Thác Thương Sơn.
Tân nhiệm Phật t.ử, nghe nói tay mắt thông thiên, không gì không biết.
Có lẽ, hắn có thể tìm ra cách đối phó với Ôn Tửu.
Thực sự không được, thì hạ độc hắn!
Trong mắt Quan Thừa Trạch xẹt qua một tia tàn nhẫn.
Hắn phải nhanh ch.óng hành động!
"A Cửu, chuẩn bị một chút, chúng ta đi Thác Thương Sơn." Ma Dạ nói.
Ôn Tửu nằm trên ghế xích đu, trong tay cầm một chiếc quạt hương bồ, có nhịp không nhịp quạt.
"Đi Thác Thương Sơn làm gì?" Giọng điệu cô lười biếng, một bộ dạng hoàn toàn không muốn động đậy.
"Đi Thác Thương Sơn bái kiến Phật t.ử."
Đang buồn ngủ thì có người đưa gối!
Đây quả thực là trời giúp ta!
Nhưng bề ngoài, cô vẫn giả vờ ra vẻ không tình nguyện.
"Không đi có được không?"
"Không được." Giọng điệu Ma Dạ kiên định, "Để một mình ngươi ở đây chán lắm, chi bằng ra ngoài đi dạo với ta."
Ôn Tửu bĩu môi.
"Được rồi được rồi, ta đi là được chứ gì."
Đỡ tốn tiền lộ phí không nói, còn có thể quang minh chính đại đi Thác Thương Sơn.
Đợt này không lỗ!
Phi chu xé gió, một đường đi về phía tây.
Ôn Tửu buồn chán nhìn những đám mây lướt qua ngoài cửa sổ.
Ma Dạ giống như một bức tượng điêu khắc ngồi đối diện cô, không nhúc nhích, ánh mắt trống rỗng.
Quan Thừa Trạch đột nhiên gọi dừng, phi chu từ từ hạ cánh trước một tòa thành trì.
Phía trên cổng thành, trên một tấm biển loang lổ khắc ba chữ "Quỷ Khốc Thành".
Trong lòng Ôn Tửu nghi hoặc: Thành phố đang yên đang lành, sao lại gọi cái tên như vậy?
Phi chu chạm đất, Ôn Tửu mới phát hiện, Quỷ Khốc Thành này còn hoang lương hơn cả Kiếm Hồn Trấn.
Đường phố trống rỗng, nhà cửa rách nát, một cỗ khí tức âm sâm tràn ngập trong không khí.
"Nơi này... thực sự có người ở sao?" Ôn Tửu nhịn không được hỏi.
Ma Dạ vẫn trầm mặc, không có bất kỳ phản ứng nào.
Quan Thừa Trạch sắp xếp cho mọi người ở trong một khách điếm bỏ hoang.
Trong khách điếm mạng nhện giăng đầy, bụi bặm tích tụ dày đặc, một mùi mốc meo xộc vào mũi.
"Cái này... có thể ở người sao?" Ôn Tửu lại một lần nữa phát ra nghi vấn.
Ma Dạ vẫn không có phản ứng gì, chỉ liếc nhìn Ôn Tửu một cái, ra hiệu cô đừng hỏi nhiều.
Quan Thừa Trạch sau khi sắp xếp xong xuôi mọi thứ, vội vội vàng vàng rời đi.
Nhìn là biết có quỷ.
Màn đêm buông xuống, Quỷ Khốc Thành càng thêm âm sâm k.h.ủ.n.g b.ố.
Từng trận tiếng khóc nức nở từ bốn phương tám hướng truyền đến.
Ôn Tửu tưởng là tiếng gió, không mấy để tâm.
Đột nhiên, cửa phòng bị đẩy mạnh ra.
Một người mặc áo trắng xông vào.
Người mặc áo trắng tay cầm trường kiếm, kiếm chiêu lăng lệ, lao thẳng về phía Ôn Tửu.
Ôn Tửu vội vàng né tránh.
Kiếm quang lóe lên, Ôn Tửu nhận ra thanh kiếm quen thuộc kia —— Hành Vân Kiếm!
"Đại sư huynh?!" Ôn Tửu hạ thấp giọng kinh hô.
Người mặc áo trắng sửng sốt.
Giọng nói này... sao giống tiểu sư muội vậy?
"Tiểu sư muội? Là muội sao?" Bạch Yến Thư mang tính thăm dò hỏi.
Ôn Tửu chớp chớp mắt, vô tội nhìn về phía Bạch Yến Thư.
"Đại sư huynh! Thực sự là huynh!"
Bạch Yến Thư cũng tháo khăn che mặt xuống.
"Tiểu sư muội! Sao muội lại ở đây?"
"Nói ra thì dài lắm..." Ôn Tửu bất đắc dĩ thở dài.
"Huynh ở đây làm gì?"
"G.i.ế.c muội." Bạch Yến Thư thành thật trả lời.
Ôn Tửu: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Lệnh truy nã của Ngũ tông, lấy thủ cấp của muội, muội sẽ không phải chính là A Cửu này chứ?" Bạch Yến Thư bổ sung.
"? Tại sao a?" Ôn Tửu khiếp sợ, lần này cô thực sự không làm gì cả a!
"Nghe nói sủng vật mới của Ma Tôn tên là A Cửu." Bạch Yến Thư khựng lại một chút nói.
TMD! Dựa vào cái gì a!
Ôn Tửu nhanh ch.óng bày ra một đạo kết giới trong phòng.
Ánh sáng màu vàng nhạt lóe lên rồi biến mất.
"Được rồi, bây giờ có thể nói rồi." Ôn Tửu ra hiệu Bạch Yến Thư ngồi xuống.
Bạch Yến Thư thu hồi Hành Vân Kiếm, vẫn có chút khó tin, "Tiểu sư muội, rốt cuộc muội làm thế nào mà đến được ma cật này vậy?"
"Một lời khó nói hết." Ôn Tửu thở dài, nói tóm tắt chuyện cô đến vớt hai người Lục Kinh Hàn.
"Chuyện này... quả thực là khó tin." Bạch Yến Thư nghe mà trợn mắt há hốc mồm.
"Chứ còn gì nữa." Ôn Tửu bất đắc dĩ nhún vai.
"Tiểu sư muội, muội chịu khổ rồi." Bạch Yến Thư đau lòng nhìn Ôn Tửu.
"Không nói chuyện này nữa, đại sư huynh, còn huynh thì sao? Huynh đến Quỷ Khốc Thành này làm gì?" Ôn Tửu vội vàng chuyển chủ đề, thực ra cô cũng chẳng chịu khổ gì, ngày ngày ăn ngon uống say, chỉ cần giở chút trò mèo.
"Gần đây ở Trung Châu có rất nhiều tu sĩ vô cớ mất tích, ta sau khi xuất quan liền phụng mệnh điều tra chuyện này." Thần sắc Bạch Yến Thư nghiêm túc hẳn lên.
"Mất tích?"
"Không sai, hơn nữa những người mất tích đều là tu sĩ có tu vi không thấp, thủ pháp quỷ dị, không để lại dấu vết gì." Bạch Yến Thư bổ sung.
"Một đường truy tra, manh mối liền chỉ hướng Quỷ Khốc Thành này?" Ôn Tửu hỏi.
"Ừm, sau đó ta nhận được một tờ lệnh truy nã." Bạch Yến Thư móc từ trong n.g.ự.c ra một tờ giấy nhăn nhúm.
Ôn Tửu nhận lấy xem thử, trên đó rõ ràng vẽ bộ dạng hiện tại của mình, bên cạnh viết hai chữ "A Cửu", cùng với một chuỗi số tiền thưởng khiến người ta líu lưỡi.
"G.i.ế.c muội." Bạch Yến Thư lời ít ý nhiều.
Ôn Tửu: "..."
"Trên này nói, muội là sủng vật mới của Ma Tôn. G.i.ế.c muội bằng với việc c.h.ặ.t đứt cánh tay phải của Ma Tôn." Bạch Yến Thư giải thích... Sự im lặng là Khang Kiều đêm nay.
Bạch Yến Thư nhảy qua chủ đề lúng túng này, hỏi: "Quỷ Khốc Thành này có vấn đề gì sao?"
Ôn Tửu lắc đầu, "Ta cũng vừa mới đến, nhưng nơi này quả thực âm sâm quỷ dị."
Một trận âm phong thổi qua, cửa sổ rách nát của khách điếm phát ra tiếng "kẽo kẹt kẽo kẹt".
"Đại sư huynh, huynh đừng vội bại lộ, Ma Tôn Ma Dạ này tuy là một con rối, nhưng thực lực không tồi, e là không dưới Hóa Thần hậu kỳ." Ôn Tửu nhắc nhở.
Mạo muội hành động, e là sẽ có nguy hiểm.
"Ta biết." Bạch Yến Thư gật đầu.
"Các sư huynh sư tỷ đâu?"
"Bọn họ..." Bạch Yến Thư khựng lại một chút, lộ ra một nụ cười kỳ quái, "Bọn họ cũng đến rồi."
Ôn Tửu sửng sốt, "Đều đến rồi?"
"Ừm, đều đến rồi.". Nụ cười của Ôn Tửu dần dần cứng đờ.
Xong rồi.
Sắp bị Quan Thừa Trạch hốt trọn ổ rồi!
"Đại sư huynh, huynh mau thông báo cho các sư huynh sư tỷ khác, bảo bọn họ ngàn vạn lần phải ẩn nấp cho kỹ!" Ôn Tửu vội vã nói.
"Người Ma tộc đông thế mạnh, một khi bị phát hiện, chúng ta liền diệt môn đó!"
"Có tình huống ta sẽ liên lạc với các người!"
Bạch Yến Thư trịnh trọng gật đầu, "Ta biết rồi, tiểu sư muội muội cũng phải cẩn thận."
Ôn Tửu vừa tiễn Bạch Yến Thư đi, xoay người chuẩn bị về phòng, liền cảm giác được một cỗ khí tức cường đại đang đến gần.
Hỏng bét! Là Ma Dạ!
Trong lòng Ôn Tửu chuông báo động reo vang.
Mũi của tên này sao lại thính như ch.ó vậy?
Ôn Tửu đảo mắt, nảy ra một kế.
Cô giả vờ hoang mang chạy ra cửa, lớn tiếng hét: "Người đâu! Có thích khách!"
Bóng dáng Ma Dạ xuất hiện trên lầu hai của khách điếm, từ trên cao nhìn xuống cô.
"Sao thế?" Giọng nói của Ma Dạ trầm thấp và nguy hiểm.
Ôn Tửu chỉ về phía sau khách điếm, diễn xuất khoa trương nói: "Ta vừa mới nhìn thấy một bóng đen từ bên kia lao qua! Hình như là một tu sĩ!"
Ma Dạ híp mắt lại, ánh mắt sắc bén quét qua phía sau khách điếm.
May mà, bóng đêm đã che đậy tất cả.
Ma Dạ không phát hiện ra bất kỳ điều gì bất thường.
"Có lẽ là ngươi nhìn nhầm rồi." Ma Dạ nhạt nhẽo nói.
"Vậy sao?" Ôn Tửu giả vờ nghi hoặc gãi gãi đầu, "Có thể là ta hoa mắt rồi. Vậy ngươi ra đây làm gì?"
"Ta vừa cảm giác được có chút không đúng, nhưng nhìn ngươi thế này, ta cảm thấy có lẽ không sao đâu, dù sao nếu là một thích khách, người đó không thể gà mờ đến mức bị ngươi nhìn thấy." Ma Dạ cười cười, nhìn về phía Ôn Tửu.
"Ngươi đừng có quá đáng a!" Nắm đ.ấ.m của Ôn Tửu cứng ngắc.