Tiểu Sư Muội Có Chút Buông Xuôi, Nhưng Không Nhiều Lắm

Chương 38: Thẩm Ngữ... Thẩm cái gì Trầm? Trầm cái gì?



  Nhận được hai trăm linh thạch trung cấp, Tô Chước vui vẻ tiếp tục rút thăm.

Số lượng đệ tử nội môn thật sự không nhiều như vậy.

Trận này, đối phương mặc trang phục đệ tử ngoại môn, lại là một người vừa nhìn thấy nàng đã bỏ chạy.

Không đi không được.

Vừa rồi tin tức đã truyền ra, tiểu yêu nữ Đệ Cửu Vực rất biết cách hành hạ người khác, thân là Kiếm Tu, vậy mà không cần dùng đến kiếm!

Chỉ dựa vào chân đạp, đã đá một đệ tử nội môn ra khỏi phạm vi.

Rõ ràng trực tiếp nhận thua mới là hành động sáng suốt nhất.

Mất điểm không đáng sợ, mất mặt mới đáng sợ.

Hôm nay.

Tô Chước không đeo kiếm nhưng cũng chỉ đánh được một trận rưỡi.

Một trận là đánh với Chu Phàn, nửa trận là do đối phương quên nhận thua, dưới sự nhắc nhở của các sư huynh ở dưới đài mới giả vờ vô ý né tránh ra ngoài phạm vi.

Ngay cả Lý Đoạn Xuyên cũng thở dài: "Vận khí của Tiểu Cửu thật tốt, năm đó chúng ta trận nào cũng đánh đến mức đầu bù tóc rối."

Tô Chước cảm thán: "Là danh tiếng các sư huynh quá lớn."

Chỉ dựa vào danh tiếng của Đệ Cửu Vực đã dọa lui một đám người.

Lý Đoạn Xuyên không nói năm đó trận nào bọn họ cũng gặp phải đối thủ mạnh, hoặc là những người không tin tà cứ muốn khiêu chiến, đầu rơi m.á.u chảy cũng không chịu nhận thua.

Khổ lắm...

Không muốn nhớ lại nữa.

Đến lượt sư muội thì lại giống như đi chơi vậy.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Lý Đoạn Xuyên hơi thay đổi, hắn đột nhiên nhớ ra, dường như sau hắn, các sư đệ ở Đại Bỉ Tân Tú thi đấu đều vô cùng dễ dàng.

Chẳng lẽ hắn là người cuối cùng bị đánh cho te tua?

...

Ngày thứ tám của Đại Bỉ Tân Tú, cũng là ngày thứ ba Tô Chước tham gia thi đấu.

Tô Chước thành thạo đi đến trước võ đài bốc thăm.

Hiện giờ nàng đã quen đường đi lối lại, cũng không cần sư huynh đi theo mới có thể thi đấu.

Dù sao thì đại đa số người cùng lứa tuổi cũng đều tự mình giải quyết, cùng lắm thì hẹn thêm vài đồng môn cùng thi đấu.

Nhưng mà, Diêm Nguy Nhiên nói mình không thể bỏ lỡ trò vui này nên vẫn cứ đi theo.

"Giáp, bốn mươi hai."

Tô Chước cầm thẻ gỗ lắc lư đi đến trước sàn đấu.

Lần này là một đệ tử nội môn.

Xem ra phải đánh một trận rồi.

"Đệ Nhất Vực."

Diêm Nguy Nhiên nhìn thoáng qua đệ tử trẻ tuổi đang đứng ở phía đối diện sàn đấu, nhắc nhở.

Tô Chước gật gật đầu: "Ồ."

Đệ Nhất Vực toàn là Kiếm Tu, nhưng Kiếm Tu ở Vô Minh Thần Tông vốn đã rất nhiều.

Không giống như Thánh Địa Hi Hòa, có thể thường xuyên nhìn thấy những tu tiên giả ít phổ biến như Âm Tu.

Trên sân là một nữ hài.

Thu Vũ Miên Miên

Tô Chước suy nghĩ một chút về đối sách, cảm thấy có thể đối xử dịu dàng hơn so với lúc đánh Chu Phàn.

Ít nhất thì nữ hài này không vừa mở miệng đã gọi nàng là "cây giá đỗ".

Nhưng khi đối diện với ánh mắt của nàng, nữ hài mím môi, ánh mắt nhìn nàng lộ ra vẻ phức tạp.

Tô Chước ngơ ngác.

Sao lại dùng ánh mắt như đang nhìn tra nam để nhìn nàng?

Nàng còn chưa làm gì mà?

Trưởng lão lớn tiếng nói: "Hai bên báo họ tên."

Tô Chước chắp tay: "Nội môn Đệ Cửu Vực, Tô Chước."

Nữ hài khẽ cúi đầu hành lễ: "Nội môn Đệ Nhất Vực, Thẩm Ngữ Trầm."

Tô Chước đứng thẳng dậy.

Tiểu sư muội của Đệ Nhất Vực à... Họ Thẩm, nghe quen quen, Thẩm Ngữ... Thẩm gì nhỉ?

Tô Chước buột miệng: "Cái gì, Thẩm cái gì?"

Nàng trừng mắt, vẻ mặt mờ mịt.

Thẩm Ngữ Trầm không phải là muội muội của nam chính sao? Không được Đệ Cửu Vực nhận vậy mà vẫn vào được Vô Minh Thần Tông, thậm chí còn vào Đệ Nhất Vực.

Lời tuyên bố bắt đầu của trưởng lão dừng lại trên miệng.

Đây không phải là lần đầu tiên ông ta chủ trì trận đấu của đệ tử nội môn nhưng màn mở đầu này thật sự là lần đầu tiên gặp.

Quan tâm đến việc người khác tên là gì đến vậy sao... Không đúng, chỉ có mấy chữ thôi mà cũng nghe không rõ à?

Tiểu đệ tử Đệ Cửu Vực này đúng là tâm thật lớn.

Thực ra Thẩm Ngữ Trầm đã từng gặp Tô Chước nhưng đối phương rõ ràng là không nhớ nàng ta. Nhưng mà Tô Chước lại có thể nhận ra tên của nàng ta, mặc dù hình như không hoàn toàn nhận ra.

Thẩm Ngữ Trầm nhíu mày nói: "Tô tiểu thư, ngưỡng mộ đại danh đã lâu."

Tô Chước: "Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu..."

Bề ngoài nàng tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng thì đầy dấu chấm hỏi, đối phương ở Đệ Nhất Vực chắc không sao chứ… Nàng vẫn nhớ rất rõ cách Thẩm Ngữ Trầm tiết lộ ác chủ bài của các sư huynh với nữ chính. 

Thẩm Ngữ Trầm nói: "Không mang kiếm, ngươi đang xem thường ta sao?"

Tô Chước: "Không phải, hôm nay ta vốn không dùng kiếm."

Nàng nói thật, muốn dùng cũng không dùng được.

Thấy nơi này có hai đệ tử nội môn sắp thi đấu, hơn nữa còn là Đệ Nhất Vực và Đệ Cửu Vực nổi tiếng Kiếm Tu, những người xung quanh đến xem náo nhiệt đều tụ tập lại.

Lúc này nghe thấy lời của Tô Chước, tất cả đều im lặng.

Ngay cả Kiếm Tu của Đệ Nhất Vực cũng không xứng để nàng dùng kiếm sao?

Ngoại trừ Võ Tu của Đệ Nhị Vực, thì đại đa số Pháp Tu đều coi kiếm đạo là mục tiêu theo đuổi cả đời, là đại đạo chí cao vô thượng. Đối với kiếm, không nói là lúc nào cũng ôm ấp trong lòng, thì cùng là đi đâu cũng mang theo bên mình, tham gia những trận đấu quan trọng lại càng không thể bỏ lại.

Cho dù thực lực của đối thủ có chênh lệch so với bản thân đến đâu, phương thức tấn công mà Kiếm Tu sử dụng theo bản năng vẫn là kiếm quyết, dù không dùng sát chiêu, cũng sẽ sử dụng một số kiếm thức cơ bản nhất.

Làm gì có chuyện bỏ kiếm không dùng mà tay không đánh nhau?

Trưởng lão cũng cảm thấy Tô Chước quá kiêu ngạo rồi, thầm nghĩ danh tiếng "tiểu yêu nữ" quả nhiên là danh bất hư truyền.

Nói không kiêu ngạo là giả.

Dù sao cũng là đồ đệ do Lạc Thương Sơn dạy dỗ.

Trong lòng suy nghĩ miên man nhưng trưởng lão không biểu hiện ra ngoài, giọng nói trầm ổn rõ ràng truyền vào tai các nàng: "Có thể bắt đầu chưa?"

Tô Chước gật đầu.

Thẩm Ngữ Trầm cũng nói: "Có thể."

Nàng ta nắm chặt chuôi kiếm, sẵn sàng nghênh chiến.

Sau khi nhập môn, Thẩm Ngữ Trầm đã đột phá Tiên Thiên cảnh.

Cũng coi như là thiên phú dị bẩm nhưng ở Đệ Nhất Vực thì vẫn chưa đủ.

Phong An Dương của Đệ Nhất Vực cũng là đệ tử Tân Tú nhưng đã lĩnh ngộ được Kiếm Ý.

Điều này khiến cho những đệ tử cùng thời, dù là người lớn tuổi hơn, đều trở nên lu mờ.

Nhìn Tô Chước đang khoanh tay đứng đối diện mình.

Thẩm Ngữ Trầm vừa cảm thấy bị xem thường, vừa cảm thấy có chút may mắn.

Nếu Tô Chước vì khinh địch mà thua nàng ta, vậy thì không còn gì tốt hơn.

Danh tiếng của Tô Chước, trải qua một thời gian dài ủ men đến nay đã đạt đến đỉnh điểm chưa từng có. Tuy có người cho rằng trong đó có chút hư danh nhưng không một đệ tử Tân Tú nào lại không muốn trở thành người đầu tiên đánh bại nàng.

Danh tiếng của nàng có thể nâng đỡ bất kỳ kẻ nào.

Có thể khiến một đệ tử tầm thường bỗng chốc trở nên nổi bật giữa đám đông.

Bây giờ Thẩm gia đã khác xưa, đưa nàng ta đến nơi này, con đường về sau nàng ta chỉ có thể dựa vào bản thân.

Nếu Tô Chước đã từng giẫm lên Thẩm gia một cước, vậy hiện tại nàng ta mượn đối phương làm bàn đạp cũng là chuyện đương nhiên.

Khoảnh khắc trưởng lão lui ra khỏi sân đấu.

Trận quyết đấu chính thức bắt đầu.

Tay Thẩm Ngữ Trầm chuyển động, trường kiếm trong nháy mắt rời khỏi vỏ, lơ lửng giữa không trung. Sức mạnh lôi đình ẩn hiện hào quang bao quanh thân kiếm, hai tay của nàng ta kết ấn, linh khí cuồn cuộn không ngừng truyền vào linh kiếm tâm ý tương thông với nàng ta.

Du Long Nhiễu Nguyệt!

Tia chớp nhỏ bằng ngón tay út quấn quanh thân kiếm không rời, thi thoảng lại có linh lực lóe lên, giống như con rắn nhỏ mọc sừng, uốn lượn về phía Tô Chước.

Tốc độ cực nhanh, giống như tia chớp từ trên trời giáng xuống.

"Thẩm gia, quả nhiên là có nội tình."

Đệ tử Đệ Nhất Vực dưới đài không ngừng tán thưởng, một kích này người thường đừng nói là né tránh, tu vi thấp đều không nhìn rõ, chỉ có thể dùng kiếm dẫn lôi cứng rắn chống đỡ.

Đương nhiên Tô Chước sẽ không đứng yên một chỗ, những con rắn linh lực không ngừng bơi về phía nàng nhưng vẫn luôn kém một chút.

Sắc mặt Thẩm Ngữ Trầm lại càng lúc càng tái nhợt. Đòn vừa rồi của nàng ta là một chiêu thức kinh người, đồng thời tiêu hao cũng cực kỳ lớn. Nàng ta đặt cược rằng đối phương sẽ không thể né tránh, cũng không thể chịu đựng nổi. Nếu Tô Chước cố gắng đón đỡ, toàn thân nàng sẽ tê liệt, mất đi khả năng hành động, sau đó mặc người xâu xé.

Nhưng sao lại đánh không trúng?

Chẳng lẽ chênh lệch cảnh giới giữa hai người họ lớn như vậy sao?

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com