Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 114: Tiểu Sư Đệ 1701



Cả hai người không nói gì, bốn con mắt đen láy lặng lẽ nhìn Vân Niệm.

Vân Niệm hỏi: “Tạ gia Nam Vực rốt cuộc ở đâu?”

Nàng nhìn chằm chằm vào mắt Tạ Khanh Lễ.

Tạ Khanh Lễ rũ mắt, đáp: “Nam Tứ Thành.”

Quả nhiên, quả nhiên là ở Nam Tứ Thành.

Tạ gia Nam Vực.

Gia tộc đứng đầu về cơ quan thuật đương thời, lập phái đã năm ngàn năm còn sớm hơn cả Bùi gia của Bùi Lăng, xứng danh là thế gia nguyên lão.

Tuy nhiên môn sinh không đông đúc, Tạ gia Nam Vực sở dĩ tồn tại lâu như vậy, thực chất có quan hệ mật thiết với lối sống ẩn dật của họ.

Mấy ngàn năm nay họ rất ít khi xuất thế cũng không ai biết họ ẩn náu ở đâu, chỉ biết Tạ gia Nam Vực ở phương Nam, muốn nhờ họ làm cơ quan phải đến ám điểm chỉ định để lại thư, hơn nữa Tạ gia nhận đơn hoàn toàn tùy hứng, họ không thiếu tiền, có khi trăm năm mới nhận một đơn.

Một thế gia ẩn dật như vậy, lần cuối cùng xuất hiện trên giang hồ đã là ba trăm năm trước, hóa ra... đã bị diệt môn rồi sao?

Vân Niệm cảm thấy n.g.ự.c tức nghẹn, từng chuyện từng chuyện đè nén khiến nàng không thở nổi, có một bàn tay vô hình đang bày bố cục phía sau mà bọn họ đã vô tình bước vào bàn cờ từ lúc nào không hay.

“Sư tỷ, đừng sợ, đệ sẽ bảo vệ tỷ...”

“Chẳng lẽ đệ không nên tự bảo vệ mình trước sao?”

Vân Niệm cao giọng cắt ngang lời hắn.

Thiếu niên im lặng không nói gì.

“Kẻ thù ta phải đối mặt chỉ là Hoàng đế và Khối Lỗi Sư nhưng đệ thì khác. Đệ có biết thân phận của kẻ đội mũ trùm đầu kia không? Đệ có biết tu vi của hắn cao đến mức nào không? Đệ có biết tổ chức đó có bao nhiêu người không? Đệ có biết hắn còn bày ra những cái bẫy nào nữa không? Đệ có biết hắn đang ở đâu trong Cầm Khê Sơn Trang không?”

Vân Niệm dồn dập hỏi:

“Đệ không biết, ta cũng không biết, thậm chí ta còn không biết tại sao hắn lại muốn hại đệ. Đệ đã trốn bao nhiêu năm nay, lúc đệ yếu ớt hắn không ra tay lại cố tình đợi đến khi đệ vào Thúy Trúc Độ được tiền bối Bùi Lăng chỉ điểm, lấy được Toái Kinh kiếm - đệ nhất danh kiếm thiên hạ, tu vi thăng tiến vượt bậc rồi mới ra tay.”

“Đệ có hiểu ý ta không? Chứng tỏ hắn cũng mới phát hiện ra thân phận của đệ, ngay khi đệ vừa ra khỏi Thúy Trúc Độ! Đệ vào Thúy Trúc Độ... có phải đã biết nếu lấy được Toái Kinh nhất chiến thành danh, chuyện này chắc chắn sẽ ầm ĩ, hắn nhất định sẽ nghe thấy?”

Vân Niệm cũng mới nghĩ thông suốt điều này.

Tạ Khanh Lễ đang dùng bản thân làm mồi nhử để dụ rắn ra khỏi hang.

Vì thế bao năm qua hắn không đổi tên, dùng cái tên Tạ Khanh Lễ này bái nhập Huyền Miểu Kiếm Tông tham gia Cố Lăng Kiếm Khư.

Hắn rõ ràng biết được Bùi Lăng chỉ điểm, lấy được Toái Kinh hắn sẽ nổi danh khắp tiên môn.

Hắn rõ ràng biết có người luôn tìm kiếm mình nhưng lại không đổi tên không che giấu.

Vân Niệm quay đầu đi cố gắng điều hòa nhịp thở.

Cảm giác uất ức nghẹn ngào khiến nàng khó thở.

Nàng không dám tưởng tượng, nếu nàng không ở bên cạnh Tạ Khanh Lễ, hắn chỉ có một mình, một mình đối mặt với một tổ chức khổng lồ, đối mặt với một đại năng kiếm đạo, đối mặt với kẻ đã diệt cả gia tộc, g.i.ế.c c.h.ế.t a nương hắn.

Lấy thân làm mồi, dụ địch chủ động hiện thân.

Hắn chỉ là một thiếu niên mười bảy tuổi, mang trong mình kinh mạch có thể nghịch chuyển bất cứ lúc nào, có lẽ c.h.ế.t ở đâu cũng không ai hay biết.

Một đôi tay vòng qua eo nàng từ phía sau, hơi thở thanh khiết bao trùm lấy nàng, nàng bị kéo vào l.ồ.ng n.g.ự.c lạnh lẽo.

Vòng tay hắn rất rộng, ôm trọn lấy nàng, nhìn từ phía sau hoàn toàn không thấy bóng dáng nàng đâu.

Người cao lớn luôn mang theo cảm giác áp bức nhưng mỗi lần ôm nàng, hắn chỉ có sự trân trọng và dịu dàng vô hạn, cố tình thu lại hết gai nhọn trên người.

“Sư tỷ.”

Hắn quỳ một gối sau lưng nàng, đầu tựa lên vai nàng, môi kề sát vành tai nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Bây giờ đệ có tỷ rồi, tỷ sẽ luôn ở bên cạnh đệ, cho nên đệ sẽ cố gắng sống tiếp.”

Vân Niệm không quay đầu nhìn hắn.

Nàng chỉ hỏi: “Không có cách nào vẹn cả đôi đường để đệ không phải đối mặt với nhiều nguy hiểm thế này sao?”

Tạ Khanh Lễ ôm c.h.ặ.t nàng hơn.

“Không có.” Giọng hắn rất nhẹ: “Không có cách nào khác, đệ chỉ có cách này thôi, đệ bắt buộc phải tìm ra hắn.”

“C.h.ế.t không chỉ có Tạ gia, phía sau còn liên quan đến hàng vạn mạng người, những vong hồn đó đè nặng lên đệ khiến đệ không thở nổi, đệ dù có c.h.ế.t cũng phải kéo hắn chôn cùng nhưng đệ không tra được gì cả, đệ chỉ có thể đợi hắn chủ động tìm đến đệ.”

“Tiền bối Bùi Lăng nói với đệ, lúc phi thăng ông ấy đã nhìn thấy thiên mệnh đủ để hủy diệt tất cả chúng ta, đệ là mấu chốt phá cục còn tỷ là bước ngoặt của đệ. Đệ không biết tại sao ông ấy lại nói những lời này nhưng thiên mệnh mà ông ấy nói... có lẽ liên quan đến kẻ đó.”

Hắn chỉ có thể nghĩ đến kẻ đó.

Hắn còn phải tìm Bùi Lăng để hỏi rõ một số chuyện.

Nhưng hắn không biết Bùi Lăng bị nhốt ở đâu.

Tuy hắn mạnh nhưng có quá nhiều điều hắn không biết.

Nhưng hắn sẽ sống tiếp.

“Sư tỷ, chúng ta sẽ không sao đâu, tin đệ đi.”

Hắn ôm càng lúc càng c.h.ặ.t, thiếu nữ trong lòng cúi đầu không biết đang nghĩ gì.

Hoàng hậu cũng không nói gì, khóe môi nở nụ cười nhìn hai người đang ôm nhau.

Bà rất an lòng, trên đời này Tạ Khanh Lễ vẫn còn người để quan tâm.

Như vậy, khi gặp a tỷ bà cũng có thể nói với tỷ ấy một câu, con của tỷ ấy giờ sống rất tốt.

Tu vi thuộc hàng nhất nhì, thông minh quả cảm, dung mạo tuấn tú như trích tiên còn có sư môn bảo vệ, có đồng đội kề vai sát cánh, có người con gái mình thích.

Có hy vọng để sống tiếp.

Vân Niệm giãy giụa, vòng tay thiếu niên nới lỏng một chút.

Nàng chui ra khỏi lòng hắn.

Vân Niệm đứng dậy, Tạ Khanh Lễ ngẩng đầu nhìn nàng, quả nhiên thấy đuôi mắt nàng hơi đỏ.

Sư tỷ của hắn khả năng đồng cảm quá tốt sẽ đau lòng cho tất cả những người thân thiết bên cạnh.

Nàng đưa tay về phía hắn, cau mày ra vẻ hung dữ: “Giờ ta không rảnh đôi co với đệ, về rồi tính sổ sau.”

Thực ra chẳng hung dữ chút nào, giống như một chú mèo con.

Rất đáng yêu.

Sự hoảng sợ và đau lòng trong lòng Tạ Khanh Lễ bỗng chốc tan biến, cảm giác khó tả bao trùm lấy trái tim, gánh nặng trên vai dường như nhẹ đi rất nhiều.

Hắn đưa tay nắm lấy tay nàng: “Ừm, về rồi sư tỷ cứ tính sổ với đệ.”

Thiếu nữ kéo hắn đứng dậy.

Tạ Khanh Lễ cúi đầu nhìn người chỉ cao đến vai mình, cười tủm tỉm: “Tính sổ thế nào cũng được.”

Rõ ràng là một câu nói rất bình thường nhưng thốt ra từ miệng hắn, âm lượng hạ thấp, kéo dài âm cuối, giọng thiếu niên trong trẻo lại xen lẫn chút quyến luyến khiến câu nói mang theo ý vị khó tả.

Có tiềm năng làm hồ ly tinh nam lắm.

Suy nghĩ của Vân Niệm bắt đầu bay xa.

Thiếu niên cười khẽ hai tiếng: “Sư tỷ, tỷ đang nghĩ gì thế?”