Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 27: Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa 3112



Nàng ôm hắn chui vào bụi cỏ rậm rạp, men theo đường nhỏ chạy thục mạng.

Người trong lòng yếu ớt hé mắt, Vân Niệm ôm c.h.ặ.t hắn trong lòng, đầu hắn tựa vào hõm vai nàng, có thể ngửi thấy mùi hương thanh khiết của nàng, cảm nhận được hơi ấm cơ thể nàng.

Không phải sự bẩn thỉu và lạnh lẽo nơi đáy giếng sâu.

Hắn lẩm bẩm gọi một tiếng.

Vân Niệm ghé sát tai lại gần hắn.

Hắn lại gọi một tiếng nữa.

Nàng nghe thấy hắn nói gì rồi:

“Ta đau quá...”

Vân Niệm cũng chẳng biết tại sao, khoảnh khắc ấy sống mũi nàng cay cay.

Nàng ôm c.h.ặ.t hắn hơn một chút, giọng nói nhẹ bẫng: “Không đau nữa, không đau nữa rồi.”

Người phía sau đuổi theo rất sát, ánh mắt Vân Niệm lạnh xuống, lấy từ trong túi Càn Khôn ra trận pháp mà Tô Doanh đưa cho.

Nàng chỉ muốn thử xem sao, ném một lá bùa về phía sau, lá bùa định thân bùng cháy, linh lực mạnh mẽ tràn ra.

Hóa ra dùng được thật!

Tiếng bước chân phía sau dừng lại, nàng không biết lá bùa này có thể cầm chân họ bao lâu, vội vàng ôm Tạ Khanh Lễ ngự kiếm rời đi.

Nàng cũng không biết bên ngoài có người bao vây hay không, khu rừng rậm này tuy nguy hiểm nhưng may là rộng lớn, cây cối um tùm là nơi ẩn nấp tự nhiên tốt nhất.

Vân Niệm ôm Tạ Khanh Lễ ngự kiếm bay một hồi lâu, cuối cùng nhìn thấy một hang động bên dưới.

Nó được che giấu rất kỹ, cửa hang cỏ dại mọc đầy, cành lá sum suê.

Nàng rốt cuộc vẫn lo lắng cho vết thương của Tạ Khanh Lễ, không nghĩ ngợi nhiều liền ôm hắn bay xuống dưới.

Sau khi vào hang, Vân Niệm lục lọi trận pháp Tô Doanh đưa, tìm thấy tấm trận pháp ẩn giấu không gian duy nhất, vội vàng bố trí che kín cả cửa hang.

Trận pháp này không trụ được bao lâu nhưng vết thương của Tạ Khanh Lễ cần phải xử lý gấp.

Vân Niệm đặt người trong lòng nằm ngay ngắn trên mặt đất, nhẹ nhàng vén lớp áo đang bọc lấy hắn ra.

Chỉ nhìn một cái, tim nàng lỡ mất một nhịp.

Bộ y phục sạch sẽ ban đầu đã bị m.á.u hắn nhuộm đỏ, nương theo ánh lửa bập bùng trong hang, nàng nhìn thấy từng cái lỗ m.á.u đen ngòm trên người hắn.

Máu tươi ồ ạt trào ra từ những cái lỗ nhỏ xíu ấy, mùi m.á.u tanh nồng nặc lan tỏa trong không gian chật hẹp.

Nàng chưa bao giờ thấy Tạ Khanh Lễ trong bộ dạng này.

Tạ Khanh Lễ là sạch sẽ, dịu dàng, đẹp đẽ.

Tạ Khanh Lễ không nên là một kẻ toàn thân đẫm m.á.u hơi tàn thế này.

Biết rõ đây là Kiếm Cảnh, những thứ này không phải là thật, Tạ Khanh Lễ bên ngoài không phải như thế này.

Nhưng đối diện với một Tạ Khanh Lễ như vậy, nàng căn bản không nhẫn tâm bỏ mặc hắn.

“Đây, đây là Tạ Khanh Lễ lúc nhỏ sao?”

[Chuyện trước khi Tạ Khanh Lễ bái nhập Huyền Miểu Kiếm Tông, không ai biết cả.]

Nhưng cả Vân Niệm và hệ thống đều rõ, đây rất có thể là chuyện đã thực sự xảy ra.

Bùi Lăng khinh thường việc tạo ra đồ giả để lừa nàng.

Ông ta muốn nàng làm gì đây? Tại sao muốn nàng tham ngộ kiếm tâm lại để nàng nhìn thấy bộ dạng này của Tạ Khanh Lễ?

Nàng ngẩn ngơ nhìn người thương tích đầy mình, luống cuống muốn chữa thương cho hắn.

Đây là Tạ Khanh Lễ mà.

Khi Tạ Khanh Lễ tỉnh lại lần nữa, hắn nghe thấy tiếng củi lửa cháy lách tách.

Dưới thân là tấm đệm êm ái ấm áp, trên người đắp một tấm chăn mỏng dày dặn.

Quần áo hắn chưa thay nhưng vết bẩn và m.á.u trên y phục đã được làm sạch, có lẽ là ai đó đã dùng Thuật Tẩy Trần.

“Tỉnh rồi à, thấy khó chịu ở đâu không?”

Tạ Khanh Lễ chạm phải một gương mặt thanh tú xinh đẹp.

Hôm đó trời quá tối, mắt hắn dính đầy m.á.u bẩn, trước mắt một màu đỏ ngầu chẳng nhìn thấy gì, căn bản không thấy rõ dung mạo nàng.

Hắn nhìn chằm chằm vào nàng, ánh mắt rơi trên cần cổ mảnh khảnh, suy tính xem khả năng bẻ gãy cổ nàng là bao nhiêu.

Trên trán truyền đến cảm giác mềm mại, hương thơm thanh khiết xộc vào mũi, Tạ Khanh Lễ kinh ngạc nhìn nàng.

“Không nóng nữa, hạ sốt rồi.”

Vân Niệm thở phào nhẹ nhõm.

Nàng đưa tay muốn chạm vào hắn: “Đệ thấy ổn không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đừng chạm vào ta.”

Bàn tay đang vươn ra bị đ.á.n.h một cái.

Lực đạo rất nhẹ, người hắn vẫn còn quá yếu.

Vân Niệm nhìn hắn tự mình chống tay khó nhọc ngồi dậy.

[Tạ Khanh Lễ hồi nhỏ tính tình thế này á?]

Nhưng Vân Niệm cũng chưa từng gặp hắn lúc nhỏ.

Quả thực khác một trời một vực với Tạ Khanh Lễ hiện tại.

Tạ Khanh Lễ đứng dậy định đi ra ngoài, Vân Niệm vội vàng ngăn lại: “Đừng ra ngoài, bọn họ vẫn ở bên ngoài đấy.”

Đứa trẻ bảy tám tuổi quay lại nhìn nàng, đôi mắt lạnh lẽo thâm trầm không giống một đứa trẻ ở độ tuổi này nên có.

Vân Niệm bị hắn nhìn đến lạnh sống lưng, giọng nói vô thức nhẹ đi: “Ta vừa ra ngoài xem rồi, bọn họ vẫn lảng vảng gần đây. Ở đây ít nhất còn có trận pháp che chở, vết thương của đệ cũng cần dưỡng cho tốt đã.”

Tạ Khanh Lễ nhìn nàng chằm chằm không nói một lời.

Hắn hỏi: “Ngươi muốn gì?”

Vân Niệm ngớ người: “Gì cơ?”

“Ngươi muốn gì?”

Vân Niệm hoàn toàn không hiểu hắn đang nói gì.

Nàng giơ hai tay lên lùi ra xa một chút: “Mặc kệ đệ nghĩ thế nào, ta không có ác ý với đệ, ta cũng không mưu đồ gì từ đệ cả.”

Dứt lời, trong hang động bao trùm sự im lặng quỷ dị.

Tạ Khanh Lễ chỉ cao đến n.g.ự.c Vân Niệm, hắn ngẩng đầu nhìn nàng, khí thế lại chẳng thua kém nàng nửa phần.

Vân Niệm nói: “Đệ tin hay không thì tùy nhưng ta không muốn đệ ra ngoài. Ta đ.á.n.h không lại đám người kia, đệ ra ngoài ta lại phải cứu đệ, cả hai chúng ta đều sẽ c.h.ế.t.”

Tạ Khanh Lễ cảm thấy buồn cười, nàng nói cũng thẳng thắn đấy chứ.

Hắn thu hồi tầm mắt, biết rõ lời nàng nói là thật.

Một mình nàng, hắn còn có cơ hội chạy thoát.

Nhưng đối mặt với nhiều người như vậy, hắn rất khó rời khỏi đây.

Sau khi suy nghĩ thông suốt, Tạ Khanh Lễ ngồi xuống cách nàng một đoạn, rốt cuộc cũng không đòi ra ngoài nữa.

Vân Niệm thở phào nhẹ nhõm.

Tạ Khanh Lễ ngồi trong góc sâu của hang động, cô độc một mình không biết đang suy nghĩ gì.

Vân Niệm thở dài, đẩy đống lửa trước mặt về phía hắn.

Tạ Khanh Lễ ngước mắt nhìn nàng.

Vân Niệm vội nói: “Ta không động đậy nữa.”

Tạ Khanh Lễ im lặng quay đầu đi.

Trong hang chỉ còn lại tiếng củi cháy lách tách.

Chưa yên tĩnh được bao lâu, hắn lại nghe thấy tiếng động sột soạt, giống như chuột con đang lục lọi đồ đạc.

Mùi thơm ngọt ngào lan tỏa.

Một bọc giấy dầu được đẩy đến trước mặt hắn bằng một cành cây.

Nhận thấy ánh mắt của hắn, tốc độ của cành cây chậm lại, nhích từng chút một với tốc độ rùa bò đến trước mắt hắn.

Tạ Khanh Lễ lại nhìn sang.

Vân Niệm cười gượng: “Khoai lang nướng đấy, ngọt lắm.”

Tạ Khanh Lễ mặt không đổi sắc.

Vân Niệm giơ hai tay lên: “Ta thật sự không bỏ độc đâu, đệ không tin ta ăn cho đệ xem.”

Nói rồi nàng xé một miếng nhỏ bỏ vào miệng.

Vân Niệm xòe tay ra hiệu: Nhìn xem ta không bỏ độc mà lại còn rất ngon nữa, đệ chắc chắn không ăn thử một miếng à?

Tạ Khanh Lễ im lặng một lát, cuối cùng vẫn cầm lấy củ khoai lang dưới đất lên.

Hắn đã rất lâu rồi không được ăn gì.

Vân Niệm thở phào nhẹ nhõm.

[Hắn chỉ là một đứa trẻ, cô cũng nhát gan quá đấy.]

Vân Niệm: “...”

Nàng lén nhìn hắn mấy lần, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: “Tại sao họ lại muốn truy sát đệ?”