Lâm Hi lại cảm thấy mình đã rất khoan dung rồi. Nàng nhìn Tịch Linh, thấy nàng không có ý kiến gì, liền gật đầu với chưởng môn, dẫn người rời đi.
Mọi người ai nhận phạt thì nhận phạt. Lúc này Hình Vân mới nhớ ra đống hồ sơ chất đầy bàn, vội vàng đuổi theo Lâm Hi.
Đệ t.ử Hình đường còn lại dẫn người đi nhận phạt, cả đám cúi đầu thấp như chim cút.
Thu Nguyệt Bạch thấy không còn gì để xem cũng phủi tay áo rời đi.
Khi đệ t.ử Hình đường định đưa Từ Văn Trường đi, chưởng môn phất tay ra hiệu lui xuống.
Mọi người nhìn nhau, thấy đường chủ không ở đây cũng lần lượt lui ra.
Cuối cùng trong đại điện chỉ còn chưởng môn và Từ Văn Trường.
Thấy chưởng môn không nói gì, Từ Văn Trường bò tới trước mặt ông, nắm vạt áo khóc lóc: “Biểu ca, biểu ca, huynh phải cứu ta, ta làm tất cả cũng là vì huynh…”
Thấy chưởng môn nhìn mình, hắn tưởng có hy vọng, liền nói hết ra:
“Các trưởng lão trong tông đều nhìn sắc mặt Lâm Hi mà hành sự, căn bản không coi trọng huynh là chưởng môn. Lâm Hi lại coi trọng sư muội của nàng ta nhất, nếu… nếu Tịch Linh c.h.ế.t, chắc chắn sẽ khiến Lâm Hi tổn thương nguyên khí, huynh có thể nhân cơ hội đoạt lại quyền lực!”
Hắn càng nói càng kích động, không để ý sắc mặt chưởng môn ngày càng đen:
“Lâm Hi dù được tôn là tiên quân cũng chỉ là nhờ hai vị trên núi Phượng Minh , nói cho cùng cũng chỉ là tu sĩ Nguyên Anh. Dù người trên núi che chở, cũng không thể vượt qua huynh. Vậy sao huynh phải xử phạt nặng như vậy, còn phải nịnh nọt nàng ta? Lâu dài như vậy, trong tông còn ai coi huynh ra gì? Đến khi bị nàng ta đè đầu, cũng chẳng ai đứng về phía huynh!”
Chưởng môn nhìn hắn không chớp mắt. Ngay khi hắn tưởng mình đã thuyết phục được, chưởng môn đột nhiên vung tay tát mạnh, đ.á.n.h hắn ngã xuống đất, rụng luôn hai cái răng.
“Ngươi nghĩ Lâm Hi quan tâm Vạn Ninh Tông sao?”
Năm đó đại chiến, tu chân giới vì muốn dập tắt cơn giận của Lâm Hi đã định lập tiên minh, đẩy nàng lên vị trí tiên chủ. Nàng một kiếm c.h.é.m đứt hiệp nghị, nhất quyết báo thù, g.i.ế.c sạch những kẻ cần g.i.ế.c.
Nếu không phải bạn cũ của Từ Niệm xuất quan kịp thời ngăn lại, các tông môn mỗi năm đốt giấy tiền cũng phải tăng thêm mấy xấp.
“Sau này ngươi cứ ở hậu sơn đi.”
Chưởng môn bỗng bình tĩnh lại, lạnh lùng nhìn hắn.
Từ Văn Trường không ngừng cầu xin. Hậu sơn không có một tia linh khí, quanh năm tuyết phủ, hàn khí thấu xương, đâu phải thứ hắn chịu nổi.
Nhưng chưởng môn không nói thêm gì, gọi đệ t.ử tới kéo người đi.
Ra khỏi đại điện, Lâm Hi nhìn Thẩm Tầm An bên cạnh, đưa cho nàng một khối ngọc bội: “Cảm ơn ngươi mấy ngày qua đã chăm sóc sư muội ta, đây là quà tạ.”
Thẩm Tầm An vội lui lại hai bước: “Ta đã nhận của tiên quân quá nhiều, không thể được voi đòi tiên.”
Đứng phía sau, Thu Nguyệt Bạch nhìn thấy mà hô hấp chậm lại, nếu không phải đông người đã muốn đưa tay lấy.
Đây đâu phải ngọc bội bình thường, mà là pháp khí phòng ngự cao cấp do tiên quân Thương Tố tự tay luyện chế—Linh Tương.
Trên đó còn có hoa văn vàng nhàn nhạt lưu chuyển, vừa nhìn đã biết là bảo vật có tiền cũng không mua được.
Nàng tuy không thiếu pháp khí, nhưng đối phương chỉ là một ngoại môn đệ t.ử mà lại nhận được thứ quý giá như vậy.
Nàng thừa nhận nàng ghen rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng dù sao cũng là trưởng lão, chỉ có thể nhẹ nhàng gật đầu tỏ ý tán thưởng:
“Trưởng bối ban cho, không thể từ chối, cứ nhận đi.”
Nàng hiểu ý của Lâm Hi.
Nhận lấy thì coi như không ai nợ ai, đồng thời cũng là lời cảnh cáo đừng nghĩ đến việc dùng ân cứu mạng của Tịch Linh để uy h.i.ế.p Lâm Hi.
Thẩm Tầm An cúi đầu, cuối cùng vẫn nhận ngọc bội: “Đa tạ Minh Thần tiên quân.”
Lâm Hi nắm tay Tịch Linh, nhìn Thu Nguyệt Bạch đang xem náo nhiệt, lạnh lùng nói: “Ngươi rảnh lắm à?”
Thu Nguyệt Bạch gật đầu.
Chỉ cần Lâm Hi không làm chuyện lớn, rất nhiều việc đệ t.ử phía dưới đã xử lý được, nàng cũng nhàn rỗi.
Hình Vân đang chuẩn bị về Hình đường nghe vậy liền quay đầu, kéo nàng đi:
“Rảnh thì giúp ta xử lý hồ sơ.”
Thu Nguyệt Bạch lắc đầu lia lịa: “Không, ta nhớ ra còn việc… đừng kéo ta!”
Lâm Hi gật đầu với Thẩm Tầm An xem như chào tạm biệt.
Tòng Tâm, từ nãy giờ giả vờ không tồn tại, rất “nhân tính” thở dài một tiếng, cọ cọ cằm Thẩm Tầm An rồi nhảy khỏi lòng nàng.
Đáng tiếc Thẩm Tầm An bận chào tạm biệt, không để ý tới nó, khiến nó tức đến vẫy đuôi liên hồi.
Lâm Hi liếc nhìn tiểu yêu thú định nhảy lên vai Tịch Linh, ánh mắt mang theo chút cảnh cáo.
Tịch Linh bế nó lên: “Nặng quá đi mất.”
Tòng Tâm giãy ra nhảy xuống, quay đầu không thèm để ý nàng. Thấy hai người đi xa dần, nó cũng đành vội vàng chạy theo.
“Bọn họ hình như không biết thân phận của sư tỷ?”
Sau khi mọi chuyện kết thúc, Tịch Linh hỏi Lâm Hi với vẻ nghi hoặc.
“Ta không thường gặp đệ t.ử Vạn Ninh Tông, họ không biết cũng là bình thường.”
Tịch Linh lắc đầu. Thân phận Lâm Hi và Minh Thần tiên quân hoàn toàn không giống nhau.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Minh Thần tiên quân luôn là đề tài được bàn tán rất nhiều, nhưng cũng là điều cấm kỵ đệ t.ử muốn nói mà không dám nói.
“Vì sao không nói cho người khác biết sư tỷ chính là Minh Thần tiên quân?”
Lâm Hi hỏi ngược lại: “Sư tỷ ngươi không đủ để mang ra khoe sao?”
Tịch Linh lắc đầu. Địa vị của Minh Thần tiên quân quá cao, nếu người khác biết thân phận của Lâm Hi, thì quan hệ giữa nàng với người khác sẽ không còn thuần túy.
Dù nàng không nói, trong lòng vẫn sẽ vô thức nghĩ rằng người khác đến gần mình có phải vì sư tỷ hay không.
Kiểu giao tiếp mang theo sự lấy lòng như vậy khiến nàng chán ghét.
Nếu kết bạn không phải vì bản thân mình đáng để kết giao, vậy thì có ý nghĩa gì?