Tô Tinh tao nhã và một miếng cơm, thần sắc thoải mái như đang kể một chuyện không quan trọng.
“Ta từng bói một quẻ.”
“Quẻ tượng cho thấy, sau khi Huyền Thiên Tông bị diệt, Trung Châu Đại Lục sẽ rơi vào hỗn loạn.”
Hắn dừng lại, lại ăn một miếng cơm, dường như đang từ từ thưởng thức.
“Tiết Mộc Yên tuy sẽ tạm thời nhận được sự gia trì của khí vận Thiên Đạo, trở thành cái gọi là ‘cứu thế chủ’.”
“Nhưng cuối cùng cô ta cũng không thể khống chế được sức mạnh này.”
“Cuối cùng, sức mạnh này sẽ phản phệ cô ta, cùng với Lục Kinh Hàn, Diệp Tinh Ngôn, thậm chí cả Trung Châu Đại Lục, đều sẽ bị sức mạnh này nuốt chửng.”
Giọng Tô Tinh rất bình tĩnh, nhưng lại như đang thuật lại một lời tiên tri tàn khốc.
“Đại địa nứt toác, sinh linh lầm than, tất cả sẽ hóa thành hư vô.”
Hắn đặt bát xuống, trong mắt lóe lên một tia bi thương.
“Các ngươi, đều chỉ là quân cờ trên bàn cờ của Thiên Đạo mà thôi.”
Một sự im lặng ngột ngạt bao trùm mọi người.
Ngón tay của Bạch Yến Thư dừng lại trên mặt bàn.
Vẻ thoải mái trên mặt Ngu Cẩm Niên và Thời Tinh Hà đã sớm biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc và sợ hãi sâu sắc.
Cố Cẩn Xuyên thì nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, các khớp ngón tay đều trắng bệch.
Hóa ra, đó không phải là mơ.
Mà là vận mệnh mà họ đáng lẽ phải trải qua.
Một kết cục bị Thiên Đạo sắp đặt, tuyệt vọng.
Hồi lâu, Bạch Yến Thư mới phá vỡ sự im lặng.
“Vậy nên, Huyền Thiên Tông đã diệt môn?”
Giọng hắn trầm thấp và khàn khàn.
“Đúng vậy.”
Tô Tinh khẳng định lời hắn.
“Trong quỹ đạo vận mệnh ban đầu, các ngươi đều đã c.h.ế.t, còn mấy lão già chúng ta cũng không địch lại được thiên mệnh.”
Hắn nhìn Ôn Tửu, trong mắt lóe lên một tia phức tạp.
“Cho đến khi, một biến số xuất hiện.”
“Vốn dĩ, sau khi ta tính ra kết cục này, cũng đã nằm yên rồi.”
Hắn bất đắc dĩ nhún vai.
“Định bụng nhân lúc giới tu tiên chưa bị diệt, đi du ngoạn non sông tươi đẹp một phen.”
“Ai ngờ…”
Hắn nhìn Ôn Tửu một cách đầy ẩn ý.
“Đột nhiên lại xuất hiện một Tiểu Tửu nhi.”
Ánh mắt của mấy người đồng loạt đổ dồn về phía Ôn Tửu.
Bạch Yến Thư, Ngu Cẩm Niên, Cố Cẩn Xuyên, Thời Tinh Hà, bốn người, tám con mắt, chăm chú nhìn Ôn Tửu.
Họ đều biết, “biến số” mà Tô Tinh nói chính là cô.
Là sự xuất hiện của cô, đã thay đổi quỹ đạo vận mệnh ban đầu của họ.
Là sự xuất hiện của cô, đã khiến mọi thứ trở nên khác biệt.
Ôn Tửu bị nhìn đến toàn thân không thoải mái.
Cô cười gượng, gãi đầu.
Cô một xã súc đột nhiên trở thành cứu thế chủ, quả thực quá đáng sợ.
“Ta nói các ngươi đừng có thao túng tâm lý ta.” Ôn Tửu giơ tay đầu hàng.
“Thao túng tâm lý là gì?” Tô Tinh tò mò.
Ôn Tửu bĩu môi, định bỏ qua chủ đề này, định ném ra một chủ đề khác, “Vậy Tô sư thúc, sau này thúc có bói quẻ nữa không?”
Ánh mắt của mấy người lại quay về phía Tô Tinh.
Tô Tinh chậm rãi ăn hết miếng cơm cuối cùng, chùi miệng, lắc đầu nói: “Không có, ta cho rằng đã không còn cần thiết nữa.”
“Con đường tương lai, vẫn nên có chút bất ngờ mới được.”
Hắn nháy mắt với Bạch Yến Thư, “Không tin ngươi hỏi Yến Thư xem, nếu không phải Tiểu Tửu nhi đến, Yến Thư bây giờ còn không biết đang mốc meo ở đâu…”
Bạch Yến Thư bị Tô Tinh đột ngột réo tên làm cho bất ngờ, ho nhẹ một tiếng, vành tai hơi ửng đỏ.
Nhưng Bạch Yến Thư không giỏi ăn nói, chỉ có thể cứng ngắc gật đầu, coi như đồng ý với lời của Tô Tinh.
Nếu không phải tiểu sư muội, hắn…
Hắn có lẽ thật sự đang ở một góc nào đó không ai biết, bầu bạn với một đống xương khô.
Nghĩ đến đây, Bạch Yến Thư không khỏi rùng mình một cái.
Ôn Tửu nằm bò trên bàn đá, thở dài một hơi, trông như một quả bóng xì hơi.
“Sau này làm sao đây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô yếu ớt hỏi, “Trước đây ta tuy mở miệng nói muốn đ.â.m thủng trời, nhưng rõ ràng, ta sẽ bị đ.â.m thủng trước.”
Tô Tinh nghe vậy, không vội không hoảng ngoáy tai, vẻ mặt “ngươi nói gì cũng đúng”.
“Không vội, chúng ta tập hợp toàn bộ sức mạnh của giới tu chân, nếu vẫn không thể chống lại,”
Hắn dừng lại, giọng điệu thoải mái như đang bàn luận tối nay ăn gì, “thì cứ thản nhiên chấp nhận vận mệnh của mình thôi.”
Nói xong, Tô Tinh tiêu sái quay người, định rời đi.
Đi đến cửa, hắn lại đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay phắt lại, nói với Ôn Tửu và Bạch Yến Thư: “Ồ, hai đứa đi tìm sư phụ của các ngươi đi, suýt nữa thì quên mất chuyện này.”
Hai người đột ngột đứng dậy, như thể dưới m.ô.n.g có lò xo, chạy như bay về phía nơi ở của Bùi Tích Tuyết.
Ôn Tửu vừa chạy vừa la: “Tiểu sư thúc, thúc hại chúng ta!”
“Ai biết đi trễ sư phụ có rút kiếm ra luôn không!”
Bạch Yến Thư thì không nói một lời, nhưng tốc độ lại không hề chậm, sợ chậm một bước sẽ bị kiếm khí của sư phụ c.h.é.m thành từng mảnh.
Tô Tinh nhìn bóng lưng hoảng loạn của hai người, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Hai đứa nhóc này, thật là ngày càng thú vị.
Một cơn gió thổi qua, cuốn theo mấy chiếc lá rụng, xoay tròn trong không trung, như đang múa cho cơn bão sắp tới.
Trên Thiên Tuyền Phong, một mảnh tĩnh lặng, chỉ có tiếng cười của Tô Tinh vang vọng giữa núi rừng, mãi không tan.
Ôn Tửu và Bạch Yến Thư chạy như bay, cuối cùng cũng đến được nơi ở của Bùi Tích Tuyết.
Trong sân yên tĩnh, chỉ có mấy chiếc lá rụng xoay tròn trong gió thu.
Bùi Tích Tuyết ngồi bên bàn đá trong sân, một tay chống cằm, dường như đang trầm tư.
Lông mày bà khẽ nhíu lại, quanh thân bao bọc một luồng khí lạnh nhàn nhạt.
Khác với vẻ nóng nảy thường ngày, lúc này bà trông vô cùng nghiêm nghị.
Ôn Tửu khẽ gọi một tiếng: “Sư phụ?”
Bùi Tích Tuyết lúc này mới hoàn hồn, thấy hai người, trong mắt lóe lên một tia mệt mỏi khó nhận ra.
“Đến rồi.”
Giọng bà rất bình tĩnh, không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào.
“Theo ta.”
Bùi Tích Tuyết đứng dậy, dẫn hai người đến giữa sân.
Bà từ từ rút thanh bội kiếm bên hông ra.
“Có một chiêu kiếm thức, ta chưa từng thi triển cho ai xem.”
Ánh mắt Bùi Tích Tuyết dừng lại trên thanh kiếm trong tay, “Bây giờ, cũng đến lúc rồi.”
Bà hít sâu một hơi, thân hình đột nhiên chuyển động.
Kiếm vẽ ra những đường tàn ảnh trong không trung, nhanh đến mức mắt thường khó mà bắt kịp.
Kiếm khí tung hoành, cây cỏ trong sân lập tức bị tàn phá, mặt đất xuất hiện những rãnh sâu không thấy đáy.
Kiếm ý lạnh lẽo, như muốn x.é to.ạc cả đất trời này.
Cuối cùng, Bùi Tích Tuyết thu kiếm đứng lại, mũi kiếm chỉ thẳng lên trời.
Trên bầu trời, phong vân biến sắc, một hư ảnh kiếm khí khổng lồ xuất hiện từ hư không, như muốn c.h.é.m đôi bầu trời.
Ôn Tửu và Bạch Yến Thư đã sớm nhìn đến ngây người.
Họ biết sư phụ rất mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức này!
Đây đâu phải là một chiêu kiếm thức, rõ ràng là thần kỹ hủy thiên diệt địa!
Bùi Tích Tuyết thu kiếm vào vỏ, nhìn hai người, lạnh lùng nói: “Học được chưa?”
Da đầu Ôn Tửu tê dại.
“Sư phụ, cái này… cái này chắc không phải lần đầu là học được đâu nhỉ?”
Bùi Tích Tuyết cuối cùng cũng cười, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng giãn ra, trở lại dáng vẻ trước đó.
“Tối nay ở đây luyện cho ta.”
Giọng bà không cho phép nghi ngờ, “Luyện không ra kết quả thì đừng về ngủ, khi nào được thì gọi ta kiểm tra.”
Ôn Tửu gào lên một tiếng: “Sư phụ——!”
Bạch Yến Thư thì im lặng rút bội kiếm của mình ra, bắt đầu thử bắt chước động tác của Bùi Tích Tuyết.
Bạch Yến Thư biết, sư phụ nói một là một, ăn vạ cũng vô dụng.
Trong tiếng gào thét của Ôn Tửu, Bùi Tích Tuyết cười tủm tỉm quay người vào phòng.
“Rầm” một tiếng, cửa phòng đóng lại.
Ngay sau đó, một lá Tĩnh Âm Phù được dán lên cửa, hoàn toàn cách ly tiếng gào của Ôn Tửu.
Màn đêm buông xuống, trên Thiên Tuyền Phong gió lạnh hiu hắt.
Bóng dáng Ôn Tửu và Bạch Yến Thư dưới ánh trăng trông vô cùng đơn bạc.
Họ luyện đi luyện lại chiêu kiếm mà Bùi Tích Tuyết đã dạy, nhưng vẫn không nắm được yếu lĩnh.
Chỉ có vết tích do kiếm khí kinh thiên để lại, đang âm thầm kể lại sự mạnh mẽ của nó.