Tiểu Sư Muội Đừng Lười Biếng Nữa, Cả Tông Môn Sắp Toang Rồi!

Chương 207: Sắp Độ Kiếp Rồi



 

Kim Hưng Đằng đã không thể dùng ngôn ngữ để hình dung tâm trạng của mình lúc này nữa rồi, hắn cảm thấy mình giống như một hạt bắp bị ném vào chảo dầu, nổ lách tách, cả người đều sắp nổ tung rồi.

 

“Trời đất quỷ thần ơi, Ôn Tiểu Tửu này cũng quá nghịch thiên rồi đi! Đây chính là Thanh Long a! Thần thú trong truyền thuyết a! Muội ấy làm sao làm được vậy?!”

 

Tiết Mộc Yên nhìn linh sủng Đằng Xà đang run lẩy bẩy của mình, trong lòng thầm mắng thứ vô dụng này, trên mặt lại còn phải nặn ra nụ cười dịu dàng, an ủi: “Đừng sợ, ngươi muốn trở nên mạnh mẽ, thì phải đi đối chiến với kẻ mạnh! Biết không bảo bối?”

 

“Lên đi, bảo bối của ta, cho tất cả mọi người thấy sự lợi hại của ngươi!” Tiết Mộc Yên vừa nói, vừa âm thầm cầu nguyện, hy vọng Đằng Xà có thể tranh khí một chút, đừng để nàng ta mất mặt trước Ôn Tửu.

 

Tiết Mộc Yên nhìn Ôn Tửu, trong ánh mắt tràn đầy oán độc, lửa giận trong lòng hừng hực bốc cháy, nếu không có Ôn Tửu, người khế ước Thanh Long nhất định là nàng ta! Là nàng ta đã cướp đi cơ duyên của mình!

 

“Ta sẽ không để ngươi đắc ý đâu, hôm nay ta nhất định phải g.i.ế.c ngươi, đoạt lại mọi thứ thuộc về ta!” Tiết Mộc Yên thầm thề trong lòng.

 

Ôn Tửu nhìn Tiết Mộc Yên, khóe miệng nhếch lên một nụ cười trào phúng, nàng chậm rãi giơ Luyện Thu kiếm trong tay lên, sức mạnh của Thanh Long men theo cánh tay nàng tràn vào thân kiếm, thân kiếm lập tức bộc phát ra thanh quang ch.ói mắt.

 

“Ta tới đây ~” Giọng nói trêu chọc của Ôn Tửu vang lên bên tai Tiết Mộc Yên.

 

Tiết Mộc Yên nhìn thấy động tác của Ôn Tửu, trong lòng đột nhiên dâng lên một cỗ dự cảm không lành, tư thế này không phải chính là tư thế khởi kiếm vừa rồi của nàng ta sao!

 

“Hoang đường! Ngươi tưởng kiếm chiêu của ta có thể bị ngươi dễ dàng học được sao!” Tiết Mộc Yên thực ra trong lòng không có đáy, nhưng nàng ta bây giờ quả thực không tin Ôn Tửu chỉ nhìn một cái vậy mà có thể học được kiếm chiêu mình khổ luyện rất lâu!

 

Ôn Tửu không trả lời, chỉ nhếch lên một nụ cười tự tin.

 

“Không ổn!” Tiết Mộc Yên nhìn thấy Ôn Tửu vậy mà thật sự hoàn thành động tác, kinh hô một tiếng, vội vàng rót toàn bộ linh lực vào trường kiếm, cố gắng chống đỡ sự tấn công của Ôn Tửu.

 

Một đạo kiếm khí màu xanh, mang theo uy thế hủy thiên diệt địa, gào thét lao về phía Tiết Mộc Yên, nơi đi qua, không gian đều phảng phất như sắp bị xé rách.

 

“Bùm ——”

 

Hai đạo kiếm khí va chạm vào nhau, phát ra tiếng vang lớn đinh tai nhức óc, toàn bộ lôi đài đều kịch liệt run rẩy, phảng phất như bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ.

 

Tiết Mộc Yên chỉ cảm thấy một cỗ sức mạnh dời non lấp biển ập tới, nàng ta căn bản không thể chống đỡ, cả người bị chấn bay ra ngoài, ngã mạnh xuống ngoài lôi đài, trong miệng m.á.u tươi phun trào.

 

“Đằng Xà, mau, g.i.ế.c nàng ta! G.i.ế.c nàng ta!” Tiết Mộc Yên mặc kệ vết thương trên người, khàn giọng gào thét với Đằng Xà.

 

Đằng Xà tuy sợ hãi sự áp chế huyết mạch của Thanh Long, nhưng nó càng sợ chủ nhân của mình hơn, nghe thấy mệnh lệnh của Tiết Mộc Yên, nó chỉ đành căng da đầu lao về phía Ôn Tửu.

 

Thanh Long nhìn thấy Đằng Xà lao tới, phát ra một tiếng long ngâm đinh tai nhức óc, thân hình khổng lồ của nó vung lên, trực tiếp cản lại đòn tấn công của Đằng Xà.

 

“Rống ——”

 

Thanh Long lại một lần nữa phát ra một tiếng gầm thét, long uy cường đại rợp trời rợp đất đè ép về phía Đằng Xà, Đằng Xà lập tức sợ tới mức run lẩy bẩy, quay người liền bỏ chạy về bên cạnh Tiết Mộc Yên.

 

Các trọng tài đều bị một màn trước mắt này làm cho kinh ngạc đến ngây người, bọn họ cũng là lần đầu tiên nhìn thấy trận chiến giữa các thần thú, càng không ngờ tới thực lực của Ôn Tửu vậy mà lại k.h.ủ.n.g b.ố như vậy!

 

“Chuyện... chuyện này sao có thể?”

 

“Ôn Tửu vậy mà lại một chiêu đ.á.n.h bại Tiết Mộc Yên?”

 

“Trọng điểm không phải là khế ước thần thú của Ôn Tửu vậy mà lại là một con rồng sao!”

 

“Chuyện này cũng quá khó tin rồi!”

 

Ôn Tửu nhìn Tiết Mộc Yên đang mềm nhũn trên mặt đất, trong mắt không có chút thương xót nào, nàng chậm rãi thu hồi Luyện Thu kiếm, quay người nhìn về phía ghế trọng tài, nhàn nhạt nói: “Ta thắng rồi.”

 

Các trọng tài lúc này mới phản ứng lại, vội vàng tuyên bố kết quả trận đấu: “Trận đấu này, Ôn Tửu thắng!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ôn Tửu đi xuống lôi đài trong sự chú ý của mọi người, sắc mặt nàng có chút tái nhợt, khóe miệng còn lưu lại một tia vết m.á.u, rõ ràng là vừa rồi vì phục khắc kiếm chiêu đã tiêu hao hết toàn bộ linh lực.

 

Thanh Long cũng hóa thành một đạo thanh quang, quay về trong thức hải của Ôn Tửu, nó tạm thời không muốn bị nhiều phàm nhân như vậy vây xem đâu, Ôn Tiểu Tửu trước đó nói giống như khỉ gió trong sở thú vậy.

 

Ôn Tửu một thân hồng y, trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, cười đến minh diễm động nhân, ch.ói lọi như ánh nắng ấm áp ngày xuân.

 

Nhưng nụ cười này rơi vào trong mắt mọi người, lại vô cớ thêm vài phần ý vị bi tráng.

 

Bởi vì giờ phút này trên đỉnh đầu Ôn Tửu, không biết từ lúc nào đã mây đen vần vũ, tiếng sấm cuồn cuộn, kiếp vân đen kịt phảng phất như muốn nuốt chửng nàng.

 

“Trời đất! Đó là lôi kiếp! Ôn Tửu sắp độ kiếp rồi!” Không biết là ai kinh hô một tiếng, nháy mắt châm ngòi cảm xúc của đám đông.

 

“Cái gì?! Lôi kiếp này thoạt nhìn cũng quá đáng sợ rồi đi! Đây là muốn trực tiếp đ.á.n.h c.h.ế.t Ôn Tửu sao?!”

 

Các đệ t.ử bàn tán xôn xao, ánh mắt lo lắng đồng loạt phóng về phía bóng dáng màu đỏ trên lôi đài kia.

 

Đồng t.ử Bạch Yến Thư co rụt lại, không chút suy nghĩ liền thi triển Đạp Vân Quyết, hóa thành một đạo lưu quang, với thế sét đ.á.n.h không kịp bưng tai khiêng Ôn Tửu ngang hông, lao thẳng về phía hậu sơn Vân Thanh Tông.

 

Nơi đó trống trải không người, là địa điểm độ kiếp tốt nhất.

 

“Tiểu sư muội!” Đám người Thời Tinh Hà thấy thế, lập tức nóng lòng như lửa đốt, cũng không màng đến những thứ khác, nhao nhao vận khởi linh lực, bám sát theo Bạch Yến Thư.

 

Hồng Vũ chưởng môn nhìn bóng lưng lo lắng của các đệ t.ử, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, quay đầu nói với Quý Hướng Dương thoạt nhìn vẻ mặt sốt ruột bên cạnh: “Hướng Dương, đệ cũng đi đi, chiếu cố tốt Tiểu Tửu.”

 

“Vâng, sư huynh!” Quý Hướng Dương lĩnh mệnh, lập tức hóa thành một đạo kiếm quang, đuổi theo đám người Bạch Yến Thư.

 

Chớp mắt, người của Huyền Thiên Tông liền đi sạch sẽ, chỉ để lại một đám đệ t.ử đưa mắt nhìn nhau.

 

“Chuyện này... người của Huyền Thiên Tông cũng quá căng thẳng Ôn Tửu rồi đi?”

 

“Nói đùa, nếu ngươi là một song tu, lại khế ước Thanh Long, ngươi xem chưởng môn các ngươi có căng thẳng ngươi không!”

 

“Vậy thì phải coi như bảo bối mà cung phụng lên chứ!”

 

Các đệ t.ử bàn tán xôn xao, nhưng dường như không có một ai chú ý tới Tiết Mộc Yên, không ai quan tâm nàng ta bị thương.

 

Bản thân Tiết Mộc Yên không biết, nhưng vầng sáng khí vận trên người nàng ta, giờ phút này đang ảm đạm đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

 

Lục Kinh Hàn đứng trong đám đông, nhìn sâu một cái vào Tiết Mộc Yên không ai chú ý, quay người rời đi, không có chút lưu luyến nào.

 

Tiết Mộc Yên giờ phút này đang chật vật nằm trên mặt đất, khóe miệng còn lưu lại một tia vết m.á.u, trên khuôn mặt vốn dĩ thanh lệ tràn đầy oán độc và không cam tâm.

 

Nàng ta nhìn về hướng Ôn Tửu bị Bạch Yến Thư mang đi, trong mắt tràn đầy ngọn lửa cừu hận.

 

“Ôn Tửu! Ngươi cứ đợi đấy! Ta sẽ không tha cho ngươi đâu!” Tiết Mộc Yên nghiến răng nghiến lợi gầm gừ, trong giọng nói tràn đầy hận ý thấu xương.

 

Tuy nhiên, giọng nói của nàng ta rất nhanh liền bị nhấn chìm trong tiếng bàn tán của đám đông, không ai để ý.

 

Giờ phút này, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung trên người Ôn Tửu, quan tâm đến lôi kiếp sắp tới của nàng, không ai sẽ để ý đến một kẻ thất bại.

 

“Sư muội, muội không sao chứ?” Một giọng nói quen thuộc truyền đến, Tiết Mộc Yên mở mắt ra, mơ mơ hồ hồ nhìn thấy Tưởng Hạo Vũ.

 

“Sư huynh...” Trong khoảnh khắc nhìn thấy Tưởng Hạo Vũ, hận ý của Tiết Mộc Yên đối với tất cả mọi người đạt đến đỉnh điểm.

 

Phải hủy hoại toàn bộ bọn họ!