Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 34: Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa 3112



Cảm xúc đã bị tước đoạt, chỉ còn lại những ký ức tàn nhẫn đau thương giày vò hắn hết lần này đến lần khác, mài mòn nhân tính của hắn.

Hắn quên hết những hồi ức tốt đẹp, trong lòng chỉ còn lại sát tâm.

Những người này trong mắt hắn chồng chéo lên hình ảnh những kẻ mặc áo choàng đeo mặt nạ năm xưa, hắn đã không còn phân biệt được đâu là thực tại đâu là hư ảo.

Đã không tìm được những kẻ đó, vậy thì hắn chọn cùng thế giới này chìm vào bóng tối, cùng nhau đi đến hủy diệt.

Tạ Khanh Lễ dời mắt, cao ngạo nhìn xuống t.h.ả.m kịch nhân gian do chính tay mình tạo ra.

Giang Chiêu nghe thấy hắn nói với giọng điệu vô cảm: “Ngươi không nên cản ta từ đầu đến cuối, kẻ ta muốn g.i.ế.c đâu chỉ có các ngươi.”

Thứ hắn muốn hủy diệt là cả tu chân giới này.

Bao gồm cả chính bản thân hắn.

Giang Chiêu đã hiểu.

Đôi mắt hắn nhòe đi vì nước mưa, trong tầm nhìn mờ ảo, hắn thấy người mặc bạch y cử động.

Trong khoảnh khắc sinh t.ử, hắn lại ngẩng cao đầu nhìn về phía gốc cây xa xa.

Ở đó có sư phụ, sư huynh, sư muội của hắn.

Có cả người hắn yêu.

Hắn mỉm cười, vẻ mặt dịu dàng.

Còn Tạ Khanh Lễ nâng kiếm lên, giọt m.á.u lăn dài trên mũi kiếm, hắn vung kiếm c.h.é.m xuống.

Kiếm quang xé gió lao vun v.út về phía cổ họng Giang Chiêu, ngay khoảnh khắc sắp chạm vào t.ử huyệt của hắn...

“Keng...”

Sát ý lạnh lẽo bị chặn đứng.

Có người đã đỡ được sát chiêu của hắn.

Giang Chiêu cứng ngắc quay đầu lại.

Bóng dáng mảnh mai chắn trước mặt hắn, y phục thiếu nữ rách nát tả tơi nhưng kiểu dáng y hệt hắn là đồng phục đệ t.ử Đạp Tuyết Phong.

Nàng cầm kiếm bằng hai tay, kiếm ý mạnh mẽ tạo thành vòng bảo vệ, che chở hắn an toàn bên trong.

Thiếu nữ trước mắt rõ ràng chỉ có tu vi Kim Đan, vậy mà lại chặn được kiếm của Tạ Khanh Lễ.

Ai mà không biết thanh kiếm của Tạ Khanh Lễ là danh kiếm trong thiên hạ chứ.

Giang Chiêu ngẩn ngơ nhìn nàng, cảm giác quen thuộc ùa về: “Muội là ai?”

Hổ khẩu của Vân Niệm tê rần, liều mạng chặn lại nhát kiếm Tạ Khanh Lễ c.h.é.m về phía Giang Chiêu. Hắn chỉ dùng vài phần lực nhưng một chiêu của tu sĩ Độ Kiếp đâu phải người thường có thể đỡ nổi.

Nàng mấp máy môi, dường như đang gọi ai đó.

Tạ Khanh Lễ lạnh lùng ngước mắt nhìn.

Vân Niệm c.ắ.n răng chống đỡ, khuôn mặt thanh tú lấm lem m.á.u và bụi đất, y phục rách rưới vô cùng chật vật.

Đôi mắt nàng rất đẹp, đen láy sáng ngời, dù vừa khóc xong hơi đỏ hoe nhưng vẫn long lanh ánh nước.

Nhịp tim Tạ Khanh Lễ hơi khựng lại, trong đầu lướt qua vài hình ảnh nhưng nhanh như gió thoảng, hắn chẳng nắm bắt được gì.

Nàng là ai?

“Sư đệ.”

Nàng gọi hắn là sư đệ.

Thanh niên vẫn mặt không biểu cảm nhưng lực đạo trên tay đã lơi lỏng đôi chút.

Thiếu nữ nắm bắt khoảnh khắc hắn ngẩn ngơ, trực tiếp đ.á.n.h rơi kiếm của hắn.

Thanh kiếm Toái Kinh bị đ.á.n.h bay ra ngoài, rơi xuống đất phát ra tiếng kêu thanh thúy.

Cùng lúc đó, nàng cũng thu kiếm về.

Tạ Khanh Lễ chỉ kịp nhìn thấy bóng xanh lóe lên, hương thơm ập tới, vòng eo rắn chắc bị một đôi tay ôm c.h.ặ.t, nàng đã lao vào lòng hắn.

Hắn rất cao, cằm vừa vặn tựa lên đỉnh đầu nàng.

Nàng vùi mặt vào n.g.ự.c hắn, giọng khàn khàn:

“Sư đệ, ta đã nói rồi, dù đệ ở đâu ta cũng sẽ tìm được đệ.”

Giọng nàng bỗng trở nên rất nhẹ, rất khẽ:

“Chúng ta cùng nhau báo thù, cho nên đi theo ta nhé.”

Khi tâm ma hoành hành, khi sát tâm gặm nhấm nhân tính, khi tâm cảnh hắn sắp sụp đổ, một mình nàng cầm kiếm đến tìm hắn.

Vân Niệm ôm c.h.ặ.t thắt lưng Tạ Khanh Lễ, áp mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn của hắn, nghe rõ nhịp tim đập thình thịch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Từng nhịp từng nhịp.

Càng lúc càng nhanh.

Đinh tai nhức óc.

Thanh niên trong lòng biến mất, mùi m.á.u tanh nồng nặc cũng tan biến theo.

Mọi thứ đang sụp đổ.

Mặt đất dưới chân nứt toác, tiếng gió rít gào bên tai, nàng rơi xuống từ hư không.

Khi sắp chạm đất, một đôi tay rắn rỏi ôm lấy eo nàng, đỡ lấy nàng.

“Sư muội.”

Vân Niệm mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc.

Giang Chiêu vẫn là bộ dạng sạch sẽ gọn gàng, không hề có chút lôi thôi bẩn thỉu nào, khác hẳn với người nàng vừa gặp.

Hốc mắt nàng cay cay: “Sư huynh.”

Giang Chiêu không c.h.ế.t, Phù Đàm Chân Nhân không c.h.ế.t, Tạ Khanh Lễ cũng không nhập ma.

Giang Chiêu không dám chạm mạnh vào nàng, sợ đụng trúng vết thương.

Hắn nhỏ giọng dỗ dành nàng: “Đừng sợ đừng sợ, sư huynh đây rồi.”

Ánh mắt Giang Chiêu di chuyển xuống, nhìn thấy mái tóc rối bời, y phục rách nát và những vết thương chằng chịt trên người Vân Niệm.

Trên cổ nàng hằn lên một vòng đỏ bầm tím tái, giống như có ai đó suýt bóp c.h.ế.t nàng.

Giang Chiêu vừa cẩn thận dùng linh lực chữa thương cho nàng, vừa lạnh lùng nhìn Bùi Lăng đang ung dung uống trà cách đó không xa.

“Tiền bối giờ đã toại nguyện rồi chứ, có thể để vãn bối rời đi được chưa?”

Bùi Lăng tặc lưỡi, có chút trách móc thái độ vô lễ của hắn:

“Sư muội ngươi tuổi trẻ tài cao đã ngộ được kiếm tâm, con đường tu hành sau này ắt sẽ thuận buồm xuôi gió, trăm năm nữa chắc chắn bước vào Đại Thừa. Thanh kiếm Thính Sương này của ta là danh kiếm thượng phẩm đương thời, nay ta tặng cho nó, ngươi lại còn vô lễ với ta sao?”

“Chúng ta đâu có chủ động đòi kiếm của người!”

Bùi Lăng cười cười: “Nhưng Thính Sương đã chọn nó.”

Ông nhìn lên đài cao, thanh kiếm trấn áp ở tầng cao nhất cảm nhận được hơi thở của Vân Niệm liền bay đến bên cạnh nàng, cọ cọ vào người nàng vẻ nịnh nọt.

Đó chính là Thính Sương kiếm đã nhận Vân Niệm làm chủ.

Giang Chiêu nhíu mày.

Bùi Lăng cười bí hiểm: “Còn Toái Kinh đã chọn tên nhóc kia.”

Giang Chiêu cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường.

Thiếu nữ trong lòng túm lấy cổ áo hắn: “Sư huynh... sư đệ đâu?”

Thiếu niên vốn ngồi im lặng trong góc giờ chẳng thấy bóng dáng đâu.

“Cái này... Tạ Khanh Lễ đâu rồi?” Giang Chiêu lẩm bẩm.

Vân Niệm nhảy xuống khỏi lòng hắn, bước đến trước mặt Bùi Lăng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ông.

“Tiền bối, sư đệ ta đâu?”

Bùi Lăng cười: “Trong Kiếm Cảnh của Toái Kinh chứ đâu.”

Câu trả lời nằm trong dự đoán.

Tạ Khanh Lễ muốn lấy Toái Kinh thì bắt buộc phải vào Kiếm Cảnh của Toái Kinh.

Trải qua một lần Kiếm Cảnh, cuối cùng Vân Niệm cũng hiểu tại sao nguyên tác lại viết Tạ Khanh Lễ mất nửa cái mạng.

Kiếm Cảnh này căn bản không dễ vượt qua chút nào.

Nó chính là một bài kiểm tra do người đúc kiếm đặt ra, có thể dồn người ta vào chỗ c.h.ế.t.

Có thể là tâm ma của người lấy kiếm, có thể là một đoạn ký ức giả tưởng, tóm lại, nhất định sẽ dồn người đó đến bước đường cùng.

Đến lúc sinh t.ử, mới có thể ngộ ra kiếm tâm.

Vân Niệm không có ký ức đau khổ nhưng nàng có những người mình quan tâm và đó chính là điểm yếu chí mạng giam cầm nàng.

Nàng quan tâm Tạ Khanh Lễ, quan tâm Huyền Miểu Kiếm Tông, quan tâm Giang Chiêu.

Thế nên Thính Sương mới cho nàng thấy Tạ Khanh Lễ bị phế, thấy Huyền Miểu Kiếm Tông diệt môn, thấy Giang Chiêu suýt bị kiếm của Tạ Khanh Lễ g.i.ế.c c.h.ế.t.

Vân Niệm lạnh lùng hỏi: “Tiền bối Bùi, người còn biết những gì nữa?”

Ông ta biết quá khứ của Tạ Khanh Lễ, biết kết cục của Tạ Khanh Lễ.

Ông ta nói mình đã đợi ở đây mấy ngàn năm, ông ta đang đợi Tạ Khanh Lễ.

Tại sao ông ta lại đợi Tạ Khanh Lễ?