Tiểu Sư Muội Là Yêu Hoàng Tương Lai Thì Phải Làm Sao??

Chương 16



Trưởng lão mất kiên nhẫn cắt lời nàng: “Hôm nay ta sẽ dạy ngươi thế nào là làm người.”

Nói xong ông ta nhìn về phía Lý Phong, ánh mắt mang theo vẻ lạnh lẽo vặn vẹo: “Đi lấy Hồn Tiên đến.”

Lời này vừa dứt, mọi người đều kinh hãi, ngay cả những đệ t.ử đứng xem cũng không nhịn được lên tiếng cầu tình.

Hồn Tiên là hình cụ trừng phạt đệ t.ử, một roi đ.á.n.h xuống là trực tiếp đ.á.n.h vào thần hồn, đau đớn không chịu nổi. Trừ phi phạm đại tội, bình thường căn bản sẽ không sử dụng.

Chuyện của Thẩm Ninh nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, nhưng hoàn toàn chưa đến mức đó.

“Trưởng lão, Thẩm Ninh nói cho cùng chỉ là nhất thời hồ đồ, xin ngài nương tay!”

“Đúng vậy, trưởng lão, xin hãy suy nghĩ lại!”

Thậm chí có người khuyên Thẩm Ninh: “Thẩm Ninh, mau nhận sai với trưởng lão đi!”

“Ta không sai, vì sao phải nhận tội?” Thẩm Ninh nhìn thẳng vào mắt trưởng lão, từng chữ từng chữ rõ ràng, “Trưởng lão là sợ người của Hình đường can thiệp sẽ vạch trần những lời dối trá đầy sơ hở của ngài sao?”

Đã đến mức này thì nhịn cũng vô ích, Thẩm Ninh trực tiếp phản bác. Dù đang quỳ, khí thế vẫn không hề thua kém: “Cho dù trưởng lão muốn dùng tư hình, cũng phải xin phép phong chủ trước. Nói cho cùng ngài chỉ là một vị trưởng lão quản giáo, không có tư cách dùng hình.”

Râu dê giận đến phát điên, một chưởng đ.á.n.h thẳng về phía nàng.

Thẩm Ninh lập tức bật dậy, kéo Tiểu Đào bên cạnh tránh đi.

Nàng không biết vì sao trưởng lão lại nhằm vào mình, nhưng lời đã nói ra, ân oán này coi như kết rồi. So với nhẫn nhịn, chi bằng làm lớn chuyện, tốt nhất là dẫn được người của Hình đường tới.

Cãi lại trưởng lão đúng là phạm môn quy, nhưng lúc này giữ được mạng mới là quan trọng nhất.

Nàng đâu có trộm Ngân Vân Thảo, một chưởng này đ.á.n.h xuống, e rằng toàn bộ tích góp của nàng cũng chưa chắc chữa nổi.

Lý Phong đưa Hồn Tiên cho trưởng lão, chiếc roi đỏ sẫm như m.á.u đông, áp lực cực lớn.

Trưởng lão cười dữ tợn, vung roi đ.á.n.h xuống, tiếng xé gió vang lên sắc bén, mang theo d.a.o động linh lực của pháp khí cao cấp.

Thẩm Ninh đẩy Tiểu Đào vào trong đám người, một mình đối diện trưởng lão.

Thực lực của nàng muốn phản sát trưởng lão cũng không phải không được, nhưng roi này nàng chỉ có thể tránh. Nếu ra tay đối đầu, chuyện sẽ không đơn giản nữa, một tội danh mưu sát sư trưởng giáng xuống, dù là đường chủ Hình đường đích thân đến cũng không giữ được nàng.

Ngay lúc nàng chuẩn bị né tránh, một người đột nhiên ôm lấy nàng, trực tiếp thay nàng đỡ một roi.

Một tấm khiên linh lực dựng lên trước mắt nàng, va chạm với roi, Hồn Tiên lập tức đứt gãy.

Thẩm Ninh giật mình, vội nhìn người chắn trước mặt mình…là muội muội của nàng. Thấy nàng không hề hấn gì, Thẩm Ninh mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó nhìn chiếc Hồn Tiên gãy trên đất, lại nhìn trưởng lão đang ngây người, mí mắt giật giật, lần này lại thêm tội phá hoại tài sản tông môn rồi.

Thẩm Tầm An vội vã chạy tới, thấy nàng không sao rõ ràng nhẹ nhõm hẳn.

Nàng quay đầu nhìn trưởng lão râu dê: “Trưởng lão dường như không phải phong chủ Dược Phong, tự ý dùng tư hình như vậy là không coi phong chủ ra gì sao?”

Hai người đúng là chị em, ngay cả cách nói cũng giống nhau.

Nói xong, nàng cúi xuống nhặt mảnh Linh Tương đã vỡ.

Trưởng lão nhìn chằm chằm miếng ngọc vỡ trong tay nàng, ánh mắt càng thêm âm trầm: “Hóa ra là ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mọi người vừa thấy Thẩm Tầm An liền hiểu vì sao trưởng lão lại có phản ứng như vậy.

Lưu Khâm là cháu của ông ta.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Những người tham gia thử luyện trước đó đều bị xử phạt ít nhiều, Lưu Khâm thậm chí còn bị g.i.ế.c.

Chỉ có Thẩm Tầm An, không những không sao, còn được Minh Thần Tiên Quân ưu ái, ban cho một kiện pháp khí cao cấp.

Trưởng lão cười lạnh: “Chỉ là một đệ t.ử ngoại môn mà thôi, cũng dám cản ta trừng phạt đệ t.ử? Người đâu, bắt luôn cả nàng lại cho ta!”

Thẩm Tầm An không còn vẻ rụt rè như trước mặt Lâm Hi: “Trưởng lão định ra tay với đệ t.ử của phong khác sao? Không sợ người của Hình đường định tội ngài à?”

Trưởng lão phát ra một tiếng cười trầm, đầy mỉa mai: “Ta g.i.ế.c ngươi thì đã sao? Hình đường biết thì thế nào? Sẽ chẳng ai quan tâm đến sống c.h.ế.t của một đệ t.ử ngoại môn.”

“Cho dù Lâm Hi—con ch.ó điên đó có đến thì làm gì được ta?”

“Khẩu khí lớn thật.” Một giọng nói ôn hòa mang theo ý cười vang lên phía sau bọn họ.

Mọi người quay đầu nhìn, Lâm Hi mặc áo xanh đậm, mỉm cười nhìn cảnh tượng trước mắt.

Tịch Linh mặc váy lam xếp nếp đứng bên cạnh nàng, không biểu cảm nhìn chằm chằm trưởng lão râu dê, trong lòng ôm một cục bông trắng tròn.

“Ta đến rồi, hay là tiếp tục đi?”

Sắc mặt Lâm Hi vẫn ôn hòa như thường, dù bị mắng thẳng mặt cũng không hề thay đổi.

Tòng Tâm nhảy xuống, chạy vòng quanh Thẩm Tầm An và Thẩm Ninh hai vòng, lo lắng cào cào váy Thẩm Tầm An.

Thẩm Tầm An cúi xuống ôm nó lên.

Tòng Tâm đứng trên vai nàng, vỗ vỗ cánh tay Thẩm Ninh.

Không cần cố nữa đâu, “Tâm” của ngươi đến rồi.

Ánh mắt Lâm Hi lướt qua hai người, dừng lại trên chiếc Hồn Tiên gãy.

“Đến cả Hồn Tiên cũng mang ra rồi, phong chủ của các ngươi vẫn định làm rùa rụt cổ à?”

Miệng Lâm Hi độc như tẩm độc, mở miệng đã châm chọc thẳng.

“Là g.i.ế.c người hay đốt cả d.ư.ợ.c điền mà phải dùng đến Hồn Tiên vậy?”

Tịch Linh khoanh tay đứng sau nàng, tiếp lời.

Trưởng lão râu dê đã sợ đến mức không nói nên lời, hai chân run rẩy, không còn vẻ hùng hổ ban nãy: “Tiên… Tiên quân…”

Thẩm Ninh bước tới trước mặt Lâm Hi, quỳ xuống định nói gì đó, nhưng Lâm Hi phất tay: “Ta cũng đâu thể làm gì ông ta, vẫn nên đợi người chuyên trách đến rồi xử lý.”

Nói xong nàng lấy ra thiết bị truyền tin, giọng Hình Vân vang lên: “Tiên quân?”

“Chỗ ta vừa xảy ra chuyện lớn, đến cả Hồn Tiên cũng mang ra rồi, ngươi có muốn đích thân đến xem không?”

Giọng Hình Vân lập tức trở nên nghiêm túc: “Dùng Hồn Tiên phải báo lên Hình đường, lão điên Dược Phong đó dám dùng tư hình?”

Lâm Hi nở nụ cười sâu hơn, nhìn mấy người đang mặt mày xám xịt, cố tình úp mở: “Mang thêm người đi, ta sợ có kẻ ngay cả ngươi cũng không để vào mắt.”

Lâm Hi lấy ra một bộ bàn ghế, ngồi xuống ghế, nhìn Tòng Tâm đang vô cùng thân thiết với Thẩm Ninh, ngón tay nhẹ gõ lên tay vịn, không biết đang nghĩ gì.