Tiểu Sư Muội 5 Tuổi, Một Tay Trấn Áp Tông Môn

Chương 196: Sở Tiêu Kỵ



"Đại sư huynh, tiểu sư muội, hai người mau nhìn xem!"

Vân Mặc Ly kinh hãi nhìn vết rách kinh hoàng trên không trung phía trước, không nhịn được hít một hơi khí lạnh.

Sức mạnh quá khủng khiếp, ngay cả khi đang đứng ở đây, bọn họ cũng có thể cảm nhận rõ sự đáng sợ đó.

"Phía trước là núi Đệ Dực!"

Lạc Cửu Thiên nhìn về phía trước, nhíu mày, xem ra núi Đệ Dực đang chẳng được yên ổn rồi.

Dư chấn của nguồn năng lượng khủng khiếp đó, dù ở đây vẫn có thể cảm nhận được, thật kinh khủng.

"Sức mạnh thật đáng sợ."

Dẫu là Lục Thanh Du cũng không kìm được hít một hơi khí lạnh, quả thực là quá mức đáng sợ.

Không trung phía trên núi Đệ Dực dường như bị cắt xẻ thành vô số mảnh vụn, cuộc chiến như thế này không phải thứ mà bọn họ có thể tham gia vào.

Nếu thực sự đi xuyên qua núi Đệ Dực, nói không chừng sẽ bị vạ lây, hay là vòng đường khác mà đi?

"Hay là chúng ta vòng qua núi Đệ Dực đi?" Vân Mặc Ly không kìm được nói.

Cuộc chiến khủng khiếp đến thế, một khi bị vạ lây vào thì không c.h.ế.t cũng trọng thương.

Họ xuất môn là để lịch luyện, chứ không phải đi tìm c.h.ế.t.

"Đổi đường thôi!" Lạc Cửu Thiên tán đồng gật gật đầu.

Lục Thanh Du buột miệng thốt lên: "Chúng ta qua đó xem thử đi!"

Lạc Cửu Thiên và Vân Mặc Ly nhìn muội ấy với vẻ kinh ngạc: "Tiểu sư muội, phải suy nghĩ kỹ đã!"

Nếu bị cuốn vào đó, huynh đệ bọn họ đều sẽ gặp nguy hiểm.

Lục Thanh Du mím môi, nhìn chằm chằm về phía trước.

Chính muội ấy cũng không biết tại sao mình lại nói như vậy, nhưng trong lòng có một giọng nói thúc giục muội ấy phải đến núi Đệ Dực.

Nhất định phải đến núi Đệ Dực, nếu không đi, muội ấy có thể sẽ hối hận cả đời.

Muội ấy kể lại trực giác của mình cho hai vị sư huynh, muội ấy luôn tin tưởng vào trực giác bản thân, cho nên nhất định phải đến núi Đệ Dực xem sao.

Lạc Cửu Thiên và Vân Mặc Ly nhìn nhau, không hẹn mà cùng nghĩ đến vận khí đáng sợ của tiểu sư muội, dù trong lòng còn chút bất an nhưng cuối cùng vẫn đồng ý với lựa chọn của muội ấy.

"Các sư huynh, đa tạ các huynh đã tin tưởng muội, trực giác của muội sẽ không sai đâu." Lục Thanh Du kiên định gật đầu.

"Đi thôi, chúng ta qua đó xem sao."

"Được."

Ba người nói đoạn liền bay về hướng núi Đệ Dực.

Họ đâu hay biết, sau này mỗi khi nhớ lại quyết định ấy, họ đều vô cùng vui mừng vì lựa chọn lúc này, càng cảm thấy may mắn vì đã rời khỏi Khí Thành.

Bởi vì nếu họ không rời khỏi Khí Thành, có lẽ sẽ phải ôm hận cả đời.

Mà lúc này tại núi Đệ Dực, quả nhiên đã bùng nổ một trận chiến kinh hoàng.

Đệ t.ử Huyền Thiên Tông và Nguyệt Tông giao tranh ác liệt tại núi Đệ Dực, kẻ t.ử người thương vô số.

Tông chủ Nguyệt Tông là Sở Tiêu Kỵ cũng đã bị Tam trưởng lão Huyền Thiên Tông nhắm tới, thề phải nhổ cỏ tận gốc trong hôm nay.

Các đệ t.ử còn lại của hai tông môn đều vội vã tránh xa chiến trường đáng sợ kia, bởi đó là cuộc chiến của những cường giả thực thụ, họ vốn không thể xen vào.

Giữa không trung, Sở Phong trợn mắt, uy áp của tu sĩ Luyện Hư đỉnh phong bùng nổ trong chớp mắt.

Sở Tiêu Kỵ rút Lịch Uyên kiếm ra, một luồng uy áp đáng sợ không kém cuồn cuộn ép về phía đối phương.

Ầm!!

Trong khoảnh khắc, đất trời biến sắc, lấy hai người làm trung tâm, phạm vi hàng trăm dặm nổ tung, tiếng gầm thét rung trời chuyển đất vang vọng khắp núi Đệ Dực.

Phía trên núi Đệ Dực, mây đen giăng kín, sấm chớp đùng đoàng, hơi thở đáng sợ quét sạch cả ngọn núi.

Mặt đất bị khí thế kinh người kia c.h.é.m ra vô số vực sâu dài hàng ngàn thước, nhìn mà da đầu tê dại.

Khí thế áp bức khiến không khí quanh núi Đệ Dực vặn vẹo, thậm chí có thể nghe thấy tiếng xé gió sắc lẹm.

Đệ t.ử Huyền Thiên Tông đã sớm rút khỏi núi Đệ Dực, vì cuộc chiến tiếp theo không phải thứ họ có thể nhúng tay vào, việc họ có thể làm chỉ là tránh xa nơi này.

"Sở Tiêu Kỵ, ngày này năm sau chính là ngày giỗ của ngươi."

Sở Tiêu Kỵ cười lạnh, hai tay cầm kiếm, lạnh lùng nhìn hắn: "Có bản lĩnh thì cứ thử xem!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn thực không ngờ, Huyền Thiên Tông lại phái đại năng Luyện Hư đỉnh phong ra tay.

Chuyến đi núi Đệ Dực lần này chính là cái bẫy mà Huyền Thiên Tông giăng ra để dụ hắn vào tròng.

Nhưng thì đã sao, hắn chưa bao giờ biết sợ.

Hắn hưng phấn l.i.ế.m l.i.ế.m khóe môi.

Nếu có thể c.h.é.m c.h.ế.t lão già này, đối với Huyền Thiên Tông mà nói, chẳng phải là một đòn giáng nặng nề hay sao.

"Cố chấp không đổi!"

Sắc mặt Sở Phong thay đổi, hai tay siết lại thành nắm đ.ấ.m, mạnh mẽ vung ra.

Một quyền này chứa đựng sức mạnh rung trời chuyển đất, cả mặt đất đều run rẩy theo.

Cương phong cuồng bạo xé nát không khí xung quanh, nắm đ.ấ.m hung hãn ầm ầm va chạm với trường kiếm của Sở Tiêu Kỵ, bùng nổ tiếng nổ ch.ói tai, cả ngọn núi Đệ Dực chấn động dữ dội.

Lấy hai người làm trung tâm, phạm vi trăm thước đã bị san bằng thành bình địa.

Có thể thấy trận chiến giữa họ đáng sợ đến mức nào.

Sở Phong là đại năng Luyện Hư đỉnh phong, chỉ cách Hợp Thể một bước, trong khi Sở Tiêu Kỵ chỉ là tu sĩ Luyện Hư sơ kỳ.

Gà Mái Leo Núi

Dù dựa vào Tiên thiên linh bảo trong tay, hắn cũng chỉ miễn cưỡng chống đỡ được đòn tấn công của Sở Phong.

Sở Tiêu Kỵ không kìm được phải lắc lắc cổ tay tê rần, lão già kia quả thực mạnh một cách đáng sợ.

"Sao nào, hết cách rồi đúng không?" Sở Phong cười gằn, nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Sở Tiêu Kỵ, ngoan ngoãn chịu trói đi, nể tình cha ngươi, tông môn có lẽ sẽ khoan hồng cho ngươi, nếu còn cố chấp không đổi, đừng trách lão phu không khách khí."

Sở Tiêu Kỵ nghe vậy, thần sắc tối sầm, lòng đầy hận ý, khó lòng che giấu.

"Chỉ bằng các ngươi mà cũng xứng nhắc đến cha ta sao, lão già, ngươi nằm mơ đi!"

Hắn đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi, bất kể là lão già trước mắt hay mấy lão già khác trong Huyền Thiên Tông, hắn một kẻ cũng không tha.

Năm xưa không g.i.ế.c được hắn, thì nên nghĩ đến chuyện sẽ có ngày hôm nay.

Chương này vẫn chưa kết thúc, vui lòng bấm vào trang sau để đọc tiếp nội dung hấp dẫn!

Ầm!!

Một đạo kiếm khí màu đỏ m.á.u đáng sợ bùng nổ, cuồn cuộn c.h.é.m về phía Sở Phong.

Đối mặt với luồng sát ý và kiếm khí hung hãn kia, Sở Phong cười lạnh, vung tay tung một quyền, đ.á.n.h tan tất cả.

"Vô ích thôi."

Sở Phong cười nhạt, nhìn Sở Tiêu Kỵ không biết c.h.ế.t sống mà tung toàn lực tấn công, đáy mắt thoáng qua một tia tiếc nuối.

Nếu năm đó không xảy ra chuyện kia, hắn chính là tương lai của Huyền Thiên Tông.

Tiếc là không có nếu như, Sở Nghị Cuồng đã chọn người phụ nữ đó, chọn đứng đối đầu với Huyền Thiên Tông, thì mọi thứ đã không thể cứu vãn.

Vị thiên tài tuyệt thế khí phách năm nào, cuối cùng vẫn không thoát khỏi chữ tình.

Sở Tiêu Kỵ dẫu là thiên tài tuyệt thế thì đã sao, hắn chung quy vẫn quá trẻ người non dạ.

Nếu hắn tiếp tục ẩn mình thêm vài trăm năm, chắc chắn sẽ trở thành mối họa lớn nhất của Huyền Thiên Tông.

Nhưng hắn quá thiếu kiên nhẫn, với tu vi Luyện Hư còi cọc mà dám đối đầu với gã khổng lồ Huyền Thiên Tông, chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t.

Nguyệt Tông hồi sinh thì sao, tàn dư Nguyệt Tông tập hợp lại thì sao, huy hoàng của Nguyệt Tông đã trở thành quá khứ rồi.

Dù còn mấy lão già sống sót, cũng chẳng phải đối thủ của Huyền Thiên Tông bọn họ.

Những năm gần đây, Nguyệt Tông g.i.ế.c hại bao nhiêu đệ t.ử Huyền Thiên Tông, họ đều đã âm thầm chuẩn bị.

Mấy chục năm trước họ có thể diệt Nguyệt Tông, thì mấy chục năm sau cũng vậy.

Huống hồ, Nguyệt Tông hiện tại chẳng còn là Nguyệt Tông năm xưa, thực lực đã giảm sút nghiêm trọng, e là chưa bằng một phần năm Huyền Thiên Tông.

Ầm!!

Sở Phong giáng một chưởng mạnh mẽ lên lưng Sở Tiêu Kỵ, Sở Tiêu Kỵ sơ ý, trực tiếp bị đ.á.n.h rơi từ trên cao xuống mặt đất vỡ vụn.

Mặt đất sụp đổ điên cuồng, sắc mặt hắn tái nhợt đáng sợ.

Sở Tiêu Kỵ làm như không có việc gì, lau đi vết m.á.u nơi khóe miệng, vô cảm nhìn hắn.

Chút thương tích này đối với hắn chẳng thấm tháp gì.

Hôm nay hắn nhất định phải giữ chân lão già này lại đây, dùng m.á.u của lão để tế cho cha.