Trưởng lão quản giáo hoàn hồn, tát hắn một cái: “Ngươi dám làm chuyện này, ta đúng là nhìn nhầm người!”
Ánh mắt Lý Phong u ám, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, nhưng vẫn không cam lòng mà im lặng.
Đệ t.ử mặt tròn lúc trước vỗ vai kẻ làm chứng giả, lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ, cười tươi rói: “Đừng lo, ngươi sẽ đi cùng hắn.”
“Ta với ngươi không oán không thù, vì sao lại vu khống ta?”
Thẩm Ninh nhìn hắn, vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi.
Nàng và Lý Phong vốn không có xung đột lợi ích gì, nếu nói vì nàng không nộp cái gọi là phí bảo hộ kia, thì nàng cũng không còn gì để nói.
Đám đệ t.ử ngoại môn bọn họ mỗi tháng nhận được chút linh thạch ít ỏi, mua nguyên liệu luyện d.ư.ợ.c là hết sạch, căn bản không thể dư ra.
Huống chi, có tiền cũng không đưa cho loại ch.ó má đó.
“Ngươi có nhận tội không?”
Thấy sự việc gần như đã xong, Hình Vân lên tiếng.
“Đệ t.ử nhận tội.”
Lý Phong cúi đầu, ánh mắt trống rỗng nhìn mặt đất, không nói thêm gì nữa. Hình Vân phất tay, có đệ t.ử tiến lên áp giải hắn sang một bên.
“Quyết Minh trưởng lão còn chưa tới? Là xảy ra chuyện gì sao?”
Thu Nguyệt Bạch vốn không ưa Dược Phong, lúc này lén lút rủa xả.
Đệ t.ử truyền lời lau mồ hôi trán, cố nặn ra nụ cười, cân nhắc rồi nói: “Phong chủ nói… chuyện này tùy các vị xử lý, nàng không tham gia.”
Nguyên văn là: để Lâm Hi muốn g.i.ế.c ai thì g.i.ế.c, đừng làm phiền nàng.
Trong lòng đệ t.ử dâng lên một nỗi chua xót. Phong chủ Dược Phong của họ suốt ngày ở trong d.ư.ợ.c phòng, mấy tháng không thấy bóng dáng, chuyện của Dược Phong hoàn toàn không quản, mới khiến trưởng lão quản giáo và Lý Phong tùy ý làm bậy. Mà bọn họ lại không có nơi kêu oan, chỉ có thể mặc cho bị ức h.i.ế.p.
Cũng không phải chưa từng có người tố cáo, ví dụ như Thẩm Ninh từng phản kháng.
Kết quả là bọn họ càng bị đối xử khắc nghiệt hơn, mọi người không những oán Thẩm Ninh, mà bản thân nàng cũng chẳng được lợi gì bị điều đến d.ư.ợ.c điền xa nhất, làm việc nặng nhất, nhận linh thạch ít nhất.
Chỉ cần phong chủ của họ có được một phần mười trách nhiệm như đường chủ Hình đường, thì họ cũng không đến mức ban ngày muốn c.h.ế.t, ban đêm cũng chẳng muốn sống.
Thu Nguyệt Bạch và Hình Vân cùng nhìn về phía Lâm Hi.
Lâm Hi nhấp trà, mang theo chút nghi hoặc nhìn lại.
“Ta nhiều nhất chỉ là khách khanh trưởng lão của tông môn, không tham gia những chuyện này.”
Thu Nguyệt Bạch mỉm cười: “Vậy theo ý của tiên quân thì sao?”
Nói đùa chứ, dù nàng thật sự không quản, cũng phải làm ra vẻ một chút.
“Vậy thì g.i.ế.c hết đi.” Lâm Hi thản nhiên nói.
Tịch Linh lập tức bịt miệng nàng lại, cười gượng với Hình Vân: “Hình trưởng lão, ngài xử lý đi.”
Lâm Hi chớp chớp mắt vô tội. Đề nghị của nàng không tốt sao? Nhanh gọn biết bao.
Hình Vân nhìn cây Hồn Tiên bị gãy trên đất: “Tự ý dùng hình, phạt năm nghìn linh thạch, diện bích ba năm.”
“Không phải phong chủ mà dùng Hồn Tiên, phạt một nghìn linh thạch, diện bích một năm.”
“Dùng Hồn Tiên mà không báo cáo Hình đường, phạt ba nghìn linh thạch, diện bích ba năm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Tầm An và mấy người đứng khoanh tay, Thẩm Ninh lén giơ ngón tay cái.
Làm tốt lắm, lần này ép tên Chu Bì kia phải nhả sạch những gì đã nuốt, mà với hắn, mất linh thạch còn đáng sợ hơn mất mạng.
Chắc giờ trong lòng hắn đang c.h.ử.i thề rồi.
Tay trưởng lão quản giáo run lên, không dám đắc tội ba vị đại thần trước mắt, chỉ có thể ném ánh mắt đầy oán độc về phía Thẩm Ninh.
Thẩm Ninh không hề sợ hãi, nhe răng cười lại.
Hiện tại cứ châm chọc trước đã, còn bảy năm sau thế nào, nàng không tin mình sau bảy năm vẫn còn ở Dược Phong trồng cỏ.
Cùng lắm thì đổi nơi khác làm đệ t.ử ngoại môn.
Lâm Hi bỗng lên tiếng: “Ngươi có thù với hắn?”
Thẩm Ninh sững lại một lúc mới hiểu Lâm Hi đang hỏi mình.
Nàng lắc đầu rồi lại gật đầu: “Chắc là… có.”
Dù sao hai năm trước nàng từng khiến tên này bị phạt tám trăm linh thạch, số hối lộ trước đó mất sạch, còn phải bù thêm.
Từ đó trở đi, hễ thấy nàng là hắn lại không tránh khỏi mỉa mai vài câu.
Mấy hôm trước còn nói loại người không tôn sư trọng đạo như nàng thì không thể đắc đạo.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Thẩm Ninh rất khó hiểu, với loại người lòng dạ hẹp hòi, đặt lợi ích lên trên hết như hắn, lấy đâu ra mặt mũi nói lời đó?
Nếu không phải chuyện trước đó còn liên lụy đến Thẩm Tầm An, nàng nhất định đã cãi lại rồi.
Lâm Hi gật đầu, nhìn về phía mọi người ở Dược Phong. Thần sắc họ khác nhau, khi nghe Thẩm Ninh nhắc lại chuyện cũ đều tránh ánh mắt.
Họ không dám đứng ra cũng có thể hiểu được, nhưng nếu không có Thẩm Ninh tố giác, sẽ còn nhiều người bị bóc lột hơn.
Nhưng họ cũng không nên vì thế mà quay sang c.h.ử.i bới Thẩm Ninh.
Lâm Hi hạ mắt, ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn, xung quanh dần chỉ còn tiếng hô hấp, yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi.
Rồi nàng đột nhiên hỏi một câu khiến tất cả sững sờ, ngay cả Thu Nguyệt Bạch cũng im lặng quay đi.
“Khi ta đến thấy trong d.ư.ợ.c điền có không ít đệ t.ử lao động, phần lớn đều gánh hai thùng nước.”
“Nếu ta nhớ không nhầm, năm đó sư tôn ta vì giảm bớt hao phí thời gian và sức lực, đã cùng Từ Niệm tiên quân thiết lập một số pháp trận. Tuy không quá lớn lao, nhưng cũng tiện lợi hơn không có. Vậy mà giờ không thấy một pháp trận nào, ngươi cho rằng mình có quyền tắt chúng sao?”
Nói đến câu cuối, khí thế của Lâm Hi đột ngột trở nên lạnh lẽo, nụ cười nguy hiểm đến cực điểm.
Mọi người xôn xao bàn tán.
Họ có nghe nói về pháp trận, nhưng đó là đãi ngộ dành cho nội môn, làm gì đến lượt họ dùng?
Nghe người đi trước nói trước kia từng có pháp trận rất tiện lợi, tưới nước nhổ cỏ đều không cần tự tay làm.
Nhưng họ đều nghĩ đó là ảo giác trước khi gánh nước mệt c.h.ế.t.
Trưởng lão quản giáo mặt đầy mơ hồ, vội kêu oan: “Tiên quân, chuyện này thật không phải ta làm! Ta đâu có quyền lớn như vậy, là…”
Hắn ngập ngừng, nhìn về phía Thu Nguyệt Bạch.
Lâm Hi chống cằm nhìn nàng, nụ cười mang theo ý vị sâu xa.
Thu Nguyệt Bạch nuốt nước bọt: “Ngươi nghe ta… biện hộ… không phải… giải thích.”
Hình Vân c.ắ.n móng tay, không dám ngẩng đầu: “Ta… Hình đường còn việc, ta có thể đi trước không…”