Nàng gọi hệ thống trong đầu: “Ngươi có đó không? Hệ thống?”
Không ai trả lời.
Ngay cả hệ thống cũng biến mất tăm.
Nàng chưa bao giờ gặp phải tình huống này, hệ thống cộng sinh với nàng, không thể nào rời bỏ nàng được.
Trừ phi...
Hồn phách nàng bị ai đó tách riêng ra bắt đi.
Cơ thể nàng không ở đây, chỉ có thần hồn ở đây.
Vân Niệm nhíu mày, lòng trầm xuống.
Chẳng lẽ là do tên Khối Lỗi Sư kia làm ra?
Thuật câu hồn cấm kỵ này hắn cũng biết sao?
Nàng mờ mịt bước về phía trước, không phân biệt được phương hướng, không nhìn thấy đường, chỉ có thể đi theo trực giác.
Vân Niệm không biết đã đi bao lâu, cuối cùng cũng nghe thấy chút động tĩnh.
Rất nhẹ rất nhỏ, không nghe kỹ sẽ không thấy.
Nàng lần theo âm thanh đó nhẹ nhàng bước tới, càng đi càng gần, âm thanh càng rõ ràng.
Là một đứa trẻ.
Là tiếng trẻ con khóc.
Vân Niệm dừng bước, dường như cảm nhận được sự hiện diện của nàng, một cơn gió thổi tới, xua tan màn sương trắng trước mắt.
Nàng ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, giống như mùi gỗ nào đó, chắc là hương an thần.
Xung quanh ấm áp, than bạc cháy lách tách.
Vân Niệm nhìn rõ nơi này.
Là một cung điện trang hoàng lộng lẫy, trên nền gạch xanh đặt mấy chậu than lửa, cửa sổ hé mở một khe nhỏ, bên ngoài tuyết rơi đầy trời.
Trong điện ấm áp như mùa xuân.
“An Chi, con xem cái gì đây này?”
Giọng nữ dịu dàng vang lên.
Chiếc nôi bên cạnh giường được ai đó nhẹ nhàng đung đưa, tiếng khóc của đứa trẻ nhỏ dần.
Người phụ nữ đứng đó mặc y phục giản dị, mái tóc đen chỉ cài một cây trâm ngọc, ngũ quan thanh tú dịu dàng, trên trán điểm một đóa hoa điền.
Nàng một tay cầm cái trống bỏi, một tay nhẹ nhàng đung đưa chiếc nôi.
Trong mắt tràn ngập niềm vui và sự dịu dàng của người lần đầu làm mẹ.
An Chi, An Chi.
Nếu nàng nhớ không nhầm, tên tự của Thẩm Chi Nghiên là An Chi.
Đây là... Quý phi hay Hoàng hậu?
Không, Thẩm Chi Nghiên năm tuổi mới được nhận nuôi làm con Quý phi, lúc này Thẩm Chi Nghiên vẫn còn quấn tã lót, Hoàng hậu lúc này vẫn chưa qua đời.
Đây là Hoàng hậu.
Vân Niệm hơi ngạc nhiên, vị Hoàng hậu này ăn mặc... cũng quá giản dị rồi.
Còn không bằng một cái thắt lưng của Thẩm Chi Nghiên, chẳng phải nói Hoàng tộc xa hoa lắm sao?
Hoàng đế tặng cả vòng ngọc vô giá còn được, sao lại để Hoàng hậu ăn mặc thế này?
“An Chi, ngủ đi, a nương trông con.”
Người phụ nữ nhẹ nhàng dỗ dành đứa trẻ thì thầm hát những bài đồng d.a.o mà Vân Niệm không hiểu.
Người phụ nữ đó dường như không nhìn thấy nàng, Vân Niệm đứng ngay bên cạnh nàng ta mà nàng ta không hề phản ứng.
Nàng ta cứ nhìn chằm chằm vào đứa trẻ trong nôi, vẻ mặt phức tạp khó đoán.
Vân Niệm đứng nhìn cùng nàng ta rất lâu.
Nàng ta vẫn giữ nguyên tư thế đó như thể đã tê liệt rồi.
Cảm giác rợn người khó tả.
Vân Niệm nhìn nàng ta, giống như đang nhìn một khúc gỗ khô.
Trời dần tối sầm, Vân Niệm mãi vẫn không tìm được cách rời khỏi đây.
Cánh cửa điện đóng c.h.ặ.t bỗng bị gõ vang, người phụ nữ ngồi ngẩn ngơ nãy giờ cử động, cứng ngắc quay người lại.
Một người ăn mặc như cung nữ bước vào, cúi người hành lễ: “Nương nương, Bệ hạ đến rồi.”
Người phụ nữ cúi đầu im lặng hồi lâu, quay đầu nhìn đứa trẻ trong nôi.
Nàng đứng dậy, cúi người hôn nhẹ lên trán đứa bé.
“Bế điện hạ xuống đi.”
“Vâng.”
Cung nữ bước tới, bế đứa trẻ đang ngủ say trong nôi sang thiên điện.
Tiếp đó cửa điện lại mở ra, thanh niên mặc hoa phục màu đen mang theo gió tuyết bước vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngũ quan tuấn mỹ, góc cạnh rõ ràng, dù đã cố tình làm dịu vẻ mặt nhưng uy nghiêm của người đứng trên vạn người vẫn không giấu được.
Là Hoàng đế thời trẻ.
Hắn đứng ở cửa phủi tuyết trên người, sau đó mới bước về phía người phụ nữ đang đứng trong điện.
“A Thanh, trẫm hạ triều rồi.”
Vân Niệm cảm thấy đôi phu thê đế vương này có chút kỳ lạ.
Rõ ràng là Hoàng đế nhưng vẻ mặt lại mang theo sự lấy lòng, cẩn thận ôm người phụ nữ trong lòng, sợ nàng tức giận không vui.
Rõ ràng là Hoàng hậu, thấy Hoàng đế lại không hành lễ, lạnh lùng như nhìn người xa lạ, khoảnh khắc Hoàng đế ôm lấy nàng, nàng khẽ rùng mình.
Hoàng hậu gật đầu: “Bệ hạ vất vả rồi.”
Chỉ một câu nói đó, vị Hoàng đế trẻ tuổi lại mỉm cười.
Hắn ghé sát lại muốn hôn nàng: “Trẫm nhớ nàng, sợ nàng buồn chán lên vội vàng hạ triều đến chơi với nàng.”
Hoàng hậu hơi nghiêng đầu né tránh nụ hôn của Hoàng đế.
Thanh niên sững sờ, vẻ mặt cứng đờ trong giây lát.
Nhưng rất nhanh hắn đã điều chỉnh lại cảm xúc.
Hoàng hậu lạnh giọng: “Bệ hạ, dùng bữa đi.”
Hoàng đế hôn lên trán nàng: “Được.”
Cung nữ dâng bữa bước vào.
Hoàng đế ôm Hoàng hậu ngồi xuống.
Vân Niệm cũng kéo ghế ngồi đối diện bọn họ, nhìn Hoàng đế hầu hạ người phụ nữ bên cạnh từng li từng tí.
Tôm được bóc vỏ, cá được nhặt xương.
“Sức khỏe nàng yếu, trẫm sai người làm d.ư.ợ.c thiện cho nàng rồi.”
Hoàng hậu quay đi: “Thần thiếp trong người không khỏe, không muốn ăn.”
Hoàng đế cũng không giận, cứ gắp thức ăn cho nàng: “Ăn một chút đi.”
Bữa cơm này ăn thật khó khăn, Vân Niệm quan sát thấy rõ.
Hoàng đế sủng ái Hoàng hậu, không tiếc hạ mình, lời nói cử chỉ đều là lấy lòng và chiều chuộng.
Hoàng hậu dường như giận Hoàng đế, tóm lại là cứ lạnh mặt, câu nào cũng từ chối.
Kỳ lạ thật.
Mãi cho đến khi bữa cơm khó khăn này kết thúc, các cung nữ vào dọn dẹp.
Hoàng đế đứng dậy: “Tối nay trẫm ngủ lại Cảnh Ninh Cung.”
Vân Niệm nhìn thấy rõ ràng người Hoàng hậu cứng đờ, bàn tay đang thả lỏng bỗng nắm c.h.ặ.t lại.
Nội thị vào hầu hạ chủ t.ử rửa mặt chải đầu, Hoàng hậu vẫn ngồi im không nói lời nào.
Cho đến khi người trong phòng đều lui hết.
Hoàng đế cởi bỏ long bào để lộ thân hình cao lớn cường tráng.
Vân Niệm sợ quá quay đầu chạy ra ngoài điện.
Nhưng không bước nổi một bước như bị giam cầm trong cung điện này.
Vân Niệm: “...”
C.h.ế.t tiệt, bà đây không muốn xem livestream đâu nhé!
Phía sau truyền đến tiếng ma sát của y phục, xen lẫn tiếng đẩy đưa và dỗ dành.
Tai Vân Niệm đỏ bừng, hận không thể điếc ngay tại chỗ.
Cho đến khi tiếng khóc thét ch.ói tai của người phụ nữ x.é to.ạc sự tĩnh lặng, phá vỡ sự bình yên khó khăn lắm mới có được.
Vân Niệm theo bản năng quay lại.
Áo khoác ngoài của Hoàng hậu rơi xuống đất, bên trong chỉ còn lớp áo lót mỏng manh, bị thanh niên ôm c.h.ặ.t đè lên bàn.
Nàng gào khóc: “Cút! Cút đi!”
Đồng t.ử Vân Niệm co rút.
Đó là quân vương, Hoàng hậu lại dám mắng c.h.ử.i như vậy sao?
Người phụ nữ xinh đẹp lúc này điên cuồng, nước mắt giàn giụa.
Thanh niên bị nàng đẩy ra hốc mắt đỏ hoe, bàn tay nắm cổ tay mảnh khảnh của nàng run run.
Hắn khàn giọng: “Tại sao nàng cứ năm lần bảy lượt cự tuyệt trẫm? Chẳng lẽ sau chuyện đó, tình cảm bao năm qua của chúng ta tan thành mây khói, không còn lại gì sao?”
Người phụ nữ che mặt khóc: “Cầu xin người Bệ hạ, phế hậu đi, phế hậu đi!”
Nàng đẩy hắn ra, lảo đảo quỳ sụp xuống đất, mong manh yếu ớt như cây liễu trước gió.
“Ta sắp điên rồi, ta sắp điên rồi... Người phế hậu đi, buông tha cho ta, buông tha cho chúng ta đi...”
Hoàng đế khom lưng, đứng không vững, phải bám vào thành ghế bên cạnh mới trụ được.
Vân Niệm nhìn thấy giọt nước mắt chực trào nơi hốc mắt hắn.