Tiểu Sư Muội Đừng Lười Biếng Nữa, Cả Tông Môn Sắp Toang Rồi!

Chương 151: Ngươi Giỏi Thì Ngươi Lên Đi



 

"Dô, đây không phải là Ninh gia chủ và mấy vị thiếu chủ sao? Sao từng người đều chật vật thế này?" Một giọng nói ch.ói tai đột nhiên từ xa truyền đến, trong giọng điệu tràn đầy sự trào phúng.

 

Ninh Tuyết Phong nhíu mày, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nam t.ử trẻ tuổi mặc hoa phục, đang ung dung bước tới.

 

"Nhậm Bằng Chi!" Ninh Tuyết Phong nghiến răng nghiến lợi nói.

 

Ôn Tửu lúc này đang hoa mắt ch.óng mặt, trước mắt một mảnh mơ hồ, nghe thấy lời của Ninh Tuyết Phong, nàng cố gắng mở mắt ra, nhìn về phía người tới.

 

"Tên thần kinh từ đâu chui ra vậy?" Ôn Tửu yếu ớt hỏi, giọng nói nhỏ như muỗi kêu.

 

"Người của Nhậm gia." Ninh Tuyết Phong thấp giọng giải thích.

 

"Cái thứ này có gì đáng để giành giật chứ?" Ôn Tửu nhớ ra chính là người Nhậm gia muốn cướp thân phận người thủ hộ, khó hiểu nói: "Bọn họ muốn, thì cho bọn họ là được rồi."

 

"Muội thì biết cái gì!" Ninh Tuyết Phong bực tức nói, "Người thủ hộ Quy Khư, không chỉ là biểu tượng của thân phận, mà còn là biểu tượng của thực lực!"

 

Phục luôn, người sắp c.h.ế.t đến nơi rồi, còn ở đây mắc bệnh trung nhị.

 

"Nhưng hắn vào bằng cách nào, đây không phải là cấm địa Ninh gia sao?"

 

"Còn nhớ ta vừa nói không, bọn họ nhắm vào chúng ta, ngay cả công pháp cũng rất kỳ lạ, dường như đang khắc chế chúng ta..." Ninh Tuyết Tuyền sầu não.

 

Cái quỷ gì, thiên địch trời sinh? Đây không phải là do Thiên Đạo ch.ó má vì muốn hành hạ mình mà tạo ra đấy chứ? Cứ không muốn thấy mình sống tốt một chút nào sao?

 

Nhậm Bằng Chi nghe thấy lời của Ôn Tửu, lập tức cười ha hả: "Ha ha ha, thật sự làm ta cười c.h.ế.t mất! Ninh gia đây là c.h.ế.t hết rồi sao? Lại phái một con nhóc Nguyên Anh cảnh tới trấn thủ Quy Khư?"

 

Ôn Tửu ngẩng đầu nhìn Nhậm Bằng Chi, tên này lớn lên trông cũng ra dáng con người, sao nói chuyện khó nghe thế?

 

"Ngươi là ai hả?" Ôn Tửu bực bội nói.

 

Nhậm Bằng Chi thấy Ôn Tửu lại dám dùng giọng điệu này nói chuyện với hắn, lập tức lửa giận bốc lên ngùn ngụt.

 

"Ngươi!" Nhậm Bằng Chi chỉ vào Ôn Tửu, tức giận đến mức toàn thân run rẩy, "Ngươi không biết ta là ai?!"

 

"Ta quản ngươi là ai!" Ôn Tửu trợn trắng mắt, "Mau cút ra chỗ mát mẻ mà đứng, đừng ở đây vướng chân vướng tay!"

 

Ôn Tửu bây giờ trong đầu toàn là làm sao để có thể cẩu thả sống sót, lấy đâu ra tâm trí lãng phí thời gian với tên thần kinh này?

 

Nhậm Bằng Chi thấy Ôn Tửu hoàn toàn không để mình vào mắt, lập tức giận không kìm được.

 

"Được! Được! Được!" Nhậm Bằng Chi giận quá hóa cười, "Ninh gia thật là oai phong lớn a! Ngay cả mặt mũi của Nhậm Bằng Chi ta cũng không nể!"

 

Ôn Tửu lại liếc hắn một cái, thầm nghĩ tên này không phải cầm kịch bản tổng tài bá đạo đấy chứ?

 

"Hôm nay ta cứ để lời ở đây!" Nhậm Bằng Chi chỉ thẳng vào mũi Ôn Tửu, hung tợn nói, "Ninh gia các ngươi không giữ được Quy Khư, thì sớm cút xéo đi! Đừng đến lúc đó lại khóc lóc cầu xin ta!"

 

"Ngươi có thể giải quyết vấn đề?" Ôn Tửu liếc xéo hắn, trong giọng điệu tràn đầy sự khinh thường.

 

"Phong ấn Quy Khư này, ta tự nhiên có cách giải quyết!" Nhậm Bằng Chi vỗ n.g.ự.c, nói vô cùng tự tin, phảng phất như hắn là tuyệt thế cao thủ gì đó, giây tiếp theo là có thể xoay chuyển tình thế.

 

Ôn Tửu ngẩng đầu lên, lại xác nhận một lần nữa, "Ngươi thật sự có thể?"

 

Nhậm Bằng Chi tự tin hất đầu, "Đương nhiên!"

 

Ôn Tửu hài lòng gật đầu, "Rất tốt, vậy ngươi lên đi." Nói xong, rút ra một tay, trực tiếp lôi Khốn Tiên Tỏa còn chưa trả cho Đoạn Khải Phong ra, một phát tóm lấy người kéo đến trước mặt.

 

Rút lui, nhét Nhậm Bằng Chi vào vị trí của mình, liền mạch lưu loát, ngay cả việc truyền linh lực cũng không bị đứt đoạn.

 

Nhậm Bằng Chi còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, đã cảm thấy một cỗ lực hút cường đại truyền đến, linh lực trong cơ thể hắn giống như nước lũ vỡ đê, không chịu khống chế tuôn về phía Quy Khư.

 

"Ngươi?!" Nhậm Bằng Chi kinh hãi trừng lớn hai mắt, muốn giãy giụa, lại phát hiện mình không thể động đậy.

 

"Không phải ngươi nói ngươi có thể giải quyết sao? Ta đây không phải đang cho ngươi cơ hội thể hiện sao." Ôn Tửu vẻ mặt vô tội chớp chớp mắt, "Sao nào, ngươi không phải là đang c.h.é.m gió đấy chứ?"

 

Nhậm Bằng Chi bị những lời này của Ôn Tửu làm cho nghẹn họng trân trối, hắn không thể nói mình đang c.h.é.m gió được đúng không? Vậy cái mặt già này của hắn biết giấu đi đâu?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ninh Tuyết Phong và Ninh Tuyết Tuyền ở một bên nhìn cảnh này, nhịn không được đưa mắt nhìn nhau, chuyện này...

 

Bọn họ và Nhậm gia như nước với lửa nhiều năm, chưa từng nghĩ tới còn có ngày có thể "kề vai chiến đấu", chuyện này cũng quá ly kỳ rồi!

 

"Khụ khụ, cái đó, Tiểu Tửu à, con làm như vậy có phải hơi..." Ninh Tuyết Phong muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nên nói thế nào.

 

"Nhị ca, cái này gọi là người tài giỏi thì làm nhiều việc, hiểu không?" Ôn Tửu nghiêm trang nói, "Vị Nhậm công t.ử này đã lợi hại như vậy, đương nhiên phải để hắn gánh vác nhiều trách nhiệm hơn rồi. Muội thấy hắn vừa rồi một bộ dáng cứu vạn dân khỏi dầu sôi lửa bỏng, quân t.ử đương nhiên phải thành toàn cho người ta rồi!"

 

Nhậm Bằng Chi nghe xong lời này, suýt chút nữa phun ra một ngụm m.á.u già, hắn coi như nhìn ra rồi, con ma bệnh này chính là đang cố ý chỉnh hắn!

 

Thế nhưng, còn chưa đợi hắn mở miệng phản bác, một cỗ sức mạnh cường đại hơn từ trong Quy Khư Chi Nhãn tuôn ra, hung hăng va chạm vào người hắn.

 

"Phụt!" Nhậm Bằng Chi lập tức phun ra một ngụm m.á.u tươi, sắc mặt nháy mắt trở nên trắng bệch vô cùng.

 

"Ây da, xem ra vị Nhậm công t.ử này cũng chỉ đến thế mà thôi." Ôn Tửu cố ý kinh ngạc nói, "Ngay cả con ma bệnh như ta cũng không bằng, thật khiến người ta thất vọng a."

 

Nhậm Bằng Chi tức giận đến toàn thân run rẩy, lại vô lực phản bác.

 

Sự gia nhập của Nhậm Bằng Chi dường như cũng không thay đổi được bất kỳ tình hình nào, ngược lại theo thời gian trôi qua, vòng xoáy màu đen trong Quy Khư Chi Nhãn xoay tròn càng lúc càng nhanh, từng cỗ lực hút k.h.ủ.n.g b.ố từ trong đó tản ra, phảng phất như muốn c.ắ.n nuốt hết thảy.

 

Ôn Tửu cảm thấy thân thể mình giống như sắp bị xé rách, cơn đau kịch liệt khiến nàng nhịn không được rên lên một tiếng.

 

"Không ổn, sức mạnh của Quy Khư Chi Nhãn càng lúc càng mạnh rồi!" Ninh Mộ Vân sắc mặt ngưng trọng nói, "Chúng ta phải mau ch.óng nghĩ cách gia cố phong ấn, nếu không hậu quả không kham nổi!"

 

Quy Khư Chi Nhãn giờ phút này phảng phất hóa thành một cái miệng khổng lồ chọn người mà c.ắ.n nuốt, vòng xoáy đen kịt điên cuồng xoay tròn, đem hết thảy xung quanh vặn vẹo, c.ắ.n nuốt.

 

Không gian chấn động kịch liệt, phảng phất như giây tiếp theo sẽ sụp đổ.

 

Ôn Tửu có thể cảm nhận rõ ràng, cỗ lực hút cường đại này từ trong Quy Khư Chi Nhãn truyền đến, phảng phất như muốn xé nát cả người nàng.

 

"Đáng c.h.ế.t! Đây rốt cuộc là thứ quỷ gì!" Nhậm Bằng Chi bị nhốt ở trung tâm lực hút, không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn mình bị kéo từng chút một về phía vực sâu hắc ám không thấy đáy kia.

 

"Con ma bệnh đáng c.h.ế.t nhà ngươi! Ngươi c.h.ế.t không được t.ử tế!" Nhậm Bằng Chi khản giọng c.h.ử.i rủa, đem tất cả oán hận trút lên người Ôn Tửu.

 

"Đều tại Ninh gia các ngươi! Nếu không phải các ngươi, ta sao có thể bị nhốt ở đây! Ta làm ma cũng sẽ không tha cho các ngươi!"

 

Ninh Mộ Vân và Ninh Trí Viễn liếc nhìn nhau, trong mắt hai người đều tràn ngập sự quyết tuyệt.

 

"Tuyết Phong, Tuyết Tuyền, bảo vệ tốt Tiểu Tửu." Ninh Mộ Vân trầm giọng nói, trong giọng điệu mang theo sự uy nghiêm không thể nghi ngờ.

 

"Cha!"

 

"Nhị bá!" Ninh Tuyết Phong và Ninh Tuyết Tuyền đồng thanh kinh hô.

 

"Mộ Vân, chúng ta cùng nhau!" Ninh Trí Viễn nhìn về phía Ninh Mộ Vân, hai người kề vai sát cánh, đã làm tốt chuẩn bị cuối cùng.

 

"Cha! Nhị thúc công! Mọi người muốn làm gì?!" Ninh Tuyết Phong và Ninh Tuyết Tuyền lo lắng hỏi.

 

"Không có gì, chỉ là sức mạnh của Quy Khư Chi Nhãn này quá mức cường đại, chúng ta phải dốc hết toàn lực mới có thể phong ấn nó." Ninh Mộ Vân nhạt nhẽo nói, phảng phất như chỉ đang nói một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.

 

"Nhưng mà..." Ninh Tuyết Phong còn muốn nói gì đó, lại bị Ninh Tuyết Tuyền kéo lại.

 

"Tiểu Tửu, muội nhất định có cách đúng không? Trước đây muội đã đọc nhiều sách như vậy!" Ninh Tuyết Tuyền trong lúc hoảng loạn nhìn về phía Ôn Tửu, trong mắt tràn đầy hy vọng.

 

Pha này cũng thuộc dạng có bệnh thì vái tứ phương rồi, lập tức ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào Ôn Tửu.

 

"Ha ha ha... Các ngươi lại đem hy vọng gửi gắm vào một con ma bệnh Nguyên Anh cảnh? Các ngươi đều điên rồi sao! Thật sự là nực cười đến cực điểm!" Nhậm Bằng Chi nghe thấy lời của Ninh Tuyết Phong và Ninh Tuyết Tuyền, nhịn không được cười phá lên.

 

"Chỉ bằng ả ta? Ả ta có thể có cách gì? Ả ta ngoài việc biết làm bộ làm tịch, còn biết làm gì nữa?! Ồ, còn biết kéo người c.h.ế.t thay nữa! Đây chính là người Ninh gia các ngươi sao! Ta coi như được mở mang tầm mắt rồi!" Nhậm Bằng Chi khinh miệt nhìn Ôn Tửu, dù sao mọi người hôm nay đều phải c.h.ế.t ở đây rồi!

 

Ôn Tửu "Ồ?" một tiếng, nhìn về phía Nhậm Bằng Chi đang vô năng cuồng nộ, khóe miệng nhếch lên một độ cong trào phúng.

 

"Sao ngươi biết, ta không có cách?"

 

“Buồn ngủ quá, dạo này ngày nào cũng ngủ không đủ giấc...”