Ôn Tửu không biết diễn biến tâm lý phức tạp của Hạo Thương, hít sâu một hơi, dứt khoát triệu hồi cả kiếm Mặc Dương và kiếm Bích Lạc ra.
Ba thanh kiếm vây quanh Ôn Tửu, lấp lánh ánh sáng ch.ói lòa.
Lần này, cô phải đứng đ.á.n.h một cách đàng hoàng!
Ít nhất, không thể bị đ.á.n.h bay nữa!
Hạo Thương nhìn động tác của Ôn Tửu, không khỏi cười lạnh một tiếng.
“Một thanh kiếm và ba thanh kiếm có gì khác biệt?”
“Chẳng lẽ thực lực sẽ mạnh hơn sao?”
Giọng Hạo Thương đầy vẻ khinh thường, trong mắt hắn, Ôn Tửu chẳng qua chỉ là giãy giụa trong tuyệt vọng.
Thân thể người phàm, làm sao có thể chống lại thiên thần, cho dù cô là Ôn Tửu.
Ôn Tửu không để ý đến sự chế nhạo của Hạo Thương, cô đang dồn toàn lực điều động linh lực trong cơ thể.
Phân phối linh lực của Kim Linh Căn cho ba thanh kiếm, tăng cường khả năng phòng ngự của chúng.
Rồi lại truyền linh lực của Lôi Linh Căn vào đó, nâng cao sức tấn công của chúng.
Đây là thao tác mà Ôn Tửu chưa từng thử qua.
Đồng thời điều động hai loại linh căn, gánh nặng lên kinh mạch là cực lớn.
Cơn đau dữ dội lập tức truyền khắp cơ thể, trán Ôn Tửu rịn ra những giọt mồ hôi li ti.
Ngẩng mắt nhìn Hạo Thương.
Hạo Thương từ từ giơ thanh trường đao trong tay lên, thân đao lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo đến rợn người.
Một luồng uy áp mạnh mẽ lập tức bao trùm toàn bộ chiến trường.
“Phong Quyển Tàn Vân!”
Hạo Thương khẽ quát một tiếng, trường đao đột ngột vung xuống.
Một luồng đao khí khổng lồ, như cuồng phong cuốn ra, lao thẳng về phía Ôn Tửu.
Phương T.ử Tấn và Sở Vân Phi đều không nhịn được nhắm mắt lại.
Chiêu này, uy lực còn mạnh hơn bất kỳ lần tấn công nào trước đó.
Ôn Tửu… thật sự sắp c.h.ế.t rồi sao?
Người dân trong thành cũng nín thở, căng thẳng theo dõi cuộc đối đầu giữa người và thần này.
Luồng đao khí khổng lồ, như muốn x.é to.ạc cả trời đất.
Ngay cả không khí cũng trở nên nặng nề.
Mỗi người đều cảm nhận được mối đe dọa của cái c.h.ế.t.
“Xong rồi…”
Có người khẽ lẩm bẩm.
“Lần này… Ôn Tửu thật sự xong rồi…”
Ôn Tửu không để ý, đôi mắt tím trong veo của cô lúc này đã biến thành màu tím violet sâu thẳm, trong đó như ẩn chứa vô tận ngân hà, bí ẩn và nguy hiểm.
Ba thanh kiếm, Mặc Dương, Bích Lạc, và Luyện Thu, đồng loạt chắn trước luồng đao khí đang cuốn tới, như ba bức tường thành không thể phá hủy.
Dao động linh lực khổng lồ một lần nữa lướt qua làn da hở của Ôn Tửu, những vết thương nhỏ lập tức nứt ra, m.á.u tươi rỉ ra.
Nhưng cô không quan tâm đến những điều này, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, kiên quyết chống đỡ đòn tấn công đủ sức hủy thiên diệt địa này.
Mọi thứ xung quanh đều hóa thành tro bụi dưới luồng đao khí kinh hoàng này, cây cối, đá tảng, nhà cửa, thậm chí cả những người dân ở xa cũng bị ảnh hưởng, tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang lên không ngớt.
Hạo Thương rõ ràng không quan tâm đến sinh t.ử của những con kiến này, trong mắt hắn chỉ có Ôn Tửu, hắn muốn thấy cảnh cô nhận thua.
Tuy nhiên, cảnh tượng Ôn Tửu một lần nữa bị đ.á.n.h bay như dự đoán đã không xảy ra.
Cô lại cứng rắn chống đỡ được chiêu này!
Trong mắt Hạo Thương lóe lên một tia kinh ngạc khó tin.
“Sao có thể…” hắn lẩm bẩm.
Tình trạng của Ôn Tửu lúc này cực kỳ tồi tệ, thất khiếu chảy m.á.u, sắc mặt trắng bệch, như thể sắp c.h.ế.t bất cứ lúc nào.
Mộc linh căn trong cơ thể cô điên cuồng sửa chữa những kinh mạch bị tổn thương, nhưng như muối bỏ bể, chạy đông chạy tây, mà sao cũng không bù đắp nổi tốc độ phá hủy kinh hoàng đó.
Cơn đau dữ dội như thủy triều từng đợt ập đến, gần như muốn nhấn chìm cô.
“Ta… CMN… hôm nay… nhất định phải… đ.á.n.h cho ngươi… một trận…” cô đứt quãng nói.
“Hả?” Hạo Thương gần như không nghe rõ Ôn Tửu đang nói gì, mỗi chữ cô nói đều không rõ ràng, như đang ngậm nước nói chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong cơ thể Ôn Tửu, Mộc linh căn lúc này đang diễn một màn “tốc độ và đam mê”.
“A a a a! C.h.ế.t mất thôi c.h.ế.t mất thôi! Con mụ này sao lại có thể tự tìm c.h.ế.t như vậy!” Mộc linh căn vừa điên cuồng vá lại những kinh mạch bị tổn thương của Ôn Tửu, vừa không nhịn được c.h.ử.i ầm lên, giống hệt một xã súc bị ông chủ bóc lột đến giới hạn.
Những rễ cây màu xanh biếc của nó như vô số xúc tu nhỏ, chạy loạn trong cơ thể Ôn Tửu, chỉ muốn mình có thể phân thân thành hàng ngàn vạn cái để làm việc.
“Tốc độ phá hủy này, còn nhanh hơn tốc độ bà đây đan áo len! Thế này còn chơi thế nào?!” Mộc linh căn muốn khóc mà không có nước mắt, cảm thấy mình sắp bị vắt kiệt rồi.
Ôn Tửu cảm thấy đao khí của Hạo Thương dần yếu đi, trong lòng thầm vui mừng.
Cô cố nén cơn buồn nôn, nuốt xuống một ngụm m.á.u tươi đang dâng lên cổ họng.
“Phì, đao khí của lão già này cũng khá cay họng.” Ôn Tửu oán thầm.
“Hơi thở này, không thể để thoát ra!” Ôn Tửu thầm nghĩ, trong mắt lóe lên một tia ngưng trọng.
Thấy Hạo Thương lại đang ngẩn người, Ôn Tửu cảm thấy cơ hội đã đến.
Cô hít sâu một hơi, cưỡng ép hấp thu linh khí xung quanh, điên cuồng chuyển hóa thành sức mạnh của Lôi linh căn.
Những tia điện màu tím nhảy múa quanh người cô, như những con rắn điện đang cuồng vũ.
Ba thanh kiếm, Mặc Dương, Bích Lạc và Luyện Thu, cũng cảm nhận được luồng sức mạnh cường đại này, thân kiếm kêu ong ong, như đang hưng phấn run rẩy.
Đặc biệt là kiếm Bích Lạc, là một linh kiếm thuộc tính Lôi, càng hưng phấn hơn, ánh điện màu tím trên thân kiếm càng thêm đậm đặc, như những con rồng tím đang lượn lờ trên thân kiếm.
“Bích Lạc, trông cậy vào ngươi đó!” Ôn Tửu nắm c.h.ặ.t kiếm Bích Lạc, trong mắt lóe lên một tia hung ác.
Cô không hề báo trước mà xuyên qua luồng đao khí đã rất yếu, như một tia chớp màu tím, lao thẳng về phía Hạo Thương.
Tốc độ nhanh đến kinh ngạc.
Hạo Thương lúc này mới phản ứng lại, trợn to mắt nhìn Ôn Tửu đang lao về phía mình nhanh như chớp.
“Sao cô ta…” Hạo Thương trong lòng kinh ngạc.
Trong đầu hắn đột nhiên hình ảnh trùng khớp, hình như trước đây hắn cũng thua như vậy thì phải?
Tên khốn đó! Rõ ràng thực lực mạnh mẽ, lại ngày ngày nằm dài trêu mèo chọc ch.ó!
Hạo Thương hoàn hồn lại, mũi kiếm của Ôn Tửu đã ở ngay trước mắt, gần như sắp chạm vào tim hắn.
Hắn hít mạnh một hơi, vội vàng giơ thanh trường đao trong tay lên.
“Keng——” một tiếng giòn tan, đao kiếm giao nhau, b.ắ.n ra những tia lửa ch.ói mắt.
Một luồng điện tê dại lập tức truyền khắp cơ thể Hạo Thương, từ thân đao thẳng đến tận đáy lòng.
“Sao lại quên mất tên c.h.ế.t tiệt này là Lôi linh căn!” Hạo Thương thầm c.h.ử.i, hổ khẩu âm ỉ đau.
Lúc này trong lòng Ôn Tửu chỉ có một ý nghĩ: Không vì cái bánh bao, cũng phải vì danh dự!
Cô c.ắ.n c.h.ặ.t răng, điên cuồng điều động toàn bộ linh lực trong cơ thể, một luồng sức mạnh vượt qua giới hạn của bản thân phun trào ra.
Trong kinh mạch truyền đến từng cơn đau như bị xé rách, nhưng cô hoàn toàn không để tâm.
Hạo Thương chỉ cảm thấy một lực cực lớn từ thanh kiếm truyền đến, hai chân không tự chủ được lùi về phía sau.
Một bước.
Hai bước.
Hắn không thể tin được mà trợn tròn mắt, sao có thể? Một thân thể người phàm, lại có thể đẩy lùi hắn?
Ôn Tửu thấy Hạo Thương lộ ra sơ hở, khóe miệng nhếch lên một nụ cười gian xảo.
Cô thu lại kiếm Bích Lạc, nắm c.h.ặ.t t.a.y, đ.ấ.m mạnh vào mặt Hạo Thương.
Cú đ.ấ.m này, mang theo sự sắc bén của Kim linh căn và sự cuồng bạo của Lôi linh căn, nhanh như chớp, bất ngờ.
Hạo Thương hoàn toàn không kịp phản ứng, ăn trọn cú đ.ấ.m bất ngờ này.
“Bốp!”
Một tiếng trầm đục, trên mặt Hạo Thương lập tức xuất hiện một dấu quyền cháy đen, dư uy của sấm sét tàn phá trên mặt hắn, đau rát.
“Ngươi có bị bệnh không!” Hạo Thương cuối cùng cũng mất bình tĩnh, hắn ôm mặt, không thể tin được mà gầm lên.
Hắn sống lâu như vậy, vẫn là lần đầu tiên bị người ta dùng nắm đ.ấ.m đ.á.n.h vào mặt, mà còn là một người phàm!
Sao người phàm Ôn Tửu lại trở nên đáng ghét hơn thế này!
Hạo Thương cảm thấy mình bị sỉ nhục vô cùng, hắn đường đường là một vị thần, lại bị một người phàm dùng nắm đ.ấ.m đ.á.n.h vào mặt!
Đây quả là một sự sỉ nhục lớn!
“Ngươi… ngươi…” Hạo Thương chỉ vào Ôn Tửu, tức đến nửa ngày không nói nên lời.
Ôn Tửu nhìn bộ dạng này của hắn, trong lòng sảng khoái, trên mặt cũng rất rõ ràng.
“Ngươi cứng thật đấy, đ.á.n.h đến tay ta cũng đau, xin lỗi ta mau.”