Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 153:



“Sư đệ ta là Độ Kiếp đấy, ta bảo đệ ấy đ.á.n.h c.h.ế.t tên l.ừ.a đ.ả.o nhà đệ...”

Ma men bắt đầu gào khóc t.h.ả.m thiết.

Tạ Khanh Lễ ngẩn người, sắc đỏ lan từ cổ lên mặt, luống cuống lau nước mắt cho nàng.

“Đừng khóc, đừng khóc.” Hắn lắp bắp: “Vậy sư tỷ dạy đệ được không, đệ học nhé?”

Ma men nín khóc: “Đệ trả học phí không?”

Kẻ ngốc gật đầu lia lịa: “Trả, bao nhiêu cũng trả.”

Ma men chìa tay ra: “Năm viên linh thạch thượng phẩm được không?”

Kẻ ngốc đưa cả túi Càn Khôn cho nàng: “Đệ trả năm trăm viên.”

Ma men mở túi Càn Khôn ra, mắt sáng lên.

Phát tài rồi, có thể mua rất nhiều rất nhiều đồ!

Nàng ngoan ngoãn ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Muốn hôn hôn!”

Tạ Khanh Lễ quay đầu cười khẽ.

“Nhanh lên, lớp học nhỏ của cô giáo Vân bắt đầu rồi!”

Trái tim thiếu niên mềm nhũn thành vũng nước.

Sao có thể ngoan thế chứ?

“Được.”

Hắn cúi người phủ lên môi nàng lần nữa, người trong lòng ngoan ngoãn vòng tay qua cổ hắn, có thứ gì đó len lỏi cạy mở hàm răng đang khép c.h.ặ.t, thiếu niên ngoan ngoãn thả lỏng để nàng làm gì thì làm.

Cho đến khi sự mềm mại nào đó chạm vào nhau, linh hồn bị đ.á.n.h mạnh một cú, tay Tạ Khanh Lễ ôm nàng siết c.h.ặ.t, ý cười trong đáy mắt tan biến sạch sẽ, bóng tối nồng đậm cuộn trào mãnh liệt.

Nàng lại thu tay về lúc này, hai má nóng bừng đỏ ửng.

Nàng rụt rè hỏi: “Đệ hiểu chưa, hôn hôn là hôn thế này này, không phải c.ắ.n người đâu.”

Hiểu rồi.

Giờ thì hiểu rồi.

Nàng dạy rất tốt.

Hắn gần như lao tới, chút dịu dàng ban nãy đã tan biến thành mây khói, hung hăng ép nàng vào lan can trúc, người luôn mạnh mẽ giờ phút này không chút kiêng nể, không cho phép từ chối cạy mở hàm răng từng bước ép sát.

Ngọt ngào hòa lẫn men rượu, đắng chát nhưng dư vị nồng nàn, hơi thở hai người quấn quýt lấy nhau.

Tạ Khanh Lễ ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng, hận không thể khảm nàng vào xương cốt.

Muốn nhai nát nàng, m.á.u hòa m.á.u, xương tan xương như vậy sẽ không bao giờ chia lìa nữa, sống c.h.ế.t đều bên nhau, tất cả đều thuộc về nhau, chỉ có hai người họ.

Bình rượu hoa lê bên cạnh đổ xuống, rượu chảy lênh láng khắp sàn, mùi rượu cay nồng lan tỏa.

Ma men bất lực túm c.h.ặ.t cổ áo hắn, ngửa cổ quá lâu càng thêm mỏi mệt, thiếu niên lại như ăn tủy biết vị tham lam cướp đoạt từng chút một.

Như người c.h.ế.t đuối, không khí trong phổi ngày càng loãng, trước khi ngạt thở, Vân Niệm cuối cùng cũng hoàn hồn, quay đầu đi hít lấy hít để không khí trong lành, thiếu niên chưa thỏa mãn lại sấn tới.

Nàng nức nở khóc: “Ta không muốn hôn nữa, miệng ta mất cảm giác rồi!”

Hắn nhẹ nhàng xoa cằm cho nàng: “Để đệ xem nào, sư tỷ đừng khóc nữa, đừng khóc đừng khóc, ngoan.”

Nàng ngửa đầu để mặc hắn xoa môi, dáng vẻ nức nở khiến hắn cũng mềm lòng theo.

Gió lạnh thổi qua, cơn gió đêm se lạnh xua tan bớt hơi nóng trong người hai người.

Thiếu nữ không tô son nhưng môi lại đỏ mọng diễm lệ, ánh nước long lanh càng thêm rõ rệt dưới ánh trăng, hai bông hoa nhung sau đầu đung đưa trong gió càng thêm vui vẻ.

Tạ Khanh Lễ ôm nàng vào lòng, nàng ngoan ngoãn rúc vào áo choàng của hắn, mí mắt sụp xuống rõ ràng là say đến sắp mất ý thức rồi.

“Sư tỷ, tỉnh dậy tỷ có nhớ không?”

Người trong lòng không đáp.

Hắn lại cười: “Đệ mong tỷ nhớ lại mong tỷ không nhớ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mong nàng nhớ, nhớ sự âu yếm của hai người đêm nay, nhớ nụ hôn đầu tiên trịnh trọng và trân quý của hai người.

Lại sợ nàng nhớ, nàng đang lo ngại điều gì đó, không dám đối mặt với tình cảm của hắn, vì thế hắn cũng thu móng vuốt đợi nàng tự chui vào lưới tình của hắn, đêm nay hắn quá kích động, với tính cách của nàng nếu chưa nghĩ thông suốt tình cảm của mình nhất định sẽ tìm cách kéo giãn khoảng cách với hắn.

“Sư tỷ, tỷ đang lo ngại điều gì vậy?”

Hắn ôm người trong lòng c.h.ặ.t hơn một chút.

Nàng lầm bầm không biết nói gì.

“Tỷ có thích đệ không, đệ cũng không biết nữa.”

Vẻ mặt hắn rất bình thản:

“Ngay từ đầu tỷ đã đối xử rất tốt với đệ, tỷ có thể đáp ứng mọi yêu cầu của đệ, tại sao biết tâm ý của đệ lại không dám đối mặt? Tỷ rõ ràng biết đệ muốn gì nhất mà.”

Nàng cựa quậy, hơi ngẩng đầu nhìn hắn.

Nửa bình rượu hoa lê đủ làm nàng say cả ngày, lúc này người trước mặt trong mắt nàng chỉ là một bóng mờ ảo.

Nàng nghe thấy giọng nói quen thuộc.

“Sư đệ?”

“Ừm.” Hắn cọ trán vào trán nàng: “Đệ đây.”

Vân Niệm lười biếng dựa vào lòng hắn, nhỏ giọng hỏi:

“Đệ có thể làm người tốt được không... Đệ là kiếm đạo khôi thủ mà, ta còn trông chờ xem đệ xưng bá Tu Chân Giới đập nát cái tên ngốc đội mũ trùm đầu kia đấy... Cho nên đệ đừng hắc hóa được không?”

“Mười năm sau đừng diệt thế, đừng bị tâm ma khống chế, đừng từ bỏ đại đạo...”

“Ta vì đệ mà đến thế giới này... Sự tồn tại của ta là để thay đổi kết cục của đệ, dù sau này ta phải đi, đệ cũng phải làm người tốt...”

Vòng tay đang ôm lấy nàng đột ngột siết c.h.ặ.t.

Nàng vô tri vô giác không hề biết mình vừa nói gì.

Cổ họng Tạ Khanh Lễ như bị nghẹn lại, hắn mấp máy môi cố gắng tìm lại giọng nói của mình.

“Sư tỷ... tại sao lại nói là vì đệ mà đến?”

Vân Niệm gật đầu: “Thì là... ta phải giúp đệ trở thành kiếm đạo khôi thủ, sau đó... giúp đệ đập nát tên ngốc kia, thấy đệ sống tốt rồi thì...”

“Thì sao?”

“Ừm... kế hoạch của Cục là giả c.h.ế.t, sau đó ta phải chạy trốn về đổi bản đồ tiếp tục làm công thôi.”

“Về đâu?”

“Về Cục chứ đâu...”

Nàng cố ngẩng đầu ghé sát tai hắn, hạ giọng thì thầm: “Ta nói cho đệ nghe một bí mật nhé, thành tích của ta ở Liên minh là hạng nhất, ta vào Cục với thành tích cao nhất đấy!”

Giọng nàng đầy tự hào: “Ta cao hơn hạng nhì mười mấy điểm lận! Hồi thực tập đi theo các tiền bối đến thế giới khác, nhiệm vụ của ta đều hoàn thành xuất sắc!”

Vân Niệm vỗ n.g.ự.c đảm bảo nghiêm túc, cái cằm hơi hất lên như chú mèo con kiêu ngạo.

Tạ Khanh Lễ che giấu sự u ám nơi đáy mắt, vén những sợi tóc rối bị gió thổi bay của nàng ra sau tai.

“Ừm, sư tỷ giỏi lắm.” Hắn bình tĩnh hỏi: “Sư tỷ, ngoài thế giới này ra còn bao nhiêu thế giới nữa?”

Vân Niệm đếm ngón tay: “Một, hai, ba... ôi, nhiều lắm! Có hàng vạn thế giới lận! Hôm nay thế giới này sập, mai thế giới kia sập, haiz, công việc bận rộn lắm.”

Nàng buông tay xuống vẻ chán nản dựa vào lòng hắn:

“Con người ta tại sao chịu khổ học hành xong lại còn phải chịu khổ kiếm sống chứ, nỗ lực học tập chỉ để sau khi tốt nghiệp trở thành trâu ngựa thực sự thôi sao, sao ta không thể tự nhiên phát tài được nhỉ.”

“Sư tỷ trước đây cũng từng đi thế giới khác sao?”

“Đương nhiên rồi nhưng đó là đi thực tập theo các tiền bối, toàn là vai pháo hôi nhỏ xíu.”

Nàng cười nhéo má Tạ Khanh Lễ:

“Đây là lần đầu tiên ta làm nhiệm vụ chính thức, chỉ có một mình ta thôi, ta đặc biệt vì đệ mà đến đấy, cho nên vì đệ mà ta đã bái nhập Đạp Tuyết Phong trước năm năm để đợi đệ đấy nhé.”