“Tuy nhiên khắc sau, ng-ực Văn Nhân Chúc lại là một trận đau nhói.”
Trong mắt nàng loé lên thần sắc kinh ngạc, đột ngột ngẩng đầu nhìn lên.
Phía cuối con phố dài phía trước, những bức tượng đ-á lại tản ra bay đi, đ-ập mạnh xuống đất.
Vai Ngu Chi bị một cây trường thương bằng đ-á đ-âm xuyên, m-áu tuôn ra.
Nhưng trên mặt Ngu Chi lại không hề lộ ra nửa phần, nàng dùng tay phải nắm lấy roi dài, cuối roi quấn quanh cổ một tên lính tượng đ-á.
Tên lính tượng đ-á đó dường như cũng biến thành v.ũ k.h.í của Ngu Chi, trong lúc vung vẩy mang theo lực đạo vạn quân.
Mà những bức tượng đ-á bao vây Ngu Chi trước đó cũng bị đ-ánh văng ra trong lúc vung vẩy đó.
Lực đạo va chạm giữa các bức tượng đ-á không hề nhỏ, không ít bức tượng đ-á bị gãy tay gãy chân trong lúc va chạm vừa rồi, nghiêm trọng hơn nửa thân người còn bị đ-âm nát bét.
Ngu Chi ngước mắt nhìn con phố dài u tối phía trước, lại một con sư t.ử đ-á dường như phát ra tiếng gầm rống, lao về phía nàng.
Mà tên lính tượng đ-á bị roi dài quấn lấy kia cũng ra sức kháng cự, dường như không muốn để Ngu Chi điều khiển.
Ánh mắt Ngu Chi ngưng lại, trong mắt loé lên một tia tàn nhẫn, chỉ thấy nàng đột ngột đưa tay lên, nắm lấy nửa khúc trường thương bị gãy trên vai mình.
Dưới tiếng gầm thét, trường thương bằng đ-á bị Ngu Chi rút ra khỏi vai, mang theo một vệt m-áu.
Khắc sau, trường thương bị Ngu Chi ném mạnh về phía con sư t.ử đ-á đang lao tới đó.
Ánh sáng loé lên.
Chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn, dưới ngọn lửa màu xanh đột ngột bốc cao, con sư t.ử đ-á bị cây trường thương bằng đ-á trong tay Ngu Chi và cây trường thương màu bạc bay tới từ phía sau đồng thời đ-âm xuyên qua yết hầu ngã xuống đất, hóa thành một đống bụi phấn.
Sắc mặt Trần Châu biến đổi, nàng đột ngột quay đầu nhìn Văn Nhân Chúc.
Chỉ thấy người phụ nữ đứng bên cạnh nàng nôn ra một b.úng m-áu lớn, màu m-áu thâm u như thể bị tẩm độc.
Văn Nhân Chúc căm hận ngước mắt nhìn về phía trước.
Mà Ngu Chi cũng quay đầu nhìn lại.
Phía trên lầu thành vốn dĩ cách biệt với thế giới bên ngoài, một nam t.ử đứng thẳng người, đuôi chân mày hơi nhướng lên.
Gió thổi y bào, vạt áo khẽ động.
Tạ Chiết đưa tay vẫy một cái, cây trường thương màu bạc đó bay ngược về tay chàng, đầy vẻ phóng khoáng và kiêu ngạo.
Chỉ là khắc sau, ánh mắt chàng nhìn xuống Ngu Chi lại thêm vài phần ủy khuất.
“Ngu Chi... tiểu sư tỷ, sao tỷ có thể ra đi không từ biệt như vậy?"
Tiếng gọi Ngu Chi đó, rồi lại tiếng gọi tiểu sư tỷ đó, gọi thật uyển chuyển và da diết, khiến lòng người ta cũng theo đó mà run rẩy không thôi.
Chương 107 (Hợp nhất)
◎"Ta sẽ không ch-ết."◎
Một trăm linh bảy
Ý vị chán ghét căm hận trong mắt Văn Nhân Chúc gần như muốn hóa thành lưỡi đao thực thể.
Nàng chằm chằm nhìn người trên lầu thành, có chút mất đi lý trí.
Nhưng Trần Châu lại cực kỳ lý trí, nàng nhanh ch.óng tính toán trong lòng, nam t.ử vừa mới đến kia thân phận cũng không hề đơn giản, chưa nói đến việc cây trường thương mà chàng ném ra vừa rồi khiến lòng Trần Châu run rẩy vô cớ, mà ngay cả việc chàng dễ dàng phá vỡ trận pháp của Văn Nhân Chúc thì có thể biết được tu vi của người trước mặt sâu dày hơn nhiều so với những gì bọn họ có thể thấy.
Ánh mắt Trần Châu hơi thâm trầm, Văn Nhân Chúc bên cạnh nàng lại mất đi lý trí, nàng đưa tay vận khí, bất kể những bức tượng đ-á đó có tàn phá hay không, đều điều khiển chúng rầm rộ xông về phía Ngu Chi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng trận pháp đã phá, thuật pháp linh khí của Ngu Chi không còn bị hạn chế nữa.
Vừa rồi chỉ có một người một kiếm mà những bức tượng đ-á này còn không lấy được mạng nàng, huống chi là bây giờ?
Bốn phía không gió, nhưng thiếu nữ trong luồng sáng đó lại tà váy lay động, trên người nàng dường như có hào quang thánh khiết.
Ngu Chi đưa tay bắt quyết, mây đen vốn dĩ che sao lấp trăng tan đi, ánh trăng sáng như bạc trải dài trên thành trống.
Tiếng sấm từ xa đến gần.
Tiếng nổ đùng đoàng vang lên từng đợt, giống như nổ tung ngay bên tai.
Khi tia sét giáng xuống.
Trần Châu đang ẩn núp trong bóng tối theo bản năng nhắm mắt lại, khắc sau nàng đột ngột đưa tay đẩy mạnh người bên cạnh ra.
Dưới tiếng sấm, không một bức tượng đ-á nào có thể còn nguyên vẹn.
Quỷ hỏa u minh bốc lên dữ dội, trên vai Văn Nhân Chúc đột ngột chịu lực, cả người tiến về phía trước mấy bước.
Mà những ngọn quỷ hỏa đó nương theo con phố dài được ánh trăng bạc chiếu rọi tràn vào trong c-ơ th-ể Văn Nhân Chúc.
Nỗi đau quỷ hỏa phản phệ khiến Văn Nhân Chúc thét lên t.h.ả.m thiết, nàng lơ lửng giữa không trung, quỷ hỏa xanh thẳm bao bọc lấy nàng hoàn toàn.
Chân mày Ngu Chi khẽ nhíu lại, nàng ngước nhìn người phía cuối phố dài, nhận ra người đã ra tay với mình.
“Cô là... em gái của Văn Nhân Lễ."
Ngu Chi thấp giọng nói.
Mà Tạ Chiết vừa mới đáp xuống từ trên lầu thành liền nghe thấy Ngu Chi thốt ra cái tên Văn Nhân Lễ, chàng nhíu mày, khóe môi cũng hơi trễ xuống, trông vô cùng ủy khuất.
“Tỷ bị thương rồi."
Tạ Chiết đứng bên cạnh Ngu Chi, giống như muốn chắn đi tầm mắt của Ngu Chi nhìn về phía Văn Nhân Chúc ở đằng xa.
Ngu Chi lại xua xua tay, nàng hơi nhìn xuống vết thương trên vai mình, trông thì đáng sợ nhưng không phải vết thương chí mạng.
Chỉ thấy Ngu Chi sải bước tiến về phía trước, nàng và Văn Nhân Chúc không có nhiều tiếp xúc, cũng không nghĩ rằng một người không có nhiều tiếp xúc lại vô duyên vô cớ muốn lấy mạng mình, chắc chắn đằng sau còn có người khác nhúng tay vào.
Ngu Chi bước vài bước lướt qua bên cạnh Văn Nhân Chúc, chìm vào trong bóng tối.
Vừa rồi Văn Nhân Chúc chính là từ trong bóng tối này xuất hiện, nhưng bây giờ trên mặt đất ngoài một vũng nước lớn ra thì không có gì cả.
Ngu Chi ngồi xổm xuống, đưa tay lướt qua vũng nước đó, nước này mang theo mùi hôi tanh thoang thoảng, chỉ là mặt đất bằng phẳng, không giống như nơi sẽ đọng nước.
Tạ Chiết dừng lại bên cạnh Văn Nhân Chúc đang bị quỷ hỏa bao bọc.
Chàng vốn dĩ muốn đi theo Ngu Chi, nhưng ánh mắt lướt qua Văn Nhân Chúc liền không thể dời đi được nữa.
Phía trên đầu người bị quỷ hỏa bao bọc lại xuất hiện sừng rồng.
Tạ Chiết đưa tay ra, đ-âm thẳng qua đám quỷ hỏa u minh đó.
Khi Ngu Chi quay đầu lại thì đúng lúc thấy cánh tay Tạ Chiết bị đám quỷ hỏa u minh đó tôn lên vẻ trắng trẻo.
“Đệ đang làm gì vậy?"
Ngu Chi xoay người đi ngược trở lại, nàng nhìn Tạ Chiết, chân mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn, “Ngọn lửa này lạ lắm, đệ cẩn thận..."
Tiếng nói hơi nghẹn lại, Ngu Chi nhìn về phía Văn Nhân Chúc, nàng cũng nhìn rõ những thay đổi trên người Văn Nhân Chúc.