“Không ngoài dự đoán của Ngu Chi, ngay khoảnh khắc tiếp theo, Phượng Nhạc đã vung lòng bàn tay tấn công tới.”
Cũng may Ngu Chi đã sớm đề phòng, nàng nghiêng người né tránh, chân mày hơi nhíu lại nhìn Phượng Nhạc, giọng nói dồn dập:
“Phượng chủ đây là ý gì?!"
“Ta có thù với kẻ họ Cô."
Phượng Nhạc lạnh lùng nói, “Nàng đã là đồ đệ của kẻ họ Cô thì dĩ nhiên là kẻ thù của ta."
Ở Sát Địa, trên địa bàn của Phượng tộc.
Ngu Chi không muốn xảy ra xung đột gì với Phượng Nhạc, nàng siết c.h.ặ.t chuôi đao rồi đột ngột buông ra, chỉ né tránh chứ tuyệt đối không đ-ánh trả:
“Vãn bối là người do Tạ Chiết đưa đến, Phượng chủ làm vậy chẳng lẽ là cách đãi khách của Phượng tộc sao?"
Mấy chiếc lông vũ phượng hoàng sắc bén như lưỡi d.a.o bay về phía Ngu Chi.
Tuy Ngu Chi né được nhưng có chút chật vật, nàng nhìn người trước mặt hơi thở trở nên dồn dập.
“Khách?"
Phượng Nhạc bước về phía Ngu Chi, “Năm đó đã nói rõ chỉ là đóng kịch, nhưng người nhà họ Cô đến phút cuối lại biến kịch thành thật g-iết ch-ết Tạ Trường An."
Ngu Chi nghe mà thấy mịt mờ, nàng không hề biết những ân oán thù hằn trước kia và cũng chẳng muốn biết.
“Phượng chủ nói với vãn bối những chuyện này làm gì?"
Ngu Chi khẽ nhíu mày, thể lực của nàng bị tiêu hao khá lớn, đối mặt với những chiếc lông phượng như mưa kia nàng đã bắt đầu cảm thấy lực bất tòng tâm.
Cơn đau truyền đến từ vai khiến mắt Ngu Chi hơi hoa đi, nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi không để sự chú ý bị phân tán, trừng trừng nhìn về phía Phượng Nhạc:
“Vãn bối không biết Tạ Trường An là ai, cũng chẳng biết cái gì gọi là kịch giả thành thật, Phượng chủ muốn báo thù thì xin hãy tìm đúng người đã gây thù chuốc oán với người năm xưa, làm khó dễ một cô gái mồ côi như vãn bối chẳng lẽ là đạo của Phượng chủ sao?"
“Đạo?"
Phượng Nhạc cười lạnh một tiếng, nàng nhìn chằm chằm Ngu Chi, “Đạo của ta sớm đã ch-ết từ nhiều năm trước rồi."
Khắc tiếp theo, nhiều lông phượng dày đặc hơn nữa ập tới.
Lòng Ngu Chi lạnh đi một nửa.
Dù thế nào nàng cũng không ngờ mình lại mất mạng ở nơi này.
Chỉ là cơn đau như dự tính không hề ập đến.
Sự ấm áp nương theo tứ chi lan tỏa khắp c-ơ th-ể nàng.
Hơi thở của Tạ Chiết bao trùm lấy nàng hoàn toàn.
“Cô cô, người đang làm gì vậy?!"
Giọng Tạ Chiết mang theo sự giận dữ, trên lưng hắn trúng mấy chiếc lông phượng, m-áu tràn ra mùi m-áu tanh thoang thoảng lan tỏa.
Nếu so sánh thì Tạ Chiết vừa rồi bị thương nặng hơn Ngu Chi nhiều, nhưng hắn dường như không hề cảm thấy gì, chỉ cúi nhìn Ngu Chi trong lòng:
“A Chi, nàng bị thương rồi."
Lòng bàn tay Tạ Chiết áp lên vai Ngu Chi.
Vừa rồi vai Ngu Chi quả thực trúng một chiếc lông phượng, nhưng vết thương không nặng lắm, ngoại trừ hơi đau ra thì không có gì đáng ngại.
Ngu Chi lắc đầu, nàng nắm lấy cổ tay Tạ Chiết, ánh mắt vượt qua Tạ Chiết nhìn về phía Phượng Nhạc.
Vẻ mặt Phượng Nhạc có chút vặn vẹo, nàng nhìn Tạ Chiết giọng gắt gỏng thêm vài phần:
“Ngươi có biết sư phụ của nàng ta họ gì không?!"
Tạ Chiết ngước nhìn Phượng Nhạc, trên mặt hắn không còn nụ cười mà thay vào đó là sự tức giận.
Cơn giận đó khiến thiếu niên bỗng thêm vài phần uy nghiêm:
“Phượng Nhạc cô cô, con là sư đệ của A Chi, nếu người vì có thù với sư phụ của tỷ ấy mà muốn g-iết tỷ ấy, vậy có phải cũng muốn g-iết luôn cả con không?!"
Phượng Nhạc sững người, khắc sau nàng bước nhanh tới dừng lại trước mặt Tạ Chiết:
“Ngươi điên rồi sao!
Ngươi quên mất cậu của ngươi đã ch-ết như thế nào rồi à?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quên mất ai là kẻ đã c.h.ặ.t đ.ầ.u cậu của ngươi sao?!"
Tạ Chiết chậm rãi thở ra một hơi, chân mày hơi nhíu lại nhìn người phụ nữ trước mặt:
“Cô cô, ngoại trừ v.ũ k.h.í do người Phượng tộc rèn ra thì trên đời này không có bất kỳ loại v.ũ k.h.í nào có thể lấy mạng của người Long tộc được."
Phượng Nhạc trừng trừng nhìn Tạ Chiết.
Hồi lâu sau nàng liên tục thốt lên mấy chữ “tốt", sau đó giơ tay chỉ về phía sau hai người:
“Cút đi cho ta."
“Cô cô."
Tạ Chiết đỡ Ngu Chi dậy, hắn nhìn Phượng Nhạc một hồi lâu mới nói:
“Chuyện năm đó sớm đã qua rồi, con không trách người, mẫu thân không trách người, cậu lại càng không trách người."
Lồng ng-ực Phượng Nhạc phập phồng kịch liệt, nàng quay mặt đi không nhìn Tạ Chiết nữa.
Tạ Chiết đứng một lúc rồi đỡ Ngu Chi rời đi.
Ngu Chi ngoái đầu nhìn Phượng Nhạc một cái:
“Rốt cuộc là chuyện như thế nào?"
Tạ Chiết rũ mắt, hắn khẽ thở dài một tiếng:
“Con yêu rồng năm đó chính là cậu của ta - Tạ Trường An."
“Mà kẻ c.h.ặ.t đ.ầ.u ông ấy chính là người nhà họ Cô."
Tạ Chiết thấp giọng nói, “Lưỡi kiếm sắc bén trong tay kẻ đó chính là vật định tình mà Phượng Nhạc cô cô đã tặng cho hắn."
Ánh mắt Ngu Chi lóe lên, nàng theo bản năng muốn ngoái đầu nhìn Phượng Nhạc, nhưng họ đã xuyên qua vùng ánh sáng trắng nên chẳng còn thấy bóng dáng Phượng Nhạc đâu nữa....
Bên ngoài thành Phong.
Văn Nhân Vũ giơ tay lau vệt m-áu tràn ra nơi khóe miệng, hắn nhìn thiếu niên không có biểu cảm gì trước mặt, vẻ mặt có chút vặn vẹo:
“Ngươi rốt cuộc là hạng người gì?!
Tại sao lại chắn đường ở đây?!"
Di Dạ khoanh tay đứng trên tường thành.
Bên cạnh hắn sáu thanh trường kiếm đang bay lơ lửng giữa không trung.
“Bất kỳ ai cũng không được vào thành Phong."
Di Dạ lạnh lùng nói, trên mặt không chút biểu cảm.
Văn Nhân Vũ lại giơ tay niệm chú lần nữa, hắn tự phụ mình thiên phú dị bẩm, đi ra ngoài hiếm khi gặp đối thủ!
Nhưng trớ trêu thay thiếu niên trước mặt trông còn nhỏ tuổi hơn hắn khá nhiều lại nhẹ nhàng né tránh được đòn tấn công của hắn.
Trường kiếm lao tới Văn Nhân Vũ bị chấn động lùi lại mấy bước.
Hắn kinh hãi ngước nhìn thiếu niên phía trên.
Thiếu niên này tuyệt đối không phải là tu sĩ nhân tộc bình thường!
◎ “Chỉ là trước đó, xin hãy để ta đứng bên cạnh nàng." ◎
Một trăm mười
Phượng Nghi vốn vẫn đang đợi ở trong viện dùng để tiếp khách.
Thấy Ngu Chi và Tạ Chiết hai người người đầy m-áu quay về tự nhiên là giật mình hoảng hốt, vội vàng từ trên thân cây nhảy xuống chạy lon ton đến bên cạnh Ngu Chi và Tạ Chiết.
“Hai người..."
Phượng Nghi hé môi nàng nhìn vết thương trên vai Ngu Chi rõ ràng là do lông phượng gây ra, sững sờ hồi lâu mà không thốt nên lời nào hoàn chỉnh.
Thấy Tạ Chiết không nói gì Ngu Chi mỉm cười với Phượng Nghi:
“Có chút hiểu lầm thôi nhưng giờ không sao rồi, đừng lo lắng."
Vành mắt Phượng Nghi trông có vẻ hơi đỏ, nàng mím môi nhìn Ngu Chi hồi lâu rồi đột nhiên nhấc chân chạy ra ngoài.