Nàng đến bên cạnh, lau vết m.á.u trên mặt hắn.
Nàng cười hỏi: “Ta đến rồi, ta không lừa đệ đúng không, dù đệ ở đâu ta cũng tìm thấy đệ?”
Tạ Khanh Lễ hoảng hốt tưởng đây là một giấc mơ.
Có lẽ tỉnh mộng nàng sẽ không còn nữa.
Nhưng cảm giác trên mặt là thật.
Hắn cúi người, cẩn thận đưa tay nhéo má nàng.
Mềm mại, ấm áp, chân thực.
Vân Niệm cố tình nhíu mày: “Đau!”
Hắn vội vàng rụt tay về: “Xin lỗi, xin lỗi sư tỷ.”
“Hừ, lúc nào rồi mà còn rảnh rỗi nói mấy chuyện này?”
Giọng nói âm u vang lên.
Vân Niệm quay lại nhìn hắn, che chắn thiếu niên sau lưng.
“Ngươi... đây là bước vào Hóa Thần? Kỳ lạ, rõ ràng lúc nãy mới là Nguyên Anh sơ kỳ, sao nửa ngày đã Hóa Thần rồi? Lôi kiếp của ngươi đâu, sao hai người các ngươi thăng cấp đều không có lôi kiếp?”
Vân Niệm châm chọc: “Sao ngươi lắm mồm thế, ngươi quản bọn ta tại sao không có lôi kiếp làm gì.”
Kẻ đội mũ trùm đầu nhướng mày: “Xem ra Thẩm Kính và Tịch Ngọc thất bại rồi, không sao, mục đích ban đầu của ta chỉ có tên nhóc này còn ngươi... g.i.ế.c thêm một đứa cũng chẳng sao.”
Hắn lao tới vồ lấy Vân Niệm, động tác nhanh như chớp sát ý lộ rõ.
“Sư tỷ!”
Vân Niệm lao lên trong chớp mắt.
Vô số thanh trường kiếm hiện ra sau lưng nàng, ảo hóa thành đầy trời kiếm ảnh, hàng ngàn thanh kiếm lao lên theo động tác của nàng.
“Sư đệ, tìm cách liên lạc với Tô sư tỷ bọn họ, mắt trận Thiên Cương Vạn Cổ Trận một cái ở từ đường sau núi, cái kia đối xứng theo quẻ Địa! Đừng lo cho ta, ta đối phó được!”
Thân pháp nàng nhanh nhẹn, tuy không đ.á.n.h lại hắn nhưng thắng ở sự linh hoạt, cộng thêm hắn đã đ.á.n.h nhau với Tạ Khanh Lễ mấy canh giờ, linh lực chỉ còn lại chưa đến một nửa, Vân Niệm nhất thời chiếm được thượng phong.
Tạ Khanh Lễ vội vàng dừng lại.
Bây giờ không phải lúc thất thần, một mình Vân Niệm không cản được hắn, Thiên Cương Vạn Cổ Trận không phá, linh lực của hắn không dùng được, họ đều sẽ c.h.ế.t ở đây.
Tạ Khanh Lễ nhớ đến lệnh bài đó, Tô Doanh giữ ngọc bài, hắn có thể đơn phương truyền âm với họ.
“Tô sư tỷ!” Hắn kết nối lệnh bài.
Tô Doanh đang tìm cách cầm m.á.u cho Giang Chiêu, nàng vừa khóc vừa nghiền nát đan d.ư.ợ.c rắc lên vết thương của hắn.
Lệnh bài đặt dưới đất bỗng nhấp nháy, sáng tối liên tục rất gấp gáp.
Tô Doanh không thể không chú ý.
Nàng vội vàng cầm lệnh bài lên, vô tình gõ vài cái, giọng nói gấp gáp của thiếu niên vang lên.
“Tô sư tỷ!”
Tô Doanh theo bản năng đáp: “Ta đây!”
“Mắt trận Thiên Cương Vạn Cổ Trận ở từ đường sau núi, mắt trận còn lại tỷ biết tìm thế nào rồi đấy, đối xứng theo quẻ Địa, mau đi phá trận!”
Sau đó ánh sáng lệnh bài vụt tắt.
Tô Doanh nghe thấy tiếng đ.á.n.h nhau vọng lại từ bên đó.
Hắn vừa nói đã tìm thấy mắt trận Thiên Cương Vạn Cổ Trận.
Cổ họng Tô Doanh khô khốc, cúi nhìn Giang Chiêu đang nằm trên đất.
Hắn nhắm nghiền mắt, sắc mặt trắng bệch không còn chút m.á.u.
Nàng nghiến răng, kiên quyết đứng dậy chạy về phía từ đường.
Thiên Cương Vạn Cổ Trận không phá thì tất cả đều phải c.h.ế.t.
Khoảnh khắc ngắt kết nối lệnh bài, thiếu niên lao lên đỡ đòn tấn công nhắm vào Vân Niệm.
Hắn kéo Vân Niệm lùi lại nhanh ch.óng.
“Sư tỷ đã truyền tin cho Tô sư tỷ rồi, bây giờ chúng ta cầm chân hắn đợi Tô sư tỷ phá trận.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Được!”
Hai người một trái một phải ép sát hắn.
Kẻ đội mũ trùm đầu vừa đối phó vừa cười khẩy: “Chỉ dựa vào hai đứa các ngươi, một đứa không dùng được kiếm, một đứa dùng được nhưng chỉ là Hóa Thần.”
Vân Niệm cười khẽ: “Ngươi nói nhiều thật đấy, cứ thích lải nhải để người ta mất bình tĩnh phải không? Khác gì trẻ con cãi nhau đâu, trưởng thành chút đi.”
Nàng mồm mép sắc sảo, đồng t.ử dưới lớp mặt nạ thoáng chốc trở nên lạnh lẽo.
“Tiểu cô nương, ngươi cũng giỏi ăn nói đấy.”
“Quá khen, không bằng cái miệng tiện của ngươi.”
Sự chú ý của hắn dồn hết vào Vân Niệm, hoàn toàn không để ý thiếu niên đã vòng ra sau lưng hắn từ lúc nào.
Hắn xoay tay biến ra một con d.a.o găm, dứt khoát đ.â.m vào sau lưng hắn.
Cơn đau da thịt bị rạch rách truyền đến mọi giác quan trong nháy mắt, hắn gần như dùng tốc độ nhanh nhất để tránh xa thiếu niên phía sau.
Dao găm của thiếu niên chỉ cách tim hắn chưa đầy một tấc.
Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ đứng song song, hai người nhìn nhau, ăn ý bao vây hắn từ hai hướng khác nhau.
Vân Niệm vừa đ.á.n.h vừa nói: “Tổ chức trẻ trâu của ngươi tên là Phù Sát Môn đúng không, thành lập hơn năm trăm năm trước, trong tổ chức có cả ma tu, yêu tu và nhân tu, tu vi thấp nhất cũng phải là Nguyên Anh hậu kỳ.”
Kẻ đội mũ trùm đầu khựng lại: “Sao ngươi biết?”
Vân Niệm nhân cơ hội đ.â.m kiếm vào bụng hắn, nàng xoay kiếm nhìn m.á.u nhỏ giọt: “Vì ta thông minh chứ sao, hí hí.”
Thiếu niên lúc này bay lên, một chưởng đ.á.n.h vào vai sau của hắn.
Hắn dùng hết mười phần linh lực có thể điều động, dù lúc này kinh mạch tắc nghẽn nhưng dù sao cũng là tu sĩ Độ Kiếp trung kỳ, cho dù chỉ điều động được một phần mười linh lực thì một chưởng toàn lực cũng không dễ chịu chút nào.
Kẻ đội mũ trùm đầu phun ra một ngụm m.á.u lớn, bay ngược ra xa ôm n.g.ự.c.
Hắn lạnh lùng nhìn hai người: “Các ngươi cũng hèn hạ thật đấy, toàn dùng thủ đoạn hạ lưu.”
Vân Niệm trừng mắt: “Ngươi đừng có ngậm m.á.u phun người! Ta rõ ràng là học theo ngươi, chẳng phải ngươi cũng biết chiêu này sao? Chỉ cho phép ngươi dùng không cho phép ta học à, sao thế, ngươi đăng ký bản quyền rồi à?”
Thân hình nàng lóe lên, cùng thiếu niên vây công hắn, không cho hắn chút cơ hội thở dốc nào.
Trận pháp trên đầu bỗng nhiên d.a.o động dữ dội.
Vân Niệm ngẩng đầu nhìn lên.
Một mắt trận đã bị phá.
Vân Niệm không nhịn được cười: “Xem ra ngươi thua rồi.”
Kẻ bị hai người bao vây tranh thủ liếc nhìn, đôi môi dưới lớp mặt nạ mím c.h.ặ.t, đôi mắt ẩn hiện sắc đỏ.
Hắn nhoáng một cái định bỏ chạy.
Vân Niệm kinh ngạc: “Chạy nhanh phết nhỉ, đứng lại cho ta!”
Nàng định đuổi theo.
Một bàn tay giữ vai nàng lại.
Vân Niệm quay đầu nhìn, thiếu niên cả người đẫm m.á.u, mái tóc đuôi ngựa hơi rối, trên mặt chi chít vết thương nhỏ nhưng đôi mắt lại dịu dàng đến lạ.
Hắn cúi người ôm lấy nàng, đôi môi lạnh lẽo hôn lên đỉnh đầu nàng: “Sư tỷ, xin lỗi.”
Vân Niệm hoàn toàn không hiểu hắn đang nói gì.
Rõ ràng từng chữ đều hiểu nhưng ghép lại trong hoàn cảnh này, đầu óc nàng trống rỗng.
Một lực mạnh xé rách nàng, đẩy nàng ra xa.
Đồng thời khi cơ thể bay lên không trung, trận pháp bao trùm toàn bộ Cầm Khê Sơn Trang tan vỡ trong nháy mắt.
Thính Sương bay tới từ xa, thân kiếm phóng to đỡ lấy nàng.
Vân Niệm ngơ ngác nhìn về phía xa.
Thiếu niên túm c.h.ặ.t lấy kẻ định bỏ chạy, bầu trời đêm u ám không biết từ lúc nào đã kéo đến mây đen dày đặc, những tia sét thô to xuyên qua tầng mây, uy áp kinh người khiến nàng suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất.
[Là... lôi kiếp! Là lôi kiếp Độ Kiếp trung kỳ!]
[Hắn muốn độ kiếp vào lúc này!]