Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 73: Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt - Edit Chị Ba Mê Truyện



Linh lực tiêu hao quá nhiều, giờ cả người mệt rã rời, hai chân bủn rủn đi không vững.

Nàng lẩm bẩm: “Đau hết cả người...”

Vừa ra khỏi cửa điện thì bị bóng trắng đứng dựa tường dọa cho giật mình.

Vân Niệm hoảng hốt lùi lại, bóng trắng ngẩng đầu lên, ánh trăng chiếu rọi khuôn mặt tuấn tú.

Là Tạ Khanh Lễ.

“Đệ dọa c.h.ế.t ta rồi.”

Nàng vỗ n.g.ự.c, trấn an nhịp tim đang loạn nhịp.

Nụ cười thoáng qua trên môi Tạ Khanh Lễ, hắn ngồi xổm xuống trước mặt nàng: “Sư tỷ để đệ cõng tỷ về.”

Vân Niệm cũng chưa yếu đến mức đó, vỗ vỗ lưng hắn: “Ta không sao, không cần cõng đâu.”

Thiếu niên không nói gì, ôm lấy hai chân Vân Niệm rồi xốc nàng lên vai.

Chân rời khỏi mặt đất, cảm giác mất trọng lượng khiến nàng giật mình, theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy cổ hắn.

Mái tóc đuôi ngựa của thiếu niên cọ vào má nàng, những sợi tóc mềm mại mang theo hơi thở thuần khiết trên người hắn.

“Sư đệ...”

Vân Niệm giãy giụa muốn xuống.

Cánh tay hắn luồn qua khoeo chân nàng, lực đạo không lớn nhưng khiến nàng không thể nào giãy giụa được.

“Sư tỷ, sắp đến rồi, đừng động đậy.”

Giọng Tạ Khanh Lễ rất dịu dàng.

Vân Niệm nằm bò trên lưng hắn.

Gió đêm lành lạnh, đường về rõ ràng không xa nhưng hắn đi dường như rất lâu.

“Sư đệ.” Vân Niệm gọi hắn: “Cảm ơn đệ.”

Khóe môi Tạ Khanh Lễ hơi nhếch lên: “Tại sao sư tỷ lại cảm ơn đệ?”

“Ừm...” Vân Niệm trầm ngâm giây lát, áp mặt vào vai hắn, nghiêng đầu nhìn sườn mặt hắn: “Hôm nay ta thực sự rất mệt mà đệ lại cõng ta.”

Thực ra quan trọng hơn là nàng có chút sợ hãi.

Nàng không biết tên Khối Lỗi Sư này muốn làm gì, không biết hắn đang trốn ở đâu trong Cầm Khê Sơn Trang, không biết không có Phù Đàm Chân Nhân giúp đỡ, mấy người bọn họ có đối phó nổi với hắn không.

Nhưng kỳ lạ là nghĩ đến việc có Tạ Khanh Lễ bên cạnh, nỗi sợ hãi vô hình kia dường như vơi đi ít nhiều.

Vân Niệm không biết tại sao mình lại cảm thấy Tạ Khanh Lễ đáng tin cậy.

Có lẽ là do những biểu hiện khác thường của hắn trong thời gian gần đây.

Hắn biết rất nhiều chuyện, tu vi cũng khó lường.

Vân Niệm và hệ thống quy kết đó là hào quang nam chính.

Tóm lại là ở bên cạnh hắn, trong lòng nàng cảm thấy yên tâm, không quá sợ hãi.

Nàng nhìn sườn mặt trắng ngần của thiếu niên, lẩm bẩm: “Sư đệ, cảm ơn đệ đã cõng ta.”

Thiếu niên cười khẽ.

Hắn hơi nghiêng đầu, chạm phải ánh mắt của thiếu nữ đang tựa trên vai mình.

“Sư tỷ, người nên nói cảm ơn là đệ mới phải.”

“Hửm?” Vân Niệm chớp mắt: “Cảm ơn ta cái gì?”

Tạ Khanh Lễ cong mắt cười, trả lời lảng tránh: “Sư tỷ đã giúp đệ rất nhiều lần.”

Nàng đã giúp hắn rất nhiều lần.

Trước kia hắn tưởng hận thù đủ để chống đỡ hắn đi hết con đường gian nan này nhưng trong Kiếm Cảnh Toái Kinh, hắn suýt chút nữa đã bị hận thù giam hãm.

Nhưng lúc đó hắn nghe thấy giọng nói của nàng.

Hắn không còn là nô lệ bị Sát Lục Đạo sai khiến nữa.

Vân Niệm tựa lưng vào ghế, đôi bàn tay hơi lạnh xoa bóp vai cho nàng.

Lực đạo của hắn không nhẹ không nặng, vừa đủ thoải mái.

Chẳng mấy chốc Vân Niệm đã buồn ngủ díp cả mắt.

Đầu nàng gật gà gật gù, ánh mắt thiếu niên chăm chú nhìn khuôn mặt nàng, quan sát từng cử động nhỏ của nàng.

Người nàng nghiêng đi, cái đầu đang tựa ngoan ngoãn bỗng gục xuống, Tạ Khanh Lễ nhanh tay lẹ mắt vươn tay phải đỡ lấy trán nàng.

Vầng trán nhẵn mịn chạm vào lòng bàn tay lạnh lẽo, Vân Niệm bị cái lạnh làm cho tỉnh táo đôi chút, nhíu mày chớp mắt mở ra.

Vân Niệm ngơ ngác: “Sư đệ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ừm, đệ đây.” Tạ Khanh Lễ bình thản đỡ nàng dậy, dùng linh lực hâm nóng chén trà đã nguội, rót một chén đưa cho nàng: “Sư tỷ, uống chút trà rồi nghỉ ngơi sớm đi.”

Vân Niệm nhận lấy chén trà nhấp từng ngụm nhỏ, liếc nhìn Tạ Khanh Lễ rồi lại lén lút thu hồi ánh mắt.

Nàng lặp đi lặp lại hành động đó mấy lần, cứ tưởng mình che giấu rất kỹ, thực ra mọi cử chỉ nhỏ nhặt đều lọt vào mắt thiếu niên.

Tạ Khanh Lễ nhìn mà buồn cười.

“Sư tỷ muốn nói gì sao?”

Vân Niệm bị bắt quả tang nên có chút ngượng ngùng: “Không có gì.”

“Sư tỷ, giữa tỷ và đệ không cần phải e ngại gì cả, muốn nói gì cứ nói.”

Vân Niệm im lặng một lát.

Hệ thống thúc giục: [Hỏi đi, chẳng phải cô vẫn luôn muốn hỏi sao?]

Nàng có một chuyện vẫn luôn muốn hỏi Tạ Khanh Lễ.

Nhưng mãi vẫn e ngại cảm xúc của hắn nên chưa dám mở lời.

“Sư tỷ, hỏi đi.”

Vẻ mặt Tạ Khanh Lễ bình thản.

Vân Niệm uống cạn chén nước nóng, đặt chén trà xuống bàn cái cạch.

“Sư đệ, kinh mạch của đệ rốt cuộc là bị làm sao vậy?”

Phù Đàm Chân Nhân nói kinh mạch của Tạ Khanh Lễ bị tổn thương nghiêm trọng.

Nhiệt độ cơ thể hắn quanh năm lạnh lẽo như vừa được vớt ra từ hầm băng.

Vân Niệm từng thăm dò kinh mạch của hắn, linh lực của nàng di chuyển trong đó vô cùng khó khăn như thể chỗ nào cũng đóng băng.

Cố tình linh lực của hắn lại không bị hạn chế, ở bên ngoài sào huyệt Khối Lỗi Sư vẫn có thể tung ra nhát kiếm kinh thiên động địa đó.

Nàng kéo ghế lại gần hắn hơn: “Sư đệ, nếu kinh mạch của đệ được chữa khỏi, tu vi chắc chắn sẽ còn cao hơn bây giờ rất nhiều.”

Tạ Khanh Lễ rũ mắt, ánh mắt lơ đãng rơi xuống cổ tay mình.

Vân Niệm không nhìn ra nhưng bản thân hắn có thể cảm nhận được sóng ngầm cuộn trào trong kinh mạch.

Khi kinh mạch nghịch lưu, m.á.u toàn thân hắn như bị đông cứng, cả người phủ đầy sương giá, không thể cử động dù chỉ một ngón tay.

“Sư đệ?”

Tạ Khanh Lễ rụt tay về: “Không sao đâu sư tỷ.”

Hắn cười vô hại: “Bệnh cũ thôi mà, hồi nhỏ bị trúng độc.”

Hắn nói nhẹ tênh như muốn bỏ qua chuyện này.

Vân Niệm nhíu mày: “Sư đệ, đệ vừa nói giữa chúng ta không cần e ngại gì, muốn nói gì cứ nói, giờ lại muốn giấu ta sao?”

Tạ Khanh Lễ nghẹn lời.

Câu này vừa nãy hắn mới nói xong, không ngờ bị Vân Niệm dùng gậy ông đập lưng ông.

Hắn nhấp một ngụm trà, ngón tay gõ nhẹ vô thức lên mặt bàn.

Vân Niệm hỏi dồn: “Rốt cuộc là tại sao lại trúng độc, trúng độc gì?”

Nàng ghé sát lại, trong mắt tràn đầy sự quan tâm chân thành, không hề giả tạo.

Tạ Khanh Lễ nuốt nước bọt, tay cầm chén trà hơi siết lại.

Có nên nói cho nàng biết không?

Nàng sẽ khóc mất.

Tạ Khanh Lễ thầm thở dài trong lòng, đặt chén trà xuống giả vờ như không có chuyện gì, giọng điệu bình thản như thường.

“Độc trúng phải trong những năm bị giam cầm, hắn dùng nó để khống chế ta. Ta không biết là độc gì, không giải được nên đành chấp nhận như vậy thôi.”

Vân Niệm chưa từng nghe nói có loại độc nào khiến kinh mạch người ta lạnh như băng giá.

Hơn nữa, có loại độc nào mà Hàn Tô Đan không giải được chứ?

Hàn Tô Đan có thể giải trăm loại độc trong thiên hạ, Tạ Khanh Lễ uống Hàn Tô Đan xong, hỏa độc lập tức được thanh trừ.

Vân Niệm sầm mặt: “Sư đệ, đệ đang lừa ta. Rõ ràng đệ đã uống Hàn Tô Đan rồi, cho dù trúng độc thì cũng phải giải được từ lâu rồi chứ.”

Tạ Khanh Lễ cứng đờ người.

Quên mất vụ này, hắn đã từng uống Hàn Tô Đan.

Hắn nhìn Vân Niệm, vẻ mặt nàng rất nghiêm túc, trông như tiên sinh dạy học vậy.

Tạ Khanh Lễ không thấy sợ, ngược lại còn thấy... đáng yêu.

Giống như con hổ giấy, ngoài mạnh trong yếu.