Bùi Lăng dáng người cao lớn chân dài, chỉ vài bước đã đến bên cạnh mấy người bọn họ.
Ông khẽ hất cằm ra hiệu cho Giang Chiêu: “Ngươi tránh ra, chắn tầm nhìn của ta rồi.”
Giang Chiêu chần chừ một chút.
Bùi Lăng lại cười: “Nhóc con, nếu ta thực sự muốn làm gì, ngươi nghĩ ngươi có thể ngăn cản được ta sao?”
Giang Chiêu mím môi, biết rõ lời ông nói là sự thật.
Hắn đứng dậy tránh sang một bên để lộ Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ phía sau.
Vân Niệm bất ngờ chạm mắt với Bùi Lăng.
Không biết có phải ảo giác hay không, nàng cứ cảm thấy ánh mắt vị thủy tổ kiếm đạo này nhìn nàng có chút kỳ quái.
Giống như đang cười lại giống như không cười.
Vân Niệm: “Tiền bối?”
Bùi Lăng: “Ngươi muốn lấy kiếm?”
Vân Niệm: “... Dạ?”
Bùi Lăng ngờ vực: “Ngươi không muốn lấy kiếm sao?”
Đến Kiếm Các mà không chọn kiếm thì đến làm cái gì?
Nhưng Vân Niệm thực sự không có ý định chọn kiếm, nàng cố gắng tỏ ra chân thành nhất có thể: “Đa tạ ý tốt của tiền bối nhưng hôm nay vãn bối không phải đến để chọn kiếm.”
Người cần lấy kiếm là Tạ Khanh Lễ.
Bùi Lăng khẽ nhướng mày, có chút ngạc nhiên trước câu trả lời của nàng nhưng rốt cuộc cũng không nói gì thêm.
Ánh mắt ông lướt qua Vân Niệm nhìn về phía Tạ Khanh Lễ đứng sau lưng nàng.
Vân Niệm chỉ cao đến vai Tạ Khanh Lễ, dù đứng chắn trước mặt hắn cũng chẳng che được gì, Bùi Lăng có thể dễ dàng nhìn thẳng vào Tạ Khanh Lễ.
Ông hỏi: “Còn ngươi, đến làm gì?”
Tạ Khanh Lễ cười nhạt đáp: “Vãn bối vô tình lạc vào, mong tiền bối thứ lỗi.”
Bùi Lăng không tiếp lời.
Vân Niệm và Giang Chiêu đều nhạy bén nhận ra không khí xung quanh trầm xuống.
Ngay cả những thanh kiếm đang ong ong rung động cũng im bặt.
Hệ thống: [Bùi Lăng đang có biểu cảm gì thế kia, ông ta đáng lẽ không quen biết Tạ Khanh Lễ chứ.]
Vân Niệm cũng không hiểu hai người này là thế nào.
Nàng nhìn Bùi Lăng sau đó lại nghiêng người nhìn Tạ Khanh Lễ, cứ cảm thấy sự bình lặng của hai người này dường như đang che giấu một điều gì đó mà nàng không biết.
Nàng quan sát hồi lâu, hai người kia cũng im lặng nhìn nhau hồi lâu.
Mãi một lúc sau, Bùi Lăng mới là người phá vỡ sự im lặng quỷ dị này.
Ông bước đến trước một thanh kiếm ở tầng dưới, đưa tay âu yếm vuốt ve chuôi kiếm.
Ông nâng niu nó như một người bạn cũ:
“Trong Kiếm Các này đặt một trăm linh một thanh kiếm. Ta là một kẻ cuồng kiếm, cả đời tìm được chín mươi chín thanh danh kiếm, tự tay đúc hai thanh, một tên là Thính Sương, một tên là Toái Kinh.”
Vân Niệm nhíu mày, ánh mắt lặng lẽ quét một vòng, chắc chắn mình không đếm nhầm.
Ở đây rõ ràng chỉ có một trăm thanh kiếm, lấy đâu ra thanh thứ một trăm linh một.
“Thính Sương là thanh kiếm ta đúc thời niên thiếu, thân kiếm nhẹ tựa lông hồng, toàn thân ánh bạc phủ sương hàn, kiếm ý tinh tế.”
“Toái Kinh là thanh kiếm ta đúc trước khi phi thăng, thân kiếm uy nghiêm trầm trọng, trong suốt như ngọc, kiếm ý bàng bạc.”
“Hai thanh kiếm bổ trợ cho nhau, ta từng nghĩ chỉ có thể tặng đi một thanh nhưng giờ xem ra, dường như cả hai thanh đều có thể tìm được chủ nhân.”
Vân Niệm nghe không hiểu ông đang nói gì, ánh mắt lén lút nhìn quanh, cố tìm kiếm thanh kiếm thứ một trăm linh một mà ông nhắc đến.
Bùi Lăng bỗng nhiên xoay người lại, chắp tay sau lưng nói: “Ta quả thực chưa phi thăng, ta đang đợi một người.”
Tạ Khanh Lễ mặt không đổi sắc.
Giang Chiêu hỏi: “Tiền bối đợi ai?”
Bùi Lăng đáp: “Một người không tốt lắm cũng không xấu lắm.”
Lời này của ông mơ hồ khó hiểu, Giang Chiêu nghệch mặt ra.
Thiếu niên áo trắng vốn im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng, giọng nói trong trẻo: “Tiền bối muốn hắn trở thành người tốt, hay người xấu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lần này Bùi Lăng trả lời rất nhanh, không chút do dự: “Người tốt.”
Tạ Khanh Lễ nhếch môi, ý cười không chạm đến đáy mắt: “Nếu hắn không làm được người tốt thì sao?”
Bùi Lăng nhướng mày: “Vậy thì làm một người xấu không quá tệ.”
Ánh mắt ông khẽ chuyển động, bỗng nhiên nhìn sang Vân Niệm đang im lặng đứng bên cạnh: “Và bây giờ, ta đã tìm thấy bước ngoặt.”
Vân Niệm: “?”
Bùi Lăng cười sảng khoái: “Cô bé, có muốn một thanh danh kiếm đệ nhất thiên hạ, giá trị bằng cả một tòa thành không?”
Vân Niệm: “??”
Bùi Lăng: “Tặng ngươi đấy.”
Vân Niệm: “???”
Sống lưng lạnh toát, trực giác mách bảo nàng chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành, đồng t.ử nàng hơi co lại, thấy Giang Chiêu kinh hoàng vươn tay về phía nàng.
Vân Niệm theo bản năng định nắm lấy tay hắn nhưng trong nháy mắt, không gian trước mắt tan rã từng chút một, giống như giọt nước rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo nên từng vòng gợn sóng.
“Sư muội!”
Cái nhìn cuối cùng của Vân Niệm hướng về phía Tạ Khanh Lễ, thiếu niên vốn dĩ luôn điềm nhiên giờ đây đang nhìn chằm chằm vào nàng, bước chân như muốn lao tới nhưng lại kìm nén dừng lại.
Thế giới trở về hỗn mang.
Vân Niệm chỉ nhìn thấy một màu trắng xóa, xung quanh có chút lạnh lẽo, trên lông mi và lông mày nàng kết một lớp sương giá.
Nàng rùng mình theo bản năng, cảm giác toàn thân như bị đông cứng.
Nàng không phân biệt được đâu là hư ảo, dường như bị ngăn cách ở một thế giới khác.
“Đây là...”
[Kiếm Cảnh.]
Vân Niệm biết Kiếm Cảnh là gì là một kiếm tu, nàng hiểu biết không ít về những thứ này.
Không phải thanh kiếm nào cũng có Kiếm Cảnh.
Thực tế, chỉ những bảo kiếm đã sinh ra kiếm linh mới có thứ gọi là Kiếm Cảnh.
Loại bảo kiếm đã sinh linh trí này không còn là vật c.h.ế.t nữa, chủ nhân của chúng do chính chúng tự lựa chọn, Kiếm Cảnh chính là phương thức để chúng chọn chủ.
Cái gọi là Kiếm Cảnh, tức là người được chọn sẽ bị giam giữ trong thanh kiếm này, nếu không thể tham ngộ được kiếm tâm trong đó thì bảo kiếm sẽ không nhận người đó làm chủ và người đó cũng sẽ bị bảo kiếm hủy diệt.
Trở về hư vô.
Vân Niệm nổi giận.
Đây là cái kiểu ép mua ép bán gì vậy hả? Nàng có mở miệng đòi kiếm bao giờ đâu! Một con gà mờ như nàng mà đòi cầm loại bảo kiếm đã khai mở linh trí này sao?
Người cần lấy kiếm rõ ràng là Tạ Khanh Lễ, tại sao lại lôi nàng vào đây? Nàng thực sự muốn nổi điên rồi!
Hệ thống ấp úng hỏi nàng: [Cô có biết cách tham ngộ kiếm tâm không?]
Vân Niệm cười gượng gạo: “Không biết, sư phụ chưa dạy.”
[Thế...]
“Ừm...”
Một người một hệ thống nhìn không gian trắng xóa trước mắt mà không nói nên lời.
Vân Niệm cứ ngồi ngẩn ngơ như thế rất lâu, không hề hay biết bên ngoài trời đất đã thay đổi.
Khoảnh khắc thiếu nữ biến mất, đồng t.ử Giang Chiêu co lại, sải bước lao tới muốn nắm lấy tay nàng nhưng lại vồ hụt.
Bước chân Tạ Khanh Lễ dừng lại, sắc mặt lạnh băng, đầu ngón tay vô thức co lại.
Nhận thấy ánh mắt trêu tức của Bùi Lăng, quai hàm hắn căng c.h.ặ.t, lạnh lùng thu tay về.
Giang Chiêu giận dữ hỏi: “Tiền bối có ý gì?”
Bùi Lăng thong thả bước sang một bên, không biết từ đâu biến ra một chiếc bàn đá và mấy cái ghế đá, thậm chí còn có cả ấm trà nóng, ông vén vạt áo khoan t.h.a.i ngồi xuống.
“Tiền bối!”
Bùi Lăng tặc lưỡi một cái, ngước mắt liếc hắn: “Nó không sao đâu, chỉ là bị cuốn vào Kiếm Cảnh của Thính Sương kiếm thôi.”
Sắc mặt Giang Chiêu trong nháy mắt trắng bệch như tuyết.
Mắt Tạ Khanh Lễ tối sầm lại, vẻ ôn hòa quanh người tan biến sạch sẽ.