“A Lễ, Vân cô nương, hai đứa lại đây.”
Đợi hai người đến gần, Hoàng hậu chỉ vào Thẩm Chi Nghiên nói: “Có thể giúp ta khiêng An Chi lên không? Ta kéo không nổi nó.”
Tạ Khanh Lễ hành động rất nhanh, lời Hoàng hậu vừa dứt, hắn đã im lặng cúi xuống bế Thẩm Chi Nghiên lên.
Có lẽ nể mặt Hoàng hậu đang ở đây nên động tác của Tạ Khanh Lễ rất nhẹ nhàng, không thô bạo như lần trước kéo lê lết Thẩm Chi Nghiên.
Sau khi người trên giường băng được khiêng đi, cả mặt băng lộ ra.
Hoàng hậu nói: “Trận pháp thông đến Vọng Nguyệt Đài nằm ngay bên dưới này từ đây có thể đi lên từ trên đó cũng có thể đi xuống.”
Luận về trận pháp thì ở đây không ai hiểu rõ hơn Vân Niệm.
Nàng cúi xuống nhìn kỹ, nhanh ch.óng nhận ra đây là trận pháp gì.
Là một trận pháp dịch chuyển bình thường, không cần phải phá trận.
Nhưng mà...
Vân Niệm ngẩng đầu nhìn quanh mật thất.
Nơi này có chút quỷ dị, quá lạnh lại còn xen lẫn cảm giác nguy hiểm khó tả từ lúc bước vào nàng đã thấy khó chịu toàn thân, sống lưng tê dại cứ như có ai đang nhìn chằm chằm sau lưng.
Cảm giác này có từ nãy đến giờ.
Mật thất này khiến nàng thấy rất không thoải mái.
Nhưng nếu dùng linh lực dò xét thì lại chẳng thấy gì cả, ở đây ngoài lối đi dịch chuyển này ra thì không có d.a.o động linh lực nào khác.
Vân Niệm hỏi Hoàng hậu: “Ở đây chỉ có mỗi mật thất này thôi sao? Lúc đó không bố trí cơ quan nào khác à?”
Hoàng hậu lắc đầu:
“Năm xưa ta thiết kế mật thất này chỉ để trữ rượu, lúc đó tình cảm giữa ta và Thẩm Kính vẫn còn tốt, hàng năm chúng ta đều đến Cầm Khê Sơn Trang ở một thời gian, ban đêm cùng nhau ngắm trăng uống rượu trên Vọng Nguyệt Đài.”
Vân Niệm lại hỏi Tạ Khanh Lễ: “Sư đệ thì sao, có phát hiện gì khác không?”
Tạ Khanh Lễ phóng linh lực ra.
Chỉ trong chớp mắt hắn lắc đầu: “Không có.”
Hệ thống im lặng nãy giờ cũng lên tiếng: [Cô đang nghi ngờ cái gì?]
“Ta chỉ thấy hơi bất an, không biết tại sao, cứ thấy có chỗ nào đó không đúng nhưng nghĩ mãi không ra là chỗ nào?”
Rõ ràng dọc đường đi rất thuận lợi, ngoài việc gặp Từ Tòng Tiêu ra thì không gặp nguy hiểm nào khác.
Nhưng khoảnh khắc bước vào mật thất này, trái tim Vân Niệm cứ treo lơ lửng không yên.
Nàng nhìn quanh nhưng ngoài đá vẫn là đá, ở đây chỉ có một chiếc giường băng và mấy người sống sờ sờ bọn họ.
[Cô nhạy cảm quá rồi đấy, nam chính đã bảo không có nguy hiểm gì rồi mà.]
Vân Niệm không đáp lời.
Ngay cả người có tu vi cao như Tạ Khanh Lễ còn không cảm nhận được gì, chẳng lẽ nàng nhạy cảm quá thật sao?
Nàng cứ cảm thấy đây không giống mật thất.
Mà giống như vực thẳm.
Và họ đã vô tình bước vào.
“Sư tỷ, đừng lo.” Thiếu niên nhẹ giọng an ủi nàng.
Ánh mắt hắn vẫn bình thản, luôn ở bên cạnh nàng.
Vân Niệm yên tâm hơn một chút.
Có Tạ Khanh Lễ bên cạnh, nàng cũng thấy an toàn hơn, dường như có hắn ở đây thì mọi chuyện khó khăn đều có thể giải quyết.
Vân Niệm thở phào: “Chắc là do ta nhạy cảm quá thôi.”
Lúc này Hoàng hậu lên tiếng: “Thiên Cương Vạn Cổ Trận vẫn còn đó, nếu khởi động, các ngươi có thể sẽ không còn sức phản kháng, vì thế chúng ta không thể đợi họ ra tay.”
Bà ngước mắt nhìn: “Ra khỏi đây, Thẩm Kính hiện đang ở Vọng Nguyệt Đài, ngươi đi g.i.ế.c hắn.”
“Còn A Ngọc, tuy A Ngọc dùng thân xác con người nhập yêu đạo nhưng năm xưa hắn đã tự moi t.i.m mình, điểm yếu của hắn không nằm ở tim mà ở huyệt Linh Yến.”
“Vân cô nương đi g.i.ế.c Thẩm Kính, A Lễ đi g.i.ế.c A Ngọc còn kẻ kia... ta không biết khi nào hắn sẽ ra tay, tóm lại các ngươi cứ giải quyết hai người này trước đã.”
Bà vô cùng dứt khoát, đối mặt với hai người đàn ông yêu bà sâu đậm muốn hồi sinh bà, bà lại mở miệng bảo g.i.ế.c họ.
Vân Niệm cảm thấy Hoàng hậu nên là người như vậy.
Luôn tỉnh táo, luôn phân biệt rõ đúng sai, không bao giờ bị tình cảm làm mờ mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoàng đế và Khối Lỗi Sư đã hại c.h.ế.t hàng ngàn mạng người, hôm nay vốn dĩ không thể sống.
Nhân Hoàng thì sao, đại yêu ngàn năm thì thế nào?
G.i.ế.c người thì phải đền mạng.
Vân Niệm gật đầu hiểu ý: “Được...”
“Hừ.”
Gần như cùng lúc nàng mở miệng, một tiếng cười khẽ vang lên.
Giọng nói lạnh lẽo u ám, không phải của bất kỳ ai trong số họ.
Vân Niệm chưa kịp nhìn rõ chuyện gì xảy ra, thiếu niên đã hành động rất nhanh, rút kiếm c.h.é.m về phía người vừa tới, kiếm quang gào thét muốn c.h.é.m nát đối phương.
Kiếm quang mạnh mẽ va chạm với vòng bảo vệ linh lực của người kia.
Đòn toàn lực của hai đại năng tạo ra uy áp khủng khiếp mà họ không thể chịu đựng nổi nhưng Tạ Khanh Lễ đã kịp thời dựng vòng bảo vệ, che chở cho Vân Niệm, Hoàng hậu, Thẩm Chi Nghiên và cả Từ Tòng Tiêu đang hôn mê.
Tạ Khanh Lễ chắn trước mặt Vân Niệm.
Vân Niệm nhìn qua vai hắn, kinh ngạc nhìn người đàn ông bước vào từ bên ngoài mật thất.
Hắc y võ phục, thong dong bước vào như đi dạo trong sân vắng.
Hắn dừng lại, vừa vặn đứng nghiêng người dưới ánh sáng của một viên dạ minh châu.
Ánh sáng yếu ớt chiếu rọi khuôn mặt hắn, lông mày rậm, mũi cao, môi mỏng, ngũ quan góc cạnh sắc sảo.
“Nguyên Thái phó?”
Là Nguyên Hề.
Không, phải gọi là...
Tịch Ngọc.
Hay là Khối Lỗi Sư.
Trên mặt hắn nở nụ cười nhạt, ngũ quan góc cạnh bình thường dần mờ đi, khi hiện rõ trở lại đã biến thành một khuôn mặt khác.
Là một khuôn mặt rất tuấn tú.
Là người Vân Niệm đã gặp trong ký ức của Hoàng hậu.
Hắn nhìn Hoàng hậu với ánh mắt dịu dàng quyến luyến, chứa chan tình cảm nồng đậm.
“A Thanh.” Hắn cất tiếng, giọng run rẩy: “Nàng tỉnh rồi.”
Vẻ mặt Hoàng hậu rất phức tạp: “A Ngọc.”
Tịch Ngọc che mặt, bàn tay thon dài che đi đôi mắt, nước mắt trào qua kẽ tay chảy xuống cằm.
Hắn nhếch môi cười: “Nàng tỉnh rồi, cuối cùng nàng cũng tỉnh rồi, ta đợi nàng lâu quá, lâu quá...”
“Lâu lắm rồi... hai mươi lăm năm rồi... ta đợi nàng hai mươi lăm năm rồi...”
Hắn cười càng lúc càng lớn, người hơi còng xuống, vai run lên bần bật, trông như một kẻ điên.
Không ai nói gì.
Có lẽ thấy chán, Tịch Ngọc cười khóc một hồi rồi ngẩng đầu lên nhìn.
Hốc mắt hắn đỏ hoe ươn ướt, trông có vẻ tủi thân, kéo dài giọng như đang oán trách: “Nhưng nàng nhẫn tâm quá, việc đầu tiên khi tỉnh lại là muốn g.i.ế.c ta?”
“Nàng muốn g.i.ế.c ta sao A Thanh? Sao nàng có thể g.i.ế.c ta chứ?”
Hắn nói có chút kích động, bước lên vài bước.
Một thanh trường kiếm rút khỏi vỏ chắn ngay trước mặt hắn, mũi kiếm chĩa thẳng vào mặt hắn.
Tịch Ngọc đứng im, thẳng người chắp tay sau lưng, nhìn Tạ Khanh Lễ bằng ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc.
“Chậc, ngươi muốn g.i.ế.c ta?”
Tạ Khanh Lễ chỉ nói: “Ngươi đáng c.h.ế.t.”
“Ta đáng c.h.ế.t?” Tịch Ngọc lại cong mắt cười, nụ cười vui vẻ rạng rỡ: “Ngươi muốn g.i.ế.c ta à, ta lại muốn xem hôm nay ngươi làm thế nào?”
Hắn nghiêng đầu, cười như không cười nói:
“Tạ Khanh Lễ, ngươi có muốn quay đầu lại nhìn không?”
Hắn đứng đó, nụ cười trêu chọc và độc ác.