổ Trận năm xưa đã bị Bùi Lăng thiêu hủy, tại sao lại xuất hiện ở đây?”
Bởi vì có người đứng sau thúc đẩy tất cả.
Hoàng hậu nói: “Ta không biết hắn và Thẩm Kính, Tịch Ngọc hợp tác những gì nhưng chắc chắn có liên quan đến con.”
Ngay từ đầu đây đã là một cuộc hợp tác đôi bên cùng có lợi.