Tiểu Sư Muội Đừng Lười Biếng Nữa, Cả Tông Môn Sắp Toang Rồi!

Chương 132: Sao Lại Vẫn Là Các Ngươi?



 

Sau khi Ôn Tửu vinh thăng làm tiểu đội trưởng, Thần Sứ liền mở cho cô một phần quyền hạn. Thần Sứ mang theo vẻ mặt "ta rất coi trọng ngươi", dẫn Ôn Tửu đến lối vào tầng hai.

 

"Ôn Nguyệt a, ngươi biết tại sao ta lại dẫn ngươi đến đây không?" Thần Sứ đại nhân chắp tay sau lưng, một bộ dạng cao thâm khó lường.

 

Ôn Tửu lắc đầu, trong lòng lại đang điên cuồng oán giận: Khoe khoang chứ gì, ngươi còn có thể làm gì nữa.

 

Thần Sứ đại nhân cười thần bí, chậm rãi đẩy cánh cửa lớn của tầng hai ra.

 

Một luồng khí tức âm lãnh ẩm ướt phả vào mặt, Ôn Tửu nhịn không được rùng mình một cái.

 

Chỉ thấy không gian tầng hai nhỏ hơn tầng một rất nhiều, vách tường xung quanh loang lổ, dưới ánh đèn mờ ảo, lờ mờ có thể thấy một số bóng người đang lắc lư.

 

"Thấy chưa? Những người này đều là một số tu sĩ không nghe lời, bị chúng ta bắt đến đây làm cu li." Giọng điệu Thần Sứ đại nhân bình thản, phảng phất như đang nói một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.

 

Ôn Tửu nhìn những tu sĩ ánh mắt trống rỗng, khuôn mặt tiều tụy kia, Ôn Tửu khiếp sợ không thôi, Thần Sứ này tu vi không cao, sao lại có bản lĩnh khống chế nhiều tu sĩ như vậy?

 

"Thần Sứ đại nhân, ngài làm thế nào khống chế được những tu sĩ này vậy? Bọn họ lẽ nào không phản kháng sao?" Ôn Tửu không biết, Ôn Tửu trực tiếp hỏi.

 

Thần Sứ đại nhân đắc ý cười cười, lại không trả lời câu hỏi của Ôn Tửu, chỉ ý vị thâm trường nói: "Có một số chuyện, ngươi vẫn là không biết thì hơn."

 

Ôn Tửu:... Thần thần bí bí, chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì!

 

Ôn Tửu đi theo Thần Sứ đại nhân tiếp tục đi lên trên, đến tầng ba.

 

Hoàn cảnh tầng ba tốt hơn tầng hai rất nhiều, ít nhất không còn âm sâm k.h.ủ.n.g b.ố như vậy nữa.

 

Vài tu sĩ đang tu sửa vách tường trong tháp, động tác của bọn họ máy móc, ánh mắt trống rỗng, phảng phất như con rối không có linh hồn vậy.

 

Ôn Tửu liếc mắt một cái liền nhận ra vài người trong số đó, chính là Lục Kinh Hàn, Diệp Tinh Ngôn và Mạc Khai Vũ, còn có một nam t.ử dung mạo có vài phần giống Cố Cẩn Xuyên.

 

Ôn Tửu:!

 

Tình huống gì đây? Sao lại là bọn họ nữa?

 

Đám người Lục Kinh Hàn cũng nhìn thấy Ôn Tửu, lập tức hơi trừng lớn mắt.

 

Đệt! Ôn Tửu! Sao lại là cô ta!

 

Thần Sứ đại nhân dường như nhận ra điều gì, quay đầu liếc nhìn Ôn Tửu một cái, hỏi: "Ngươi quen bọn họ?"

 

Ôn Tửu mỉm cười, vội vàng lắc đầu phủ nhận nói: "Không quen a, ta thấy cái người mặc bạch y kia khá đẹp trai, nên phóng cho hắn một cái mị nhãn."

 

Thần Sứ đại nhân nhìn Ôn Tửu thật sâu một cái, "Ngươi... ngàn vạn lần đừng có tâm tư xấu xa gì với hắn, bọn họ chính là tu sĩ! Hơn nữa cái người mặc bạch y kia, rất rõ ràng có khả năng là của đại tông môn nào đó."

 

"Không có không có, không dám không dám." Ôn Tửu qua loa lấy lệ.

 

Thần Sứ nhíu mày, luôn có chút không yên tâm, sợ Ôn Nguyệt này sắc đảm bao thiên (to gan lớn mật vì sắc) làm ra chuyện gì.

 

Thần Sứ suy nghĩ nửa ngày, làm sao để trong điều kiện không làm tổn thương Ôn Nguyệt, nhắc nhở cô, "Từ tầng ba trở lên ngươi không cần đi nữa, sau này không có sự cho phép của ta, ngươi không được bước vào từ tầng ba trở lên nửa bước."

 

Ôn Tửu ngoan ngoãn gật đầu đáp: "Vâng, Thần Sứ đại nhân." Nhưng ánh mắt vẫn liếc Lục Kinh Hàn vài cái.

 

Thần Sứ đại nhân lo lắng vạn phần, rảo bước xoay người rời khỏi tầng ba, đồng thời dùng ánh mắt ra hiệu Ôn Tửu đi theo, hận không thể đặt cô dưới mí mắt mình.

 

Ôn Tửu cạn lời, hắn sợ mình làm gì bọn họ đến mức nào a! Ly kỳ!

 

Thần Sứ đại nhân đi một bước quay đầu ba lần, ánh mắt đó phảng phất như đang nhìn một con mèo sắp ăn vụng, chỉ sợ không trông chừng kỹ Ôn Tửu sẽ làm gì những tu sĩ kia.

 

Đưa mắt nhìn Ôn Tửu trở về phòng mình, còn đặc biệt dặn dò hai người Ôn Tinh và Ôn Dương trông chừng đội trưởng của bọn họ, mới an tâm rời đi.

 

Bạch Yến Thư nhìn Thần Sứ rời đi, bất đắc dĩ nói: "Muội lại làm gì rồi, sao có thể dọa Thần Sứ này thành ra như vậy?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhiếp Dịch Minh lập tức xáp lại gần, trên mặt viết đầy "mau nói xem, tình huống gì".

 

"Muội nhìn thấy đám người Lục Kinh Hàn rồi, ngay ở tầng ba! Hơn nữa không biết tại sao, bọn họ hình như nhận ra muội rồi... Kỳ lạ..." Ôn Tửu hạ giọng, trong giọng điệu mang theo một tia khó tin.

 

"... Có lẽ các người đã quen thuộc với đối phương rồi." Bạch Yến Thư không quá chắc chắn, hoặc là khí chất của tiểu sư muội quá độc đáo, đủ để những người bị hại kia liếc mắt một cái là nhận ra.

 

"Lục Kinh Hàn? Còn ai nữa?" Bạch Yến Thư nhíu c.h.ặ.t mày, mấy người này sao lại âm hồn bất tán vậy.

 

"Còn có Diệp Tinh Ngôn, Mạc Khai Vũ, còn có một người trông hơi giống tam sư huynh, chắc là người của Cố gia." Ôn Tửu bẻ ngón tay đếm.

 

"Tứ Đại Thế Gia đây là dốc toàn lực xuất động rồi sao?" Nhiếp Dịch Minh xoa xoa cằm, trăm tư không được kỳ giải (nghĩ mãi không ra).

 

"Lạc Nhật Tháp này rốt cuộc cất giấu bí mật gì, vậy mà lại đáng để Tứ Đại Thế Gia hưng sư động chúng như vậy?" Bạch Yến Thư lẩm bẩm tự ngữ, sắc mặt ngày càng ngưng trọng.

 

"Hơn nữa, Thần Sứ này tu vi bình thường, lại có thể khống chế nhiều tu sĩ như vậy, phía sau chắc chắn còn có cao nhân chỉ điểm." Ôn Tửu bổ sung, trong giọng điệu mang theo một tia khẳng định.

 

"Xem ra, lần này muội lại rước họa vào thân rồi." Bạch Yến Thư hít sâu một hơi, "Không thể không nói thể chất này của tiểu sư muội..."

 

"Ôn gia chỉ có một mình Mạc Khai Vũ đến, sao không thấy Tiết Mộc Yên?" Ôn Tửu đột nhiên nhớ ra điều gì, nhíu c.h.ặ.t mày.

 

"Lẽ nào Cửu Hoa Phái không chịu thả người?" Ôn Tửu thầm đoán trong lòng, nhưng rất nhanh lại phủ định suy nghĩ này.

 

Với tính cách của Tiết Mộc Yên, sao có thể ngoan ngoãn nghe lời?

 

Cô ta sẽ không lại lén lút giở trò gì sau lưng chứ?

 

Từ sau khi nhìn thấy ánh mắt kỳ lạ của Ôn Tửu ở tầng ba, Thần Sứ dạo này ngày càng thảo mộc giai binh (thần hồn nát thần tính).

 

Đây này, hôm nay là ngày tiểu đội của Ôn Tửu phụ trách đưa cơm cho tầng ba.

 

Thần Sứ từ sáng sớm đã canh giữ ở cửa nhà bếp, ánh mắt đó, sống động như tổng quản đại nội đang canh giữ bảo khố quốc gia, chỉ sợ Ôn Tửu hạ t.h.u.ố.c vào trong cơm.

 

"Ôn Nguyệt, hôm nay phải vất vả cho ngươi rồi a!" Thần Sứ đại nhân ngoài cười nhưng trong không cười đưa hộp cơm cho Ôn Tửu, ánh mắt đó, hận không thể gắn một cái thiết bị định vị GPS lên hộp cơm.

 

"Thần Sứ đại nhân yên tâm, ta làm việc, ngài còn không yên tâm sao?" Ôn Tửu cười đến mức vẻ mặt vô hại, trong lòng lại đang điên cuồng oán giận: Đến mức đó sao? Ta cũng đâu phải đi đầu độc!

 

Thần Sứ rõ ràng vẫn không yên tâm, đi theo suốt dọc đường, bước chân cẩn thận dè dặt kia, người không biết còn tưởng dưới chân hắn đang đạp mìn. Cho đến khi chạm mặt Ôn Dương và Ôn Tinh đang đợi bên ngoài, mới coi như thở phào nhẹ nhõm.

 

Đến tầng ba, Thần Sứ đại nhân càng là tấc bước không rời, chỉ thiếu nước cầm kính lúp, kiểm tra Ôn Tửu từ đầu đến chân một lượt.

 

Ôn Tửu bất đắc dĩ, chỉ đành dưới ánh mắt có thể sánh ngang với quét tia X của Thần Sứ đại nhân, mở cửa phòng giam, dẫn theo Bạch Yến Thư và Nhiếp Dịch Minh bước vào.

 

Trong phòng giam, đám người Lục Kinh Hàn vẫn là một bộ dạng cái xác không hồn, ánh mắt trống rỗng, mặt không biểu tình.

 

Ngay khoảnh khắc Ôn Tửu bước vào phòng giam, trong ánh mắt trống rỗng của Lục Kinh Hàn và Diệp Tinh Ngôn, đột nhiên lóe lên một tia sáng. Tuy tia sáng đó chỉ lướt qua trong nháy mắt, nhưng vẫn bị Ôn Tửu tinh mắt bắt được.

 

Rất rõ ràng, hai người bọn họ quả thực đã nhận ra cô rồi.

 

Kỳ lạ, lớp ngụy trang của cô rõ ràng rất hoàn hảo mà!

 

Lẽ nào nói, hai người bọn họ yêu thầm mình sao!

 

Phi phi, giả thiết này không được!

 

Ôn Tửu trăm tư không được kỳ giải.

 

"Ăn cơm đi." Bạch Yến Thư mặt không biểu tình đặt thức ăn xuống đất, nhìn cũng không thèm nhìn bọn họ, quán triệt sự lạnh lùng đến cùng.

 

Dưới ánh mắt soi mói của Thần Sứ, ba người Ôn Tửu rất nhanh đã lui ra ngoài.

 

Lục Kinh Hàn và Diệp Tinh Ngôn bất động thanh sắc nhận lấy thức ăn, thoạt nhìn rất tê liệt.