Ai ngờ vị tiền bối này lại thực sự có nhu cầu, vậy thì càng đơn giản.
Phượng Hoàng cũng chỉ là để răn đe, nàng muốn nói cho nó biết, đ.á.n.h nhau thật thì nàng có đủ nắm chắc để g.i.ế.c nó, chẳng qua là không muốn mà thôi.
"Tiền bối, giờ biết đệ không cố tình kéo dài thời gian rồi chứ?"
Ngân Nguyệt vẻ mặt phức tạp, tiểu nha đầu này trên người vậy mà lại có loại linh bảo tiên thiên đó.
Nếu thực sự đ.á.n.h nhau, nó chưa chắc đã thắng được.
"Tiền bối, Hồn Linh Quả là đồ của người, đệ không cướp đoạt, chúng ta đổi bằng Nguyên Anh Đan thế nào? Nhưng linh thảo luyện chế Nguyên Anh Đan người phải cung cấp nhé, dù sao đan sư ra tay giá không rẻ đâu, người hiểu mà?"
"Ngươi vì sao không..."
"Chúng đệ là người văn minh, đ.á.n.h đ.á.n.h g.i.ế.c g.i.ế.c thật không tốt, hơn nữa đây vốn là đồ của người, đệ cũng chưa mặt dày đến mức g.i.ế.c người cướp của."
Câu này thật đúng là trà xanh hết sức.
Dù sao trong tu chân giới, g.i.ế.c người cướp của là chuyện bình thường, vậy mà nàng lại nói như vậy, làm cho đệ t.ử Thanh Dương Kiếm Tông bên cạnh mặt mày lúc xanh lúc trắng, nhưng chẳng dám nói gì.
Vì họ căn bản không có tư cách nói chuyện, trách thì trách họ quá yếu.
"Tiền bối, người cân nhắc sao rồi?"
Lục Thanh Dữu chống nạnh, tươi cười nhìn chằm chằm nó.
Ngân Nguyệt suy nghĩ một hồi mới gật đầu.
"Một năm sau, ngươi thực sự có thể luyện chế Nguyên Anh Đan cho ta?"
Tiểu t.ử này chỉ là tu sĩ Trúc Cơ, thực sự luyện được Nguyên Anh Đan sao?
Từ miệng mấy tu sĩ loài người, nó biết đan sư rất quý hiếm, tiểu t.ử này trông chỉ mới sáu bảy tuổi, tuổi này đạt được tu vi như vậy quả là thiên chi kiêu t.ử, nhưng điều đó không có nghĩa là thuật luyện đan cũng giỏi.
"Tất nhiên rồi." Lục Thanh Dữu ngẩng đầu, chống nạnh, tự hào nói, "Một năm sau, đệ chắc chắn luyện được một lò Nguyên Anh Đan cho người, người chỉ chờ một năm, không hề chịu thiệt."
Đúng là vậy, chờ một năm, bất kể thành công hay không, bản thân mình cũng không chịu thiệt.
Hai kẻ này nhìn cũng không giống phe nhóm kia, dù có là đồng bọn, họ thật sự đ.á.n.h nhau thì nó cũng chẳng chiếm được ưu thế gì.
"Ta cũng không biết Nguyên Anh Đan cần linh thảo gì, ngươi xem đống linh thảo này có luyện được không?"
Vừa nói xong, trước mắt Lục Thanh Dữu đã chất đống linh thảo, khiến nàng ngây dại.
Thời buổi này, kho tàng của yêu thú đều phong phú vậy sao?
Khá lắm, mấy loại linh thảo này quá xịn, còn có vài cây linh thảo vạn năm, vị tiền bối này giàu quá đi mất.
Lục Thanh Dữu nghiêm túc lựa chọn, vừa chọn vừa cảm thán, đúng là giàu mà không biết, không cướp của nó thì cướp của ai.
"Tiền bối, ở đây đủ cho ba lò Nguyên Anh Đan, quy tắc của đan sư loài người chắc người chưa rõ, đệ cần nói rõ, kẻo sau này nói đệ lừa linh thảo của người."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Quy tắc gì?"
"Bất kỳ đan sư nào cũng không dám đảm bảo mỗi lò đều thành công, nhất là loại đan d.ư.ợ.c cao cấp này, nên khi đan sư nhận đơn, đối phương đều phải chuẩn bị thêm vài phần linh thảo. Cả ba phần linh thảo này người phải đưa cho đệ, đệ tuyệt đối không có tham lam linh thảo của người đâu!"
Chẳng qua tỉ lệ thành công của nàng cao hơn người khác thôi, ừm, đây tuyệt đối không phải l.ừ.a đ.ả.o.
"Được, ngươi lấy hết đi!"
Nó chỉ cần Nguyên Anh Đan.
"Tiền bối, người còn cần đan d.ư.ợ.c gì không, cứ nói xem, nếu được đệ đều có thể giúp luyện chế!"
Nàng thật sự thèm đống linh thảo kia, đúng là phí phạm của trời.
Vị tiền bối này chắc chắn không biết mức độ quý giá của đống linh thảo này, nếu không sẽ không vứt thành đống như vậy, nhìn mà xót xa.
"Nếu ngươi thích, tặng hết cho ngươi. Đan d.ư.ợ.c thì ngoài Nguyên Anh Đan, ta còn cần Phá Ách Đan, Hồi Xuân Đan, Hộ Tâm Đan, Phục Dung Đan."
Gà Mái Leo Núi
Lục Thanh Dữu mắt sáng rực, ngoài Phá Ách Đan ra, các loại đan d.ư.ợ.c khác nàng hiện giờ đều có thể luyện, chỉ là trong tay chưa đủ linh thảo, nhưng không vội, từ từ rồi sẽ tìm thấy.
"Tiền bối, những thứ này cứ để chỗ người, một năm sau đệ sẽ quay lại tìm người!"
"Được!"
"Lăng Thượng, ngươi thật vô dụng, đường đường là tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ mà lại không thắng nổi một kẻ Trúc Cơ sơ kỳ. Ngươi thật làm mất mặt Lăng gia chúng ta, ngươi còn có tiền đồ gì nữa không!"
Lăng Thượng đỏ bừng mặt, phân bua: "Ta... ta lúc đó không kịp phản ứng, ai mà ngờ được con nhóc đó lại giở trò, ta chỉ là nhất thời sơ suất thôi."
"Xì, thua chính là thua, còn tìm lý do làm gì!"
"Tuy ngươi làm mất mặt Lăng gia, nhưng đệ t.ử Lăng gia chúng ta đâu phải kẻ ai muốn bắt nạt cũng được!" Lăng Cửu lạnh lùng nhìn về phía đối diện.
"Con nhóc kia, khuyên ngươi ngoan ngoãn giao đồ ra đây, rồi đưa cả nhẫn trữ vật của các ngươi lên, như vậy cũng đỡ mất công chúng ta phải ra tay."
Lục Thanh Dữu bật cười, đúng là chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ đến thế.
Định làm gì, ỷ đông h.i.ế.p yếu à? Thật sự tưởng bọn họ dễ bắt nạt sao?
"Ngươi là cái thứ gì?" Vân Mặc Ly mất kiên nhẫn ngoáy ngoáy tai, "Mới xuất hiện mà cứ lải nhải, lải nhải không dứt."
"Hừ, muốn c.h.ế.t."
Ngay tức khắc, một luồng sức mạnh khủng khiếp đ.á.n.h tới. Vân Mặc Ly vẫn đứng tại chỗ, hai tay vung lên, cũng tung ra một đạo linh lực đáp trả.
Hai luồng linh lực va chạm giữa không trung, bộc phát ra tiếng nổ ầm ầm kinh người.
Luồng khí cuồn cuộn tỏa ra bốn phía ngay khoảnh khắc đó. Lục Thanh Dữu vô thức lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên vẻ nghiêm trọng, thực lực của tên kia ngang ngửa với sư huynh.
Hơn nữa, người đó dường như còn chưa phải nòng cốt của nhóm bọn họ, vậy kẻ cầm đầu kia lại sở hữu thực lực kinh khủng đến nhường nào?