Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa

Chương 361



 

“Nỗi khổ và bi thương ở trên kia sẽ mãi mãi không thể tiêu tan."

 

Mu bàn tay Ngu Chi hơi thắt lại.

 

Sau đó là mùi m-áu nhạt nhòa lan tỏa trước cánh mũi nàng.

 

Tạ Chiết dường như từ từ thở ra một hơi, hắn khẽ thở dài một tiếng, âm thanh đó cũng trong bóng tối nồng đậm này từng chút một rạch ra.

 

“Về nhà đi, A Chi."

 

Toàn bộ thế giới tựa như đều bắt đầu sụp đổ.

 

Quanh thân Ngu Chi nhẹ bẫng, tựa như rơi vào bóng tối.

 

Nàng liên tục rơi xuống cho đến khi bóng đen bên cạnh tan đi biến thành làn sương trắng luôn xuất hiện trong giấc mơ.

 

Chỉ có điều lần này làn sương trắng đó trông tựa như nhạt đi rất nhiều.

 

Trong làn sương trắng đang tan biến đó Ngu Chi đã nhớ lại tất cả một cách rõ ràng.

 

Không còn là nhìn một cách hời hợt nữa mà là nhớ lại tất cả với tư cách là người trong cuộc đã đích thân cảm nhận qua.

 

Ban đầu hồn phách nàng còn lại cực ít cho nên những ngày tháng trải qua không có gì đặc biệt và khác thường.

 

Cho đến sau này Tạ Chiết đã thu gom phần lớn hồn phách của nàng mới có hai kiếp ở trên Ly Nguyệt Tông đó.

 

Vốn dĩ Tạ Chiết không nên can thiệp vào thế giới nhỏ mà hắn biến ảo ra.

 

Nhưng sinh mệnh lực của hắn đang biến mất nhanh ch.óng cho nên không thể không đặt phân thân của mình vào trong thế giới nhỏ đó.

 

Thiên đạo nói không công bằng thì cũng không công bằng.

 

Nhưng nói công bằng thì cũng công bằng.

 

Giống như thiên đạo nói tộc Sát Địa Long thịnh cực tất suy, e có họa diệt tộc.

 

Tộc Sát Địa Long quả thực đã gặp họa diệt tộc chỉ có điều tai họa đó đều nằm trong tầm kiểm soát của Thánh nữ Long tộc.

 

Cuối cùng Thánh nữ Long tộc dùng một mạng của mình đổi lấy sự sinh sôi nảy nở của Long tộc.

 

Trên người Thánh nữ Long tộc lưu giữ thần mạch, người Long tộc sống sót tuy thọ mệnh cực dài, tu vi thâm hậu hơn so với nhân tu nhưng lại không có thần mạch.

 

Trải qua thời gian trôi qua cái gọi là tộc Sát Địa Long sẽ trở nên bình thường, không còn có sự áp chế tuyệt đối như trước kia nữa.

 

Ngu Chi là linh hồn dị giới nàng không nên tồn tại ở đây.

 

C-ái ch-ết là số mệnh đã định của Ngu Chi nhưng Tạ Chiết dùng một mạng đổi một mạng vậy thì Ngu Chi có thể sống sót.

 

Đây chính là sự công bằng của thiên đạo.

 

Sương trắng từ từ tan biến.

 

Trong tầm mắt của Ngu Chi một bóng dáng vô cùng quen thuộc đang cùng tan biến theo làn sương trắng đó.

 

Đó là...

 

Bóng dáng tàn hồn của Tạ Chiết.

 

Ngu Chi lồm cồm bò dậy dường như muốn đuổi theo, trước mắt nàng phủ lên một lớp nước.

 

“Tạ Chiết!"

 

Ngu Chi cất tiếng gọi, ngay từ đầu đã không có hệ thống gì cả, đó chẳng qua là sinh mệnh lực của Tạ Chiết trôi đi, không thể không tạm thời tĩnh dưỡng, để tránh xảy ra sai sót khác mà để lại một luồng tàn hồn trên người Ngu Chi mà thôi.

 

Bóng dáng đó vẫn đang tan biến.

 

“Tạ Chiết, chàng dừng lại cho ta!"

 

Giọng nói có chút vỡ vụn sắc nhọn pha lẫn tiếng khóc.

 

Chỉ là trong làn sương trắng đạo bóng dáng đó vẫn ngày càng mờ nhạt đi.

 

Giọng nói của Tạ Chiết khẽ vang lên bên tai Ngu Chi tựa như mang theo một tiếng thở dài.

 

“A Chi..."

 

“Không phải luôn muốn về nhà sao?

 

Sau khi tỉnh lại hãy đến Quan Ảnh Tông, ở đó có trận pháp đưa nàng rời khỏi đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Đi đi, A Chi, về nhà đi."

 

Đạo bóng dáng nhạt màu đó cùng giọng nói của Tạ Chiết cùng nhau tan biến.

 

“Nhưng ta..."

 

Giọng Ngu Chi có chút vỡ vụn, nàng rũ mắt giọng nói đứt quãng tựa như từng chữ từng chữ bật ra từ môi lưỡi vậy, “Không về được nữa rồi mà..."

 



 

Ngu Chi không phải vô duyên vô cớ xuyên đến thế giới này.

 

Nàng là sau khi ch-ết ở thế giới của mình mới xuyên đến thế giới này.

 

Trước đây có lẽ là do một cơ chế bảo vệ nào đó nàng đã cố tình quên đi sự thật mình đã ch-ết trong vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi đó.

 

Hồn phách của nàng có thể tỉnh lại trong một thế giới như vậy vô phi là do cha mẹ nàng khổ sở cầu khẩn trong chùa miếu mà cầu được một phép màu mà thôi.

 

Nếu không Ngu Chi sớm đã hồn về địa phủ rồi.

 

Khi mở mắt ra trước mặt Ngu Chi là một căn phòng có chút xa lạ.

 

Bên ngoài dường như có tiếng bước chân truyền tới.

 

Sau một lúc lâu nơi cửa phòng truyền tới tiếng cọt kẹt.

 

Ngu Chi dùng tay chống vào ván giường nàng từ từ ngồi dậy nhìn về phía cửa.

 

Người đẩy cửa bước vào không kịp phòng bị đụng phải ánh mắt của Ngu Chi.

 

Cạch một tiếng chậu đồng bưng trong tay rơi xuống đất.

 

Là Di Nguyệt.

 

Vẻ mặt Di Nguyệt phức tạp nàng nhanh ch.óng đi tới bên cạnh Ngu Chi, khi mở miệng lại rũ mắt xuống giọng nói cũng có chút run:

 

“A Chi, nàng thực sự tỉnh lại rồi."

 

Kể từ khi Long tộc gặp chuyện đã trôi qua bảy mươi năm.

 

Kể từ khi trong đầu Di Nguyệt bỗng nhiên có thêm rất nhiều ký ức cũng đã trôi qua gần bảy năm.

 

Ngu Chi thực sự là sau khi đoạn ký ức đó xuất hiện mới đột nhiên xuất hiện trên Ly Nguyệt Tông.

 

Di Nguyệt sau khi biết tin đã lén mọi người đưa Ngu Chi rời khỏi Ly Nguyệt Tông, bảy năm nay nàng và Ngu Chi luôn trốn ở nơi này, không ai biết nơi ẩn náu của họ kể cả Di Tinh và Di Nguyệt.

 

“Tỉnh lại là tốt rồi, tỉnh lại là tốt rồi."

 

Di Nguyệt từ từ thở ra một hơi nàng ngước mắt nhìn Ngu Chi giọng nói có chút run:

 

“Tất cả chuyện này giống như một giấc mơ vậy."

 

“Tạ Chiết đâu?"

 

Ngu Chi nhìn Di Nguyệt thấp giọng hỏi.

 

Trái tim Di Nguyệt run lên ánh mắt nàng có hơi né tránh:

 

“A Chi, nàng nên biết..."

 

Lời của Di Nguyệt chưa nói xong Ngu Chi liền dời tầm mắt đi nàng có chút cứng nhắc ngắt lời Di Nguyệt:

 

“Sau đó đã xảy ra chuyện gì?"

 

Ngày đó vậy mà liên tiếp có hai người gặp phải hai đạo lôi kiếp hóa thần lập đạo.

 

Người trước là Ngu Chi, nàng và Văn Nhân Chúc coi như đồng quy vu tận.

 

Người sau chính là Tạ Chiết, sau khi Tạ Chiết hóa thần lập đạo liền biến mất.

 

“Bao nhiêu năm nay chưa từng có tung tích của thiếu chủ."

 

Di Nguyệt ngồi bên giường nàng rũ mắt giọng nói nghe ra cũng có hai phần đứt quãng.

 

“Cho đến bảy năm trước."

 

“Ta bỗng nhiên sở hữu rất nhiều ký ức khác, cho đến lúc đó ta mới biết thiếu chủ hóa thần lập đạo tu thế mà lại là luân hồi đạo."

 

“Ngài ấy luân hồi vô số lần huyễn hóa ra vô số thế giới nhỏ vì để thu thập từng mảnh từng mảnh hồn phách của nàng, A Chi."