Đêm đen gió lớn, chính là lúc thích hợp để trộm gà bắt ch.ó.
Mấy người Ôn Tửu mò lên tầng ba, nhìn hoa văn phong ấn quen thuộc trên cánh cửa nhỏ trước mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
"Thứ này, hình như đã từng thấy ở đâu rồi a..." Ôn Tửu xoa xoa cằm, cố làm ra vẻ trầm tư.
"Ta và Diệp huynh đã thử rất nhiều cách, pháp môn tu luyện của chúng ta khác nhau, trừ phi dùng bạo lực phá vỡ..."
"Đừng quên ta là ai." Ôn Tửu nhướng mày.
Diệp Tinh Ngôn, Bạch Yến Thư, Nhiếp Dịch Minh, thậm chí là Cố Cẩn Lưu đang vẻ mặt mờ mịt, đều trơ mắt nhìn cô, trong mắt tràn đầy mong đợi.
"Không phải chứ, không phải chứ, lẽ nào Ôn Tửu cô..." Diệp Tinh Ngôn trừng lớn mắt, trong giọng điệu tràn đầy sự khó tin.
Ôn Tửu cười híp mắt b.úng tay một cái, "Khó nói lắm, lỡ như thì sao."
Mọi người: "!"
"Đệt! Không phải chứ! Cái này cô cũng biết?!" Nhiếp Dịch Minh kinh hô thành tiếng, cằm suýt chút nữa rớt xuống đất.
Bạch Yến Thư bất đắc dĩ đỡ trán, hắn biết ngay mà, phong ấn này giống với phong ấn bị nhốt ở Ma tộc lần trước, dựa vào trí nhớ của tiểu sư muội, giải khai chắc chắn không thành vấn đề.
Cố Cẩn Lưu thì hoàn toàn biến thành mắt ngôi sao rồi, "Không hổ là tiểu sư muội mà đường ca luôn treo trên cửa miệng, Ôn Tửu Ôn Tửu! Cô là thần của ta!"
"Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ." Ôn Tửu xua xua tay, cố làm ra vẻ khiêm tốn nói, nhưng vẻ đắc ý trên mặt lại làm sao cũng không che giấu được.
Lục Kinh Hàn lặng lẽ lùi về sau một bước, cách xa Ôn Tửu một chút, lại nhớ tới nỗi sợ hãi bị "A Bá" chi phối năm đó, thật đau khổ, ai đến tẩy não cho hắn đi!
Diệp Tinh Ngôn thì trợn trắng mắt, đột nhiên âm dương quái khí (nói bóng nói gió) nói: "Cô ta biết còn nhiều lắm, các người cứ từ từ mà mở mang tầm mắt đi."
Ôn Tửu liếc xéo hắn một cái, "Hôm nay ngươi ăn phải t.h.u.ố.c s.ú.n.g à? Sao nói chuyện cứ âm dương quái khí vậy?"
Diệp Tinh Ngôn hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi, không nói chuyện nữa.
Ôn Tửu lười để ý đến hắn, chuyên tâm nghiên cứu phong ấn trước mắt.
"Thứ này, thoạt nhìn khá phức tạp, thực ra giải lại khá đơn giản." Ôn Tửu vừa lẩm bẩm tự ngữ, động tác trên tay vừa bay múa, linh lực nơi đầu ngón tay khởi động, phác họa ra từng đạo phù văn huyền ảo trên phong ấn.
Cùng với động tác của Ôn Tửu, ánh sáng trên phong ấn ngày càng rực rỡ, cuối cùng "oanh" một tiếng, phong ấn vỡ vụn, hóa thành những điểm sáng lốm đốm tiêu tán trong không khí.
"Xong rồi, giải quyết!" Ôn Tửu vỗ vỗ tay, vẻ mặt nhẹ nhõm nói.
Mọi người: "..."
Cái này cũng quá nhẹ nhàng rồi chứ!
"Đi thôi, chúng ta vào xem thử." Ôn Tửu nói xong, đi đầu cất bước bước vào cánh cửa nhỏ.
Mọi người vội vàng đi theo.
Tầng bốn hoàn toàn khác biệt với ba tầng bên dưới, trống trải, tĩnh mịch, chỉ có một tòa trận pháp khổng lồ chiếm cứ toàn bộ không gian.
Trận pháp tỏa ra khí tức cổ xưa và tang thương, những đường vân phức tạp lấp lóe ánh sáng u ám, phảng phất như kết nối với một thế giới khác.
"Cẩn thận một chút, trận pháp này thoạt nhìn rất nguy hiểm." Bạch Yến Thư thấp giọng nhắc nhở.
Ôn Tửu gật đầu, cô cũng cảm nhận được sức mạnh cường đại ẩn chứa trong trận pháp, khiến người ta tim đập chân run.
"Thanh Long, ngươi có nhìn ra đây là trận pháp gì không?" Ôn Tửu hỏi trong lòng.
"Phàm nhân vô tri! Trận này tên là 'Cửu U Phong Ma Trận', chính là trận pháp dùng để phong ấn hung thú thời thượng cổ." Giọng nói của Thanh Long vang lên trong đầu Ôn Tửu.
"Hung thú?!" Trong lòng Ôn Tửu cả kinh, "Ngươi biết là hung thú gì không?"
"Cụ thể là hung thú gì, ta cũng không cách nào xác định, nhưng dựa theo khí tức của trận pháp phán đoán, thực lực của đầu hung thú này ít nhất cũng từ Hóa Thần kỳ trở lên." Giọng điệu Thanh Long ngưng trọng nói.
Ôn Tửu hít ngược một ngụm khí lạnh, lại là Hóa Thần kỳ! Sao cô gặp phải toàn là Hóa Thần kỳ khởi bước vậy!
Hay là tự g.i.ế.c mình cho nó nhét kẽ răng luôn đi?
"Bọn họ rốt cuộc muốn làm gì?" Ôn Tửu lẩm bẩm tự ngữ nói.
"Không biết a." Thanh Long nói.
Ôn Tửu nhìn trận pháp trước mắt, trong lòng đột nhiên dâng lên một cỗ cảm giác quen thuộc.
"Ta hình như... đã từng nhìn thấy trận pháp này ở đâu rồi..." Ôn Tửu nhíu mày, cố gắng nhớ lại.
Đột nhiên, trong đầu cô lóe lên một tia linh quang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ta nhớ ra rồi!" Ôn Tửu kinh hô một tiếng, "Trận pháp này!"
Ôn Tửu lẩm bẩm tự ngữ, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm tấm bia đá màu đen khổng lồ ở trung tâm trận pháp, một cỗ cảm giác quen thuộc dâng lên trong lòng.
Những đường vân trên tấm bia đá kia, khí tức tỏa ra kia, đều giống y như đúc tàn trận hiến tế mà cô nhìn thấy trong Quỷ Khấp Lâm!
"Đáng c.h.ế.t!" Ôn Tửu nhịn không được thấp giọng c.h.ử.i rủa một câu, "Sẽ không xui xẻo như vậy chứ?"
"Sao vậy?" Bạch Yến Thư nhận ra sự khác thường của Ôn Tửu, thấp giọng hỏi.
Ôn Tửu hít sâu một hơi, chậm rãi nói: "Nếu ta đoán không lầm, trận pháp này và tàn trận hiến tế nhìn thấy trong Quỷ Khấp Lâm lúc trước, chắc là xuất phát từ tay cùng một người."
"Cái gì?!" Diệp Tinh Ngôn kinh hô một tiếng, "Cô nói là..."
"Không sai." Ôn Tửu khổ sở nghiến răng nghiến lợi gật đầu, "Chúng ta có thể lại đụng phải tên biến thái kia rồi —— Quan Thừa Trạch."
Ba người Lục Kinh Hàn, Bạch Yến Thư, Diệp Tinh Ngôn đồng thời im lặng, bầu không khí lập tức trở nên ngưng trọng.
Chỉ có Cố Cẩn Lưu và Nhiếp Dịch Minh không rõ nguyên do, vẻ mặt mờ mịt nhìn bọn họ.
"Quan Thừa Trạch là ai a? Rất lợi hại sao?" Cố Cẩn Lưu tò mò hỏi.
Diệp Tinh Ngôn tức giận lườm hắn một cái, "Lần trước ở Quỷ Khấp Lâm, nếu không phải Ôn Tửu thông minh, chúng ta e là đã toàn quân bị diệt rồi."
Cố Cẩn Lưu và Nhiếp Dịch Minh lúc này mới nhận ra tính nghiêm trọng của sự việc, lập tức im bặt không nói.
Nếu Quan Thừa Trạch thực sự ở đây, vậy bọn họ lại sắp có một trận ác chiến rồi.
"Đúng rồi," Ôn Tửu giống như đột nhiên nhớ ra điều gì, quay đầu nhìn về phía Lục Kinh Hàn, "Tiết Mộc Yên có phải cũng đến rồi không?"
Lục Kinh Hàn hơi sửng sốt, lập tức gật đầu.
"Sao ngươi không nói sớm?!" Ôn Tửu lập tức trừng lớn mắt.
"Cô cũng đâu có hỏi..." Lục Kinh Hàn có chút bất đắc dĩ nói.
Ôn Tửu: "..." Được lắm, được lắm.
Mấy người lại một lần nữa chìm vào một trận im lặng, bầu không khí đè nén đến mức gần như khiến người ta không thở nổi.
Mấy người bọn họ cộng lại e là cũng đ.á.n.h không lại Quan Thừa Trạch, phải làm sao cho phải?
Ôn Tửu nhìn bộ dạng sầu vân t.h.ả.m đạm (sầu não thê lương) của mọi người, đặc biệt là đại sư huynh Bạch Yến Thư.
Cảnh tượng tiểu sư muội hôn mê lần trước vẫn còn rõ mồn một trước mắt, vẫn là vì hắn quá yếu, nhưng lần này tuyệt đối không thể để tiểu sư muội bị trọng thương nữa!
Bạch Yến Thư hít sâu một hơi, trong mắt lóe lên một tia sáng kiên định.
Ôn Tửu nhìn đám người trước mắt này, lúc nãy còn nhảy nhót tưng bừng, bây giờ lại giống như quả cà tím bị sương giá đ.á.n.h, ủ rũ cúi đầu.
Đặc biệt là đại sư huynh Bạch Yến Thư, lông mày nhíu c.h.ặ.t, trong mắt tràn đầy sự lo lắng và tự trách, rõ ràng vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện không thể bảo vệ tốt cho cô ở Quỷ Khấp Lâm lần trước.
Diệp Tinh Ngôn thì vẻ mặt mất kiên nhẫn, không ngừng dùng mũi chân đá những viên đá trên mặt đất, dường như muốn phát tiết tất cả sự lo âu ra ngoài.
Ngay cả Cố Cẩn Lưu thoạt nhìn vô tâm vô phế giống Cố Cẩn Xuyên, lúc này cũng im lặng lại, hai mắt đảo liên tục, không biết đang nghĩ gì.
Ôn Tửu biết, bây giờ không phải là lúc tiêu trầm, bắt buộc phải nghĩ cách cổ vũ sĩ khí một chút mới được.
"Khụ khụ," Ôn Tửu hắng giọng, cố gắng phá vỡ sự im lặng khiến người ta nghẹt thở này, "Lục Kinh Hàn, Tiết Mộc Yên đi đâu rồi?"
Lục Kinh Hàn sửng sốt một chút, "Không biết, chúng ta vừa mới vào, cô ta đã bị người ta đưa đi rồi." Giọng điệu Lục Kinh Hàn bình thản, phảng phất như đang nói một chuyện nhỏ nhặt không liên quan.
Ôn Tửu nhịn không được trợn trắng mắt, trong lòng điên cuồng oán giận: Ây dô, đây vẫn là nam chính si tình vì nữ chính có thể lên núi đao xuống biển lửa lúc đầu sao? Sao bây giờ một chút cũng không quan tâm đến sống c.h.ế.t của nữ chính vậy? Cốt truyện này đã sụp đổ đến mức mẹ nhận không ra rồi!
"Đưa đi đâu rồi?"
Lục Kinh Hàn lắc đầu, tỏ vẻ bản thân cũng không rõ.
"Thôi bỏ đi, tạm thời không nghĩ đến cô ta nữa," Ôn Tửu xoa xoa thái dương, chỉ cảm thấy đầu to như cái đấu, "Việc cấp bách bây giờ, là phải làm rõ tình trạng trước mắt đã."
Ôn Tửu khựng lại, thần sắc trở nên nghiêm túc, "Ta vừa mới nhận được một số thông tin, về trận pháp này."
"Bên dưới tòa tháp này, rất có thể phong ấn một con hung thú."
"Cái gì?!" Mọi người nghe vậy, đều đại kinh thất sắc.
"Cho nên lần này chúng ta đối mặt, có thể không chỉ là Quan Thừa Trạch, còn có..." Ôn Tửu nói đến đây, cố ý dừng lại một chút, ánh mắt quét qua mọi người, cuối cùng rơi vào trên người đại sư huynh, "Còn có một con hung thú không biết nông sâu."
"Cho nên, mọi người chuẩn bị tâm lý cho tốt, thử thách lần này, có thể sẽ còn gian nan hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều." Ôn Tửu trầm giọng nói, trong giọng điệu tràn đầy sự ngưng trọng chưa từng có.