Vân Niệm vội vàng ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt của người phụ nữ yếu ớt trong lòng thanh niên.
Hoàng hậu có thể nhìn thấy nàng?
Vân Niệm đưa tay muốn kéo bà lại: “Hoàng hậu...”
Mọi thứ trước mắt tan vỡ, cảm giác bị xé rách quen thuộc ập đến, Vân Niệm bị kéo ra ngoài.
Nàng mở mắt.
Mùi hương trúc thoang thoảng quẩn quanh mũi, nàng đang được một người ôm trong lòng.
Vân Niệm ngước mắt lên, bắt gặp đôi mắt đen láy như mực.
“Sư đệ? Chẳng phải đệ đi rồi sao?”
“Không yên tâm về tỷ nên đệ quay lại.”
Hắn ôm nàng c.h.ặ.t hơn một chút, bế nàng đá cửa đi vào, đặt nàng lên giường.
Hắn quỳ một gối trước mặt nàng, nắm lấy tay nàng, lòng bàn tay lạnh ngắt.
Vân Niệm cảm thấy tâm trạng hắn dường như không ổn lắm.
Hắn cứ nhìn nàng như vậy, ánh mắt u tối khó hiểu.
“Sư đệ?”
Tạ Khanh Lễ đột nhiên kéo tay nàng lên, áp má vào lòng bàn tay nàng, dáng vẻ cực kỳ ỷ lại.
“Sư tỷ, đệ không nên bỏ lại tỷ, sau này đệ sẽ không bao giờ bỏ rơi tỷ nữa.”
Vân Niệm cười, đưa tay kia xoa đầu hắn: “Đệ sao thế, sao lại như trẻ con vậy?”
Thiếu niên cọ cọ vào tay nàng một lúc, giống như chú ch.ó con làm nũng.
Lòng Vân Niệm mềm nhũn, bàn tay đang xoa tóc hắn chuyển xuống má, định nhéo má hắn một cái.
Nhưng ngay sau đó...
Thiếu niên dường như không để ý, đứng thẳng người hơi nghiêng đầu, đôi môi mềm mại lạnh lẽo lướt qua lòng bàn tay nàng.
Đôi môi chạm vào lòng bàn tay lạnh toát, tay Vân Niệm ấm áp, có thể cảm nhận rõ ràng sự mềm mại của đôi môi và hơi thở nóng hổi phả ra.
Hắn ngước mắt nhìn nàng, hàng mi dài cong v.út, đôi mắt đen láy phản chiếu hình bóng nàng.
Sự mập mờ len lỏi vào không khí, từng chút từng chút ủ men, lên men rồi lan tỏa ra xung quanh.
Vân Niệm như bị ma xui quỷ khiến, giơ tay lên muốn chạm vào mắt hắn.
Đầu ngón tay chưa kịp chạm vào hàng mi, thiếu niên chớp mắt, Vân Niệm giật mình thoát khỏi dòng cảm xúc khó hiểu.
Như bị đ.á.n.h một gậy vào đầu, nàng vội vàng rụt tay về.
Bàn tay lạnh lẽo nắm lấy đầu ngón tay nàng, đưa tay nàng chạm vào hàng mi mình.
Hàng mi dài chớp chớp quét qua đầu ngón tay, giống như chiếc lông vũ quét qua trái tim Vân Niệm.
Thiếu niên hỏi nàng: “Sư tỷ, tỷ thích mắt đệ không?”
Hắn cứ ngồi xổm trước mặt nàng như thế, hơi ngẩng đầu nhìn nàng, thu hết vẻ kinh ngạc của nàng vào đáy mắt.
Giọng nói hắn đầy mê hoặc, kéo tay Vân Niệm chạm nhẹ lên mắt, trượt xuống sống mũi cao thẳng sau đó dừng lại trên đôi môi mỏng.
Dừng lại trên môi.
Đôi môi mềm mại, lạnh lẽo, hơi thở nóng hổi phả vào lòng bàn tay.
Vân Niệm nghe hắn hỏi: “Sư tỷ, tỷ thích khuôn mặt này của đệ không?”
Nàng nuốt nước bọt khó khăn, đôi môi hắn mấp máy, hơi nóng phả hết vào đầu ngón tay nàng.
Đầu óc Vân Niệm đình trệ hoàn toàn.
Nam sắc hại người mà!
Đương nhiên nàng thích khuôn mặt này của hắn, hắn là người đẹp nhất nàng từng gặp.
Trong những thế giới nàng từng đi qua, nàng cũng gặp không ít nhân vật chính.
Ngũ quan tinh tế hơn Tạ Khanh Lễ thì không có khí chất sạch sẽ thuần khiết như hắn.
Khí chất thoát tục hơn hắn thì lại không đẹp bằng hắn.
Tóm lại, Tạ Khanh Lễ là người đẹp trai nhất, mang đậm hơi thở thiếu niên nhất, sạch sẽ nhất mà nàng từng gặp.
Nhưng nàng thích khuôn mặt này của hắn, chỉ là sự thưởng thức cái đẹp mà thôi, nàng thích tất cả những thứ xinh đẹp.
Vân Niệm rụt tay lại, Tạ Khanh Lễ thuận theo lực đạo của nàng buông tay ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Sư đệ.” Mặt Vân Niệm nóng bừng, đối diện với ánh mắt của hắn có chút khó mở lời, nàng quay đầu đi không dám nhìn hắn: “Mặt sư đệ rất đẹp, ta rất thích cũng có rất nhiều người thích.”
Ánh mắt Tạ Khanh Lễ tối sầm lại.
Hắn ghé sát lại ép hỏi: “Vậy sư tỷ thích mặt đệ, hay là thích đệ?”
Giọng nói trong trẻo ngày thường giờ trở nên khàn khàn, mang theo ý dụ dỗ rõ rệt.
Vân Niệm sợ đến mức ho khan vài tiếng.
Hắn tiến tới vỗ nhẹ lưng nàng.
Xương bướm gầy gò chạm vào lòng bàn tay hắn, tay hắn lại quá lạnh, cách lớp áo mỏng manh của mùa thu cũng không che giấu được hơi lạnh, Vân Niệm không kìm được rùng mình một cái.
Cố tình hắn vẫn nói tiếp: “Sư tỷ đừng vội từ từ nói.”
Nói cái gì chứ!
Hôm nay hắn thực sự rất kỳ lạ!
Nàng nửa nằm trên giường, thiếu niên cao lớn cúi người xuống, cái bóng đổ xuống bao trùm lấy nàng hoàn toàn.
Vân Niệm dựa vào gối mềm, hai tay chống lên n.g.ự.c Tạ Khanh Lễ.
Đôi mắt mở to tròn xoe: “Ta... đệ là sư đệ của ta, đương nhiên ta thích đệ rồi...”
Nụ cười của Tạ Khanh Lễ nhạt đi.
Hắn cúi nhìn cô gái bị vây hãm trong lòng mình, đáy mắt cuộn trào sắc tối, sương mù giăng lối.
Vân Niệm cảm thấy sắc mặt hắn không tốt lắm.
Tưởng mình nói sai câu nào, theo bản năng muốn sửa lại.
“Tính tình đệ tốt như vậy lại đẹp trai như vậy còn là sư đệ của ta, ta đương nhiên...”
“Sư tỷ.”
Tạ Khanh Lễ ngắt lời nàng.
“Hửm?”
“Có đôi khi tỷ thực sự hơi ngốc đấy.”
Hắn cười đứng dậy, Vân Niệm cuối cùng cũng thở được, ngẩn ngơ nhìn thiếu niên nắm lấy cẳng tay kéo nàng dậy.
Bàn tay thon dài vén những sợi tóc dính mồ hôi trên trán nàng, cảm giác mát lạnh xua tan đi sự nóng bức khó hiểu ban nãy.
Tạ Khanh Lễ lau mồ hôi cho nàng.
Đầu óc đang đình trệ của Vân Niệm cuối cùng cũng hoạt động trở lại: “Vừa nãy, đệ mắng ta ngốc?”
Thiếu niên gật đầu cười: “Sư tỷ quả thực không thông minh lắm.”
Vân Niệm: “? Ta khuyên đệ nên cẩn thận lời ăn tiếng nói.”
Nàng nhíu mày, ra vẻ tức giận nhưng thực ra đáy mắt không có chút giận dữ nào, chỉ là giả vờ dọa hắn để che giấu bầu không khí vi diệu và ngượng ngùng giữa hai người lúc nãy.
Tạ Khanh Lễ đương nhiên biết, sư tỷ của hắn xưa nay vẫn là con rùa rụt cổ, gặp chuyện không giải quyết được hay không nắm chắc là sẽ rụt vào cái mai của mình, giả vờ không quan tâm để che giấu những nghi ngờ trong lòng.
Hắn không có ý định ép nàng cũng không muốn chọc nàng giận.
Ít nhất là không phải bây giờ.
Tạ Khanh Lễ lùi lại vài bước để cho Vân Niệm không gian riêng, đi đến bàn trà giữa phòng ngồi xuống, dùng linh lực nhóm lửa than bạc bắt đầu pha trà.
Thiếu niên hẳn là xuất thân danh gia vọng tộc, động tác pha trà rất chuyên nghiệp, từng cử chỉ đều toát lên vẻ quý phái, Vân Niệm nhìn say sưa, quả thực rất đẹp mắt.
Nàng ngồi yên trên giường, chẳng bao lâu sau Tạ Khanh Lễ đã pha xong trà, ngước mắt nhìn sang.
“Sư tỷ, ngồi đó định dưỡng già à?”
Khóe mắt Vân Niệm giật giật.
Hiếm khi nghe hắn nói lời trêu chọc như vậy.
Nàng lê bước sang ngồi xuống, thiếu niên đặt chén trà nóng hổi trước mặt nàng, giơ tay mời nàng thưởng trà.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, sự ngượng ngùng của Vân Niệm lại dâng lên.
Ngược lại Tạ Khanh Lễ rất thản nhiên: “Sư tỷ lúc nãy không phải nằm mơ sao lại mơ thấy gì vậy, có thể kể cho đệ nghe không?”
Hắn tự đưa bậc thang, Vân Niệm đương nhiên thuận thế bước xuống.
Nàng bưng chén trà nhấp một ngụm, nhỏ giọng nói: “Cũng không phải mơ là thần hồn đột nhiên bị kéo vào ký ức trong chiếc vòng ngọc này.”
Mắt nàng lén lút liếc nhìn Tạ Khanh Lễ, chạm phải ánh mắt hắn lại vội vàng thu về như con mèo nhỏ lén nhìn trộm, đáng yêu vô cùng.