Bầu trời vốn đang râm mát bỗng chốc trở nên âm u, mấy người bọn hắn lúc này mới phát hiện cây cối xung quanh vẫn còn đó, những tảng đá lớn vẫn nằm im lìm nhưng tiếng chim hót ríu rít ban nãy đã biến mất, ánh mặt trời cũng mờ dần đi.
Bốn bề mịt mờ.
Tựa như màn đêm buông xuống.
Thường Tuyên có thể cảm nhận được d.a.o động linh lực xung quanh, bọn họ đã bị nhốt trong kết giới mà không ai hay biết.
Trong bóng tối phía xa, một người dáng người ngọc thụ lâm phong đang chậm rãi bước về phía họ.
Bạch y như tuyết, tóc đen buộc cao, trên khuôn mặt tuấn mỹ treo nụ cười lười biếng, đường nét gương mặt rõ ràng phóng khoáng.
Hắn giẫm lên lá khô nhưng nghe như đang giẫm đạp lên trái tim bọn họ.
Hắn bước lại gần, mỉm cười gọi: “Sư huynh.”
Thường Tuyên dù có ngu ngốc đến mấy cũng nhận ra vấn đề.
Cái... cái kết giới này, sao có thể do một thiếu niên Kim Đan sơ kỳ thiết lập được!
“Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai!” Thường Tuyên và ba thiếu niên còn lại không kìm được lùi về phía sau.
Thiếu niên nghiêng đầu, giọng nói vẫn dịu dàng: “Trí nhớ sư huynh tệ thật đấy, chúng ta mới gặp nhau hôm qua mà.”
“Quả nhiên là ngươi là ngươi đã điều khiển Xích Linh Thú là ngươi muốn g.i.ế.c bọn ta!”
Tất cả đều là do hắn!
Vẻ mặt thiếu niên vẫn bình thản, sau khi trút bỏ lớp ngụy trang, toàn thân hắn toát lên vẻ lười nhác.
Hắn gật đầu: “Thì sao nào?”
Thường Tuyên vừa kinh hãi vừa giận dữ: “Ta phải đi vạch trần ngươi!”
Mấy người bọn hắn hoảng loạn quay đầu định chạy về hướng đường cũ nhưng lại phát hiện kết giới trước mặt cứng như băng đá, dù làm cách nào cũng không phá vỡ được.
“Hừ.”
Phía sau truyền đến một tiếng cười lạnh.
Sống lưng Thường Tuyên lạnh toát.
Sát ý, hắn cảm nhận được sát ý.
Nhưng tất cả đã quá muộn.
Bọn họ căn bản không nhìn thấy người trước mặt ra tay từ lúc nào, cơn đau kịch liệt truyền đến từ cổ, bốn người ôm c.h.ặ.t lấy dòng m.á.u đang phun trào, hai mắt trợn trừng như chuông đồng.
Hắn bước đến trước t.h.i t.h.ể Thường Tuyên, kẻ ngày thường hống hách kiêu ngạo giờ đây toàn thân đẫm m.á.u, c.h.ế.t không nhắm mắt nhìn chằm chằm về phía trước.
Hắn g.i.ế.c người trước nay luôn dứt khoát.
Tạ Khanh Lễ khẽ nhướng mày: “Tiện nhân?”
“Chậc.”
Thật là bất lịch sự.
Hắn thực sự rất ghét những kẻ vô lễ.
Tiếng sột soạt vang lên, không biết từ đâu xuất hiện vô số con côn trùng bò lúc nhúc lên t.h.i t.h.ể bốn người bọn họ, chẳng mấy chốc đã phủ kín các x.á.c c.h.ế.t.
Nhưng đám côn trùng đó lại cẩn thận tránh né Tạ Khanh Lễ, dường như vô cùng sợ hãi hắn.
Đến khi đám côn trùng tản đi, trên mặt đất thậm chí chẳng còn sót lại một mảnh xương trắng.
Tạ Khanh Lễ quay người chậm rãi rời đi.
Vân Niệm chống cằm ngồi bên cạnh, Giang Chiêu và Tô Doanh đang bận rộn chuẩn bị nguyên liệu.
Trước mặt là nồi lẩu đang sôi sùng sục, nước lẩu đã được đổ vào.
“Đừng nhìn nữa, sắp ăn được rồi.”
Giọng nữ dịu dàng vang lên.
Vân Niệm quay đầu lại.
Cô gái mặc y phục màu xanh lam, tuổi còn trẻ, dung mạo thanh tú dịu dàng, đôi mày liễu cong cong, khí chất quanh người nhẹ nhàng như nước.
Nàng là đệ t.ử của Chiết Chi Phong, Tô Doanh.
Tô Doanh tuy là đệ t.ử Chiết Chi Phong nhưng bảy năm trước từng trúng kịch độc làm tổn thương kinh mạch nên con đường kiếm đạo khó lòng tiến bộ thêm được nữa.
Sư phụ của nàng bèn bảo Tô Doanh từ bỏ kiếm đạo, đi theo Ôn Quan Trần học trận pháp, vì thế Tô Doanh cũng được coi là nửa đệ t.ử của Đạp Tuyết Phong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vân Niệm biết sư huynh Giang Chiêu của mình cũng rất thích nàng ấy.
Tô Doanh đặt đĩa rau trên tay xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh, xoa đầu Vân Niệm: “Sao thế?”
Vân Niệm cười hì hì: “Không có gì ạ, chỉ là cảm thán thường ngày thôi, sao Tô sư tỷ không phải đệ t.ử của sư phụ muội nhỉ, hại sư huynh muội ngày nào cũng phải chạy sang chỗ Tiểu sư thúc.”
Mặt Tô Doanh bỗng đỏ bừng, nàng hờn dỗi nói: “Muội nói linh tinh gì đấy!”
Nàng ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt Giang Chiêu đang bưng đĩa đi ra.
Giống như bị ánh mắt làm bỏng, cả hai đều ngượng ngùng quay đi chỗ khác.
“Rau củ đủ cả rồi, nhúng lẩu thôi.” Giang Chiêu bày biện các đĩa rau.
Vân Niệm tinh ý nhận ra vành tai Giang Chiêu đỏ ửng.
Giang Chiêu nhìn thấy ánh mắt trêu chọc của sư muội nhà mình, dùng đầu ngón chân cũng biết nàng đang nghĩ gì, bèn vội lảng sang chuyện khác: “Tạ sư đệ của muội đâu, hôm nay muội về chẳng phải đã để lại thư cho hắn rồi sao?”
Vân Niệm từ sau núi trở về nghe Tô Doanh nói tối nay sẽ ăn lẩu thì lập tức vội vàng đi tìm Tạ Khanh Lễ nhưng hắn lại không có trong viện.
Nàng rõ ràng đã để lại thư cho Tạ Khanh Lễ, bảo hắn tối nay qua đây.
Hắn không nhìn thấy sao?
Vân Niệm ngước nhìn bầu trời đã đến giờ Thìn rồi mà Tạ Khanh Lễ vẫn chưa tới.
Nàng đứng dậy: “Để muội đi tìm đệ ấy.”
Cổng viện hơi tối, Vân Niệm vừa bước ra thì đ.â.m sầm vào một người.
Mùi hương trúc thanh đạm xộc vào mũi, theo quán tính nàng lùi lại vài bước nhưng một cánh tay đã kịp thời đỡ lấy vai nàng: “Sư tỷ, tỷ không sao chứ?”
Giọng nói trong trẻo lạnh lùng.
Vân Niệm ngẩng đầu lên từ góc độ này nàng như đang được Tạ Khanh Lễ ôm trọn vào lòng, sự chênh lệch chiều cao giữa hai người càng thêm rõ rệt.
Đôi mắt thiếu nữ bỗng sáng bừng lên: “Sư đệ, đệ đến rồi!”
Nàng đang ở trong vòng tay hắn.
Hắn có thể nhận ra nàng rất vui.
Hễ vui là mắt nàng lại cong lên như vầng trăng khuyết.
Tạ Khanh Lễ che giấu vẻ u tối nơi đáy mắt.
Vân Niệm cười tươi rói lùi ra khỏi vòng tay hắn: “Không sao không sao.”
Nàng kéo tay áo hắn xoay người lại, giọng nói vui vẻ nhảy nhót:
“Không biết đệ đã ăn món này bao giờ chưa, đây là một kiểu ăn của vùng Thục Nam, ta và các sư huynh sư tỷ thường ăn thế này nên muốn rủ đệ đến nếm thử.”
Vân Niệm kéo Tạ Khanh Lễ đến ngồi xuống bên chiếc bàn đá trong sân.
“Đây là nước chấm, đệ tự pha nhé, không biết thì ta dạy cho. Nước lẩu này là nước dùng nấm, sư huynh và Tô sư tỷ thích ăn cay, ta sợ đệ không ăn được nên... những cái này là...” Vân Niệm thao thao bất tuyệt giới thiệu.
Dù xung quanh nồng nặc mùi lẩu, Tạ Khanh Lễ vẫn ngửi thấy mùi m.á.u tanh thoang thoảng cùng vị đắng của cao dán.
Hôm nay nàng phá trận bị thương không nhẹ.
Tạ Khanh Lễ thu lại tầm mắt, im lặng lắng nghe Vân Niệm nói.
Vân Niệm: “Đây là vịt quay, siêu ngon luôn, Tạ sư đệ đệ thử...”
“Thôi thôi được rồi, đừng nói nữa, rau chín hết rồi mau vớt ra đi!”
Giang Chiêu mất kiên nhẫn cắt ngang lời nàng.
Ngay sau đó, một b.úi rau mùi to tướng được gắp thẳng vào bát Vân Niệm.
Vân Niệm: “?”
Huynh ác độc vừa thôi chứ!
“Giang Chiêu, muội đã nói bao nhiêu lần là muội không ăn rau mùi!”
“Sư huynh nhất định phải trị cho tiệt cái thói kén ăn của muội!”
Tạ Khanh Lễ và Tô Doanh nhìn Vân Niệm và Giang Chiêu rượt đuổi nhau khắp sân.
Tô Doanh lắc đầu ngao ngán.
Mấy viên thịt trong nồi đã nổi lên, Tô Doanh cầm muôi thủng vớt ra bỏ vào bát Tạ Khanh Lễ: “Mấy viên này là do Vân sư muội làm đấy, muội ấy thích ăn mấy món này nên muốn để đệ nếm thử xem sao.”
Viên thịt tròn trịa đầy đặn, tỏa ra mùi thơm hấp dẫn.