Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 132: Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt



Nguy cơ bị đ.â.m trúng t.ử huyệt khiến Tịch Ngọc tỉnh táo lại, hắn vội vàng lùi lại, Thính Sương kiếm cắm phập vào bụng trái hắn, cách huyệt Linh Yến chưa đầy nửa tấc.

Chỉ cần lệch một chút nữa là hắn c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Tịch Ngọc nheo mắt ngưng tụ linh lực bảo vệ quanh người, nhón chân lùi lại hàng chục trượng kéo giãn khoảng cách với Vân Niệm.

Vân Niệm không đuổi theo, một tay cầm kiếm đứng yên tại chỗ.

Phía sau nàng, người vừa nằm đó đã ngồi dậy.

Động tác của hắn rất chậm chạp, mặt không biểu cảm, không còn vẻ ôn hòa thường ngày.

Hắn không nhìn Vân Niệm đứng trước mặt cũng không nhìn Hoàng hậu nằm bên cạnh, chỉ nhìn Tịch Ngọc phía xa.

Tịch Ngọc chạm mắt với hắn, tay buông thõng run rẩy.

“An Chi...”

Thẩm Chi Nghiên không đáp mà hỏi ngược lại: “Ta nên gọi người là gì đây, Tịch thúc thúc, Nguyên Thái phó, hay là Mẫu phi?”

Vẻ mặt hắn quá xa lạ như thể không quen biết Tịch Ngọc.

Đứa trẻ mình nuôi nấng từ nhỏ nhìn mình như vậy, tim Tịch Ngọc đau nhói, luống cuống muốn giải thích: “Không phải như con nghĩ đâu, ta không phải...”

Lời nói nghẹn lại.

Hắn không biết phải nói gì.

Không phải gì?

Không phải Tịch Ngọc?

Không phải Quý phi?

Không phải Nguyên Hề?

Nhưng tất cả đều là hắn.

Thẩm Chi Nghiên đứng dậy, bước lên vài bước đứng sóng vai với Vân Niệm.

Vân Niệm: “Ngài bình tĩnh thật đấy, rõ ràng tỉnh từ sớm rồi mà cứ muốn nghe sự thật xem mẹ kế tốt của ngài chọn thế nào.”

Thẩm Chi Nghiên cười khổ: “Vân cô nương cũng tỉnh từ sớm còn gì, sao không ra tay?”

“Ngài muốn nghe sự thật mà, ta phải đợi ngài nghe xong rồi mới ra tay được chứ.”

Sự thật là gì?

Sự thật thường tàn khốc.

Ánh mắt Thẩm Chi Nghiên rơi vào Tịch Ngọc phía xa.

Khuôn mặt này quá xa lạ, hắn chỉ gặp lúc nhỏ nhưng bao nhiêu năm trôi qua, thời gian đã xóa nhòa tất cả.

Hắn chỉ nhớ Tịch Ngọc là bạn tốt của mẫu phi, Tịch thúc thúc đối xử với hắn rất tốt.

Nhưng không ngờ, người nuôi nấng hắn từ tấm bé đến khi trưởng thành là hắn, người dạy dỗ hắn trở thành một trữ quân đủ tư cách cũng là hắn.

Người nuôi dưỡng, người dạy dỗ, đều là hắn.

“Người muốn g.i.ế.c con sao?”

Tịch Ngọc mấp máy môi muốn phản bác nhưng lời đến bên miệng lại không sao thốt ra được.

Hắn phản bác thế nào đây?

Cuối cùng hắn vẫn im lặng, nhìn Thẩm Chi Nghiên bằng ánh mắt mà Thẩm Chi Nghiên dễ dàng đọc hiểu.

Đó là sự áy náy.

Thẩm Chi Nghiên bỗng bật cười.

“Ha ha ha ha ha buồn cười quá, buồn cười thật đấy, ba mươi năm nay ta chưa từng nghe chuyện nào buồn cười đến thế...”

Hắn cười như điên dại, gập người run rẩy, hai tay ôm bụng cười đến đau cả bụng.

Vân Niệm biết hắn đau khổ cũng biết giờ có an ủi gì thì vào tai hắn cũng như gió thoảng mây bay.

Thẩm Chi Nghiên vẫn cười: “Người sinh ra ta muốn g.i.ế.c ta, người nuôi ta muốn g.i.ế.c ta, người dạy ta cũng muốn g.i.ế.c ta.”

“Phụ hoàng muốn g.i.ế.c ta, mẫu phi muốn g.i.ế.c ta, Thái phó cũng muốn g.i.ế.c ta ha ha ha ha, sao lại buồn cười thế này.”

Hắn cười không thẳng nổi lưng, kéo tay áo Vân Niệm hỏi: “Sao cô không cười, không thấy buồn cười sao, sao ta lại thấy buồn cười thế này ha ha ha...”

Hốc mắt Tịch Ngọc đỏ hoe, nhìn đứa trẻ mình nuôi lớn thành ra thế này, cuối cùng sự áy náy và không nỡ chiếm trọn trái tim.

“An Chi, xin lỗi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nước mắt Hoàng hậu cũng rơi xuống thì thầm gọi một tiếng: “An Chi...”

Thẩm Chi Nghiên bỗng ngưng cười.

Hắn nắm c.h.ặ.t cánh tay Vân Niệm, mượn sức nàng từ từ đứng thẳng người.

Vân Niệm im lặng làm cái nạng cho hắn.

Thẩm Chi Nghiên lau nước mắt trên mặt, quay người cúi nhìn Hoàng hậu nằm trên đất.

Khuôn mặt bà vẫn giống trong ký ức, bao nhiêu năm rồi bà không già đi.

Lúc bà c.h.ế.t mới hai mươi lăm tuổi.

Giờ hắn còn lớn hơn cả bà.

Hắn gọi một tiếng: “Mẫu hậu.”

Tiếng gọi mẫu hậu sau hai mươi lăm năm.

Hoàng hậu mỉm cười: “Ừ, An Chi.”

Hai mẹ con nhìn nhau, sự im lặng c.h.ế.t ch.óc bao trùm, những người có mặt ngoại trừ Từ Tòng Tiêu ra, ai cũng cảm thấy n.g.ự.c nặng trĩu khó thở.

Thẩm Chi Nghiên ngửa đầu nuốt nước mắt vào trong, sải bước đến bên cạnh Hoàng hậu bế bà lên.

Hắn hỏi Vân Niệm: “Cô có ghế không?”

Vân Niệm đương nhiên có.

Nàng là con sâu lười, thích nhất là ăn chơi hưởng lạc, trong túi Càn Khôn thậm chí còn có cả giường, bàn ghế đầy đủ.

Nàng lấy ra một chiếc ghế quý phi, Thẩm Chi Nghiên cẩn thận đặt Hoàng hậu lên đó.

Hắn rũ mắt, Hoàng hậu muốn đưa tay chạm vào hắn nhưng toàn thân bủn rủn vô lực, không nhấc tay nổi.

Thẩm Chi Nghiên đứng dậy không nhìn Hoàng hậu, từng cử chỉ tuy tôn trọng nhưng lại toát lên sự xa cách rõ rệt.

Thời gian quá lâu rồi, ký ức về Hoàng hậu trong hắn chỉ còn lại qua lời kể của Tịch Ngọc.

Hắn biết Hoàng hậu rất yêu hắn, Tịch Ngọc thường kể cho hắn nghe Hoàng hậu thương yêu hắn thế nào.

Nhưng nghe qua miệng người khác rốt cuộc cũng chỉ mỏng manh như tờ giấy, không chịu nổi một chút thử thách.

Hoàng hậu cũng nhận ra sự xa cách của hắn nhưng nụ cười trên môi vẫn dịu dàng ấm áp.

Vân Niệm thấy Tịch Ngọc vẻ mặt suy sụp, không nhịn được cười khẩy: “Rõ ràng người bị moi t.i.m là Thẩm Chi Nghiên, sao trông ngươi còn đau khổ hơn hắn vậy.”

Thẩm Chi Nghiên nhìn hắn với ánh mắt lạnh như băng.

Tịch Ngọc cố tìm lại giọng nói của mình: “An Chi... có phải con đã biết tất cả từ sớm không?”

Thẩm Chi Nghiên nhìn hắn chằm chằm rất lâu.

Hắn im lặng rất lâu, lâu đến mức Tịch Ngọc tưởng hắn sẽ không trả lời, hắn đột ngột lên tiếng: “Người tưởng ta ngu lắm sao?”

Tịch Ngọc: “... Cái gì?”

Thẩm Chi Nghiên nói:

“Ta đã biết kế hoạch của phụ hoàng từ rất sớm. Hai người rõ ràng là phu thê nhưng chưa bao giờ ngủ chung, phụ hoàng trước mặt người khác thì sủng ái người hết mực, sau lưng lại coi nhau như kẻ thù, các người tưởng lúc đó ta còn nhỏ nên không nhận ra sao?”

“Ba năm trước hoàng cung bị người đột nhập, phụ hoàng suýt c.h.ế.t trong tay kẻ đó, ta không yên tâm nên lén đi thăm phụ hoàng, ta đã nghe thấy cuộc nói chuyện của các người.”

“Người nói kẻ đến là cháu của mẫu hậu, người nói kế hoạch không thể bị phát hiện, không thể để hắn biết t.h.i t.h.ể mẫu hậu chưa được an táng mà dùng tà thuật nuôi dưỡng, đợi tìm được vật chứa sẽ lấy tim ta để hồi sinh bà.”

Lúc đó Thẩm Chi Nghiên không biết mình đã đi về bằng cách nào.

Hôm đó trời mưa to, nước mưa quất vào người hắn đau rát, tim như bị d.a.o cứa.

Trở về hắn đốt sạch những món đồ Quý phi và Nguyên Hề tặng.

Hắn diễn vở kịch này, hắn muốn tin một lần, mẫu phi và Thái phó của hắn khác với phụ hoàng.

Phụ hoàng không quan tâm hắn.

Nhưng Quý phi và Thái phó quan tâm hắn.

Có người quan tâm hắn.

Hắn trốn khỏi hoàng cung nhưng lại vô tình bị con rối bắt về.

Hắn không quên vở kịch đầu tiên hắn diễn theo chỉ thị của con rối, rõ ràng tệ hại như vậy, hắn rõ ràng sắp bị đem đi luyện thành con rối.

Nhưng khi Khối Lỗi Sư nhìn thấy hắn lần đầu tiên, sự kinh ngạc trên mặt hiện rõ mồn một.