Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa

Chương 340



 

“Vì thế, khi Ngu Chi dắt tay Cô Ngư bước vào đại điện, cảnh tượng đ-ập vào mắt là Cô Nguyên Chu đang ngồi chễm chệ phía trên, phía dưới là một đám người quỳ rạp.”

 

Nàng ngước mắt nhìn Cô Nguyên Chu, nháy mắt với người đang ngồi trên cao.

 

Cô Nguyên Chu hừ nhẹ một tiếng, ông ngoắc tay với Ngu Chi:

 

“Lại đây."

 

Thứ Cô Ngư mang đến cho Ngu Chi là một bộ váy đỏ.

 

Bộ váy đó được may bằng loại lụa mỏng thượng hạng, mấy năm trước Cô Nguyên Chu giải quyết giúp hoàng đế nhân tộc một số chuyện phiền muộn, nên hằng năm đều có người gửi đồ dùng trang phục thượng đẳng đến chân núi.

 

Nhiều đồ như vậy Cô Nguyên Chu dùng không hết, phần lớn đều tặng cho dân nghèo.

 

Chỉ có những bộ quần áo đẹp đẽ là Cô Nguyên Chu giữ lại, nhưng mặc những bộ đồ đó thì không thuận tiện cho việc múa kiếm tu tập nên Ngu Chi không thường mặc.

 

Nay mặc lên bộ váy đỏ được chế tác tinh xảo, cả người Ngu Chi như đang bừng nở rực rỡ.

 

Ngay cả Cô Nguyên Chu đang cáu kỉnh cũng vô thức gật đầu nói:

 

“Phải mặc quần áo rực rỡ một chút mới hợp với con."

 

Ngu Chi cười mỉm, nàng bước đến bên cạnh Cô Nguyên Chu đứng định, xoay người lại thấy Tạ Chiết đứng tụt lại sau vài bước, đang nhìn nàng chằm chằm như đang xuất thần:

 

“Làm gì vậy, mau lại đây."

 

Lúc này Cô Nguyên Chu mới nhìn sang Tạ Chiết, khuôn mặt vốn đang tươi cười lại hơi sa sầm xuống, ông cúi mắt nhìn những người đang quỳ trên đất:

 

“Được rồi, đừng quỳ nữa, để người ngoài nhìn thấy lại tưởng là lão già không chịu ch-ết này bắt nạt con cháu đấy."

 

Cô Trạch nghe vậy thân mình càng phục xuống thấp hơn:

 

“Là vãn bối chúng con đã mạo phạm đạo nhân."

 

Mí mắt Cô Nguyên Chu giật giật, ông phất phất tay, có vẻ mất kiên nhẫn:

 

“Mau đứng dậy đi."

 

Lúc này Cô Trạch mới đứng dậy, ánh mắt anh khẽ ngước lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Ngu Chi đang nhìn về phía mình.

 

Trong đáy mắt bỗng nhiên lọt vào một mảng rực rỡ, động tác của Cô Trạch khựng lại một lúc mới chậm rãi đứng thẳng lưng lên.

 

Cô Nguyên Chu nhìn Ngu Chi, giọng nói ôn hòa:

 

“Nói cho anh ta biết, khi con gặp cha anh ta đã nói những gì, có chủ động ra tay trước không?"

 

Ngu Chi nheo mắt hồi tưởng:

 

“Hôm đó đang yên đang lành, tông chủ đã dẫn người bao vây căn nhà của con..."

 

“...

 

Con lập tức đưa miếng ngọc bội tín vật sư phụ cho ra, nói sư phụ bảo con đến chọn một món binh khí vừa tay, nhưng tông chủ Trảm Nhật Tông thì hay rồi, nhận tín vật xong quay ngoắt đi liền bảo con là yêu nghiệt, đòi đ-ánh đòi g-iết——"

 

Ngu Chi khựng lại, “tặc tặc" hai tiếng, quay đầu nhìn Cô Nguyên Chu:

 

“Nhưng sư phụ, kiếm trận của Trảm Nhật Tông này sao mà kỳ lạ thế, nếu người kia đường đường chính chính đối đầu với con thì e là không bằng đồ nhi, nhưng ông ta g-iết mấy tu sĩ bày trận thì tu vi liền tăng vọt, đồ nhi suýt chút nữa đã bỏ mạng tại đây."

 

Giọng Ngu Chi không thấp, đủ để mọi người nghe rõ mồn một.

 

Sắc mặt Cô Trạch biến đổi càng dữ dội, anh chẳng màng tới việc mình vừa mới đứng lên, “bộp" một tiếng lại quỳ xuống:

 

“Cha con chắc chắn là vì quá nôn nóng nên mới hồ đồ mà hiểu lầm cô nương.

 

Còn chuyện trong kiếm trận...

 

đao kiếm vô tình, cha chắc chắn là đã lỡ tay làm bị thương các sư huynh đệ bày trận."

 

Ngu Chi quay sang nhìn Cô Trạch, nàng lắc đầu:

 

“Ta thấy cha anh chẳng hồ đồ chút nào, ông ta rõ ràng là đ-ánh không lại ta, rơi vào thế hạ phong mới tiện tay tóm lấy một kẻ bày trận xui xẻo để g-iết đấy."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lông mi Cô Trạch run rẩy, anh dập đầu thật mạnh:

 

“Cầu xin Nguyên Chu đạo nhân đứng ra nắm lại Trảm Nhật Tông, mọi chuyện đều theo... theo quy củ của tông môn mà xử lý."

 

Cô Nguyên Chu nhìn Cô Trạch, ông xua tay:

 

“Ta bây giờ chẳng qua chỉ là một lão già thôn quê mà thôi, chuyện của Trảm Nhật Tông các cậu không liên quan gì đến ta."

 

“Có điều, ta chỉ có một đứa đồ đệ này, nhìn nó lớn lên từ nhỏ, ở chỗ các cậu phải chịu uất ức, không thể cứ thế mà cho qua được, ta là bậc trưởng bối đương nhiên phải đứng ra đòi công đạo cho nó."

 

Giọng Cô Nguyên Chu ngừng lại, ông nhìn xuống đám đông phía dưới:

 

“Còn chuyện tông chủ của các cậu là ai, kẻ đang nằm trong kia có phải đã g-iết đệ t.ử vô tội hay không, xử lý thế nào thì tùy các cậu tự quyết định."

 

Cô Nguyên Chu đứng dậy, ông liếc nhìn thanh bội kiếm bên hông Ngu Chi, đưa tay chỉ chỉ:

 

“Có điều, trong kiếm chủng của Trảm Nhật Tông, ngoại trừ thanh kiếm trên người đứa đồ đệ nhỏ này của ta, những thứ khác đều là năm xưa ta tiện tay bỏ vào."

 

“Thanh trường kiếm đồ đệ ta mang theo là do sư huynh ta để lại năm đó, sư huynh không có con cái, chỉ có một đứa sư đệ là ta đây.

 

Tính ra thì thanh này cũng coi như của ta."

 

“Nay thanh trường kiếm này đã nhận đồ đệ nhỏ của ta làm chủ, cũng coi như là trở về chính tông."

 

“Vừa rồi ta nghe các cậu nói đồ đệ nhỏ của ta có thể hiệu lệnh hàng nghìn kiếm hồn trong kiếm chủng, đã vậy, ta mang đồ của mình đi chắc các cậu không có ý kiến gì chứ?"

 

Dù là câu hỏi nhưng làm gì có ai dám nói một chữ có ý kiến chứ.

 

Cô Trạch hít một hơi thật sâu:

 

“Kiếm chủng vốn dĩ là đồ của đạo nhân, nay lấy đi vốn là lẽ đương nhiên."

 

Cô Nguyên Chu nghe vậy gật gật đầu:

 

“Thằng nhóc này, câu nói này nghe còn có lý."

 

Chỉ thấy ông tùy tiện móc từ trong tay áo ra một tấm phù chú, đưa cho Cô Ngư đang nắm tay Ngu Chi:

 

“Đi đi, dùng cái này thu kiếm chủng lại, rồi bỏ vào cái gùi nhóc gánh ấy."

 

Cô Ngư vui mừng hớn hở nhận lấy.

 

Cô bé tuy tuổi còn nhỏ nhưng cũng nghe hiểu được, mang kiếm chủng đi thì sau này đó chính là đồ của Ngu Chi rồi.

 

Lấy đồ cho A Chi thì cô bé vui lắm.

 

Cô bé ôm cái gùi cao gần bằng mình chạy ra ngoài, Ngu Chi nhìn có vẻ không yên tâm, định đi theo nhưng Cô Nguyên Chu đã gọi nàng lại.

 

“Thằng nhóc kia, cậu ngẩng đầu lên."

 

Cô Nguyên Chu nhìn Cô Trạch.

 

Cô Trạch nghe vậy liền ngẩng đầu lên, một khuôn mặt ôn hòa khôi ngô nhưng có phần nhợt nhạt.

 

“Nếu ta đoán không lầm, vị tông chủ tiếp theo của Trảm Nhật Tông chính là cậu phải không?"

 

Cô Nguyên Chu khẽ nheo mắt, chuyện này không khó đoán, bao nhiêu người ở đây nhưng chỉ có một mình Cô Trạch lên tiếng, rõ ràng lời nói của một mình anh ta có thể đại diện cho cả tông môn.

 

Hơn nữa người đang nằm trong kia là tông chủ hiện tại lại là cha của anh ta.

 

Nghĩ chắc vị tông chủ tiếp theo, người trong tông môn từ lâu đã mặc định sẽ là Cô Trạch.

 

Ánh mắt Cô Trạch loé lên, anh định chắp tay hành lễ, trông có vẻ nơm nớp lo sợ:

 

“Vãn bối..."

 

“Được rồi."

 

Cô Nguyên Chu mất kiên nhẫn ngắt lời anh:

 

“Không cần nói mấy lời khách sáo đó với ta, cậu ngẩng đầu lên, nhìn cho kỹ đứa đồ đệ nhỏ này của ta."