Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 79: Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt - Edit Chị Ba Mê Truyện



Khi Thẩm Chi Nghiên sắp ngã dúi dụi, Vân Niệm đưa chuôi kiếm ra đỡ lấy trán hắn.

Trán Thẩm Chi Nghiên va vào chuôi kiếm Thính Sương, cảm giác mát lạnh lập tức xua tan cơn buồn ngủ của hắn.

Hắn ôm trán nhíu mày nhìn sang.

Vân Niệm cười tủm tỉm hành lễ với hắn: “Tham kiến Thái t.ử điện hạ.”

Tạ Khanh Lễ gật đầu với hắn: “Điện hạ.”

Thẩm Chi Nghiên nhướng mày, xoa trán đứng dậy.

“Ngọn gió nào đưa hai vị đến đây thế này.”

Bộ dạng cà lơ phất phơ này của hắn trông như đã thoát khỏi nỗi đau mất Quý phi.

Còn việc có phải dùng nụ cười để che giấu nỗi đau hay không thì Vân Niệm không biết.

Nhưng dù sao cũng tốt hơn trạng thái hôm trước rất nhiều, Vân Niệm thở phào nhẹ nhõm.

Nàng tự nhiên ngồi xuống đối diện Thẩm Chi Nghiên: “Đến thăm Thái t.ử điện hạ.”

Thẩm Chi Nghiên cười khẩy một tiếng, gọi người dâng trà nóng.

“Vân cô nương không cần lo lắng cho ta, dù sao cũng là người nhà đế vương, học cách vô tình là bài học đầu tiên phụ hoàng dạy ta.”

Hắn nói câu này mà không có chút cảm xúc nào, rũ mắt rót trà.

Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ nhìn nhau, lặng lẽ nuốt những lời an ủi đã chuẩn bị sẵn vào trong.

Cung nữ bưng bình trà lên.

Thẩm Chi Nghiên cười nhìn Tạ Khanh Lễ, đưa tay mời hắn ngồi: “Tạ công t.ử, đừng đứng mãi thế.”

Tạ Khanh Lễ cũng không khách sáo, ngồi xuống ngay cạnh Vân Niệm.

Thẩm Chi Nghiên bưng chén trà lên nói giọng châm chọc: “Tạ công t.ử bám Vân cô nương thật đấy, lớn thế này rồi... lớn thế này rồi mà vẫn coi trọng tình đồng môn ghê!”

Lời nói của hắn quay ngoắt 180 độ dưới ánh nhìn của Tạ Khanh Lễ.

Vân Niệm nhận lấy chén trà cung nữ đưa, nhấp một ngụm, giả vờ lơ đãng hỏi: “Tần Mộc đâu rồi, trước đó chẳng phải vẫn đi theo điện hạ sao?”

Thẩm Chi Nghiên không ngẩng đầu lên: “Đang canh gác ở hậu điện, phụ hoàng nói dạo này không an toàn nên điều mấy tu sĩ tu vi cao đến bảo vệ ta.”

“Họ biết chuyện Khối Lỗi Sư không?”

“Biết nhưng ít người biết lắm, toàn là người phụ hoàng tin tưởng cả.”

“Ra là vậy.”

Vân Niệm nhấp trà đáp lời.

Thẩm Chi Nghiên trò chuyện phiếm với nàng, hắn là người nói nhiều nên chẳng mấy chốc không khí đã sôi nổi hẳn lên.

Nhưng mục đích của Vân Niệm là đến moi tin tức.

Thấy tán gẫu mãi mà chưa vào chủ đề chính, nàng đành nghĩ ra một cách.

Vân Niệm đưa tay rót trà, cố tình để lộ chiếc vòng ngọc trên cổ tay.

Thẩm Chi Nghiên đang hào hứng tán gẫu bỗng cứng đờ người, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào cổ tay Vân Niệm.

Trên cổ tay trắng ngần mảnh khảnh của thiếu nữ đeo một chiếc vòng ngọc màu xanh đen.

Thẩm Chi Nghiên nhìn không chớp mắt.

Hắn nhìn quá lâu, Tạ Khanh Lễ hơi nhíu mày, đang định đưa tay kéo tay Vân Niệm xuống.

Một bàn tay đã nhanh hơn hắn một bước, bàn tay to lớn nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay mảnh khảnh.

Lực tay hắn rất mạnh, cổ tay Vân Niệm lập tức đỏ lên một mảng.

“Cái này ai đưa cho cô?”

Tạ Khanh Lễ nắm lấy tay Thẩm Chi Nghiên, giọng nói lạnh như băng: “Buông tay!”

Thẩm Chi Nghiên chẳng thèm để ý đến hắn, chỉ chăm chăm nhìn Vân Niệm, hốc mắt hơi đỏ, hơi thở cũng dồn dập hơn.

Giọng hắn đột nhiên cao v.út: “Cái này ai đưa cho cô!”

“Ta bảo ngươi buông tay!”

Tạ Khanh Lễ hất tay hắn ra.

Cung nữ và nội thị xung quanh vội vàng vây lại: “To gan, dám vô lễ với Thái t.ử điện hạ!”

Thẩm Chi Nghiên lạnh lùng quát: “Lui xuống hết đi!”

“Điện hạ!”

“Lui xuống!”

Đám người tản đi, cho đến khi trong sân chỉ còn lại ba người họ.

Thẩm Chi Nghiên nghiến răng, kìm nén nước mắt trong hốc mắt: “Cái này là phụ hoàng ta đưa cho cô?”

Vân Niệm không hề né tránh: “Đúng, Bệ hạ ban thưởng cho ta.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thẩm Chi Nghiên hỏi: “Cô có biết đây là vật gì không?”

Vân Niệm lắc đầu: “Không biết.”

“Đây là di vật của mẫu hậu ta.”

Vân Niệm vô thức nuốt nước bọt.

Quả nhiên.

Thực sự là đồ của Hoàng hậu.

Vậy đoạn ký ức nàng nhìn thấy là do Hoàng hậu muốn cho nàng thấy sao?

Vân Niệm mím môi, nói: “Xin lỗi, ta không biết đây là di vật của Hoàng hậu, nếu mạo phạm ta có thể trả lại...”

“Không cần.”

Thẩm Chi Nghiên quay đi lau nước mắt nơi khóe mi.

Hắn thở dốc cố gắng bình ổn cảm xúc, Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ không nói một lời.

Cho đến khi Thẩm Chi Nghiên bình tĩnh lại.

“Đã là phụ hoàng cho cô thì cứ giữ lấy đi cũng chỉ là vật vô tri thôi, mẫu hậu người cũng không còn nữa rồi.”

Thẩm Chi Nghiên nhìn chiếc vòng ngọc hồi lâu.

Hắn nhìn quá lâu, lâu đến mức như đang hồi tưởng lại một đoạn quá khứ dài đằng đẵng.

Hồi lâu sau, cuối cùng hắn cũng khàn giọng lên tiếng:

“Ký ức của ta về mẫu hậu đã rất mơ hồ rồi, trong ấn tượng của ta, bà và phụ hoàng quan hệ không tốt, họ hay cãi nhau lắm.”

“Mẫu hậu qua đời khi ta vừa tròn năm tuổi, ta được nhận nuôi làm con Quý phi, bà ấy đối xử với ta rất tốt, chưa từng nói xấu mẫu hậu nửa lời trước mặt ta.”

“Bà ấy kể cho ta nghe rất nhiều chuyện về mẫu hậu, ta không biết họ quen nhau thế nào, Quý phi cũng chưa từng nói nhưng bà ấy thường nói với ta rằng mẫu hậu mới là người yêu thương ta nhất trên đời này.”

Thẩm Chi Nghiên cười khổ.

Vân Niệm hỏi: “Điện hạ có biết về cuộc đời của Hoàng hậu không?”

Tạ Khanh Lễ ngước mắt lên.

Thẩm Chi Nghiên nói: “Mẫu hậu họ Trình, ngoài ra không còn gì nữa cả, ta chỉ nghe phụ hoàng gọi bà là A Thanh.”

Hắn dựa lưng vào ghế, thở dài thườn thượt.

“Ta thường cảm thấy rất mâu thuẫn, mẫu phi luôn ở ngôi Quý phi thường ôm ta, kể chuyện về mẫu hậu, nói cho ta biết mẫu hậu yêu thương ta đến nhường nào.”

“Phụ hoàng yêu sâu đậm mẫu hậu, vậy mà nửa năm sau khi mẫu hậu qua đời đã nạp Quý phi, hai người gần như hình với bóng.”

Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ im lặng lắng nghe Thẩm Chi Nghiên kể chuyện cũ.

“Nghe mẫu phi nói, mẫu hậu thích xem kịch, phụ hoàng thường mời nghệ nhân múa rối hay đoàn kịch ngoài cung vào diễn cho mẫu hậu xem, ông ấy rõ ràng yêu...”

Vân Niệm vội ngẩng đầu lên.

“Điện hạ nói cái gì?”

Thẩm Chi Nghiên ngẩn ra, theo bản năng lặp lại: “Ông ấy rõ ràng yêu...”

“Câu trước đó!”

“Phụ hoàng thường mời đoàn kịch ngoài cung...”

“Câu trước đó nữa.”

“Mẫu hậu thích xem kịch.”

Đúng rồi.

Hoàng hậu thích xem kịch.

Khối Lỗi Sư thích diễn kịch.

“Ai nói với điện hạ là Hoàng hậu thích nghe kịch?”

Thẩm Chi Nghiên đáp: “Trước khi mẫu hậu qua đời ta đã năm tuổi rồi, trong ký ức có cảnh mẫu hậu ôm ta nghe kịch.”

“Kịch mẫu hậu xem không giống kịch bình thường, bà không nghe hát mà giống múa rối bóng hơn, thịnh hành ở vùng Bắc Nam, kịch bản đều do người ta viết sẵn, phụ hoàng sai người đến diễn cho bà xem...”

Giọng Thẩm Chi Nghiên nhỏ dần.

Cổ họng hắn khô khốc, nuốt khan một cái khó khăn, cầm chén trà bên cạnh lên nhấp một ngụm.

Tạ Khanh Lễ hỏi: “Sao điện hạ không nói tiếp nữa?”

Thẩm Chi Nghiên làm sao nói tiếp được nữa.

Hắn cũng nhận ra điểm bất thường.

Kịch thời nay đa phần là hát nhưng Hoàng hậu lại không thích những vở kịch ê nha, bà thích xem người ta diễn những màn bi hoan ly hợp đầy cảm xúc chân thật hơn.

Hình thức biểu diễn này thịnh hành ở vùng Bắc Nam, nghe nói năm xưa Hoàng đế gặp Hoàng hậu cũng chính là ở Bắc Nam.

Ngoài Bắc Nam ra, kịch ở những nơi khác đa phần là hát.