Tiểu Sư Muội Nhặt Rác Tu Tiên, Cả Tông Môn Xin Ôm Đùi

Chương 255: Ra Khỏi Bí Cảnh Bạch Vi: “·······”



 

Không thể không nói, phong cách của con Giác Long này thay đổi cũng nhanh thật.

 

“Đạo hữu, không phải ta không trượng nghĩa, mà là ta chỉ có thể đưa linh thú khế ước của mình ra vào. Ngươi và ta không có quan hệ khế ước, vừa nãy ta đã thử mang ngươi theo, nhưng căn bản là không đưa ra ngoài được.”

 

Giác Long thực ra lúc bị Bạch Vi kéo đi, có cảm nhận được một cỗ lực lượng lôi kéo, nhưng nó tưởng là do mình mọc quá to, nữ tu này kéo không nổi nên mới vậy, chưa từng nghĩ tới là do nguyên nhân khế ước.

 

Nó trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc ý niệm muốn ra ngoài quá mãnh liệt, nó quyết định tin tưởng nữ tu này một lần.

 

“Kết khế đi! Ta đồng ý kết chủ tớ khế ước.”

 

Bạch Vi không ngờ mình còn chưa kịp thử thuyết phục Giác Long, nó đã chủ động đồng ý rồi.

 

Một người một rồng lưu loát kết khế ước, Bạch Vi liền dự định đến lúc đó trực tiếp mang Giác Long ra ngoài. Chủ yếu là vì trên người không có túi linh thú dư thừa, Hồng Mông tiểu thế giới thì nàng không định cho Giác Long vào.

 

“Ngươi lập tức sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện, hẹn với thuộc hạ của ngươi về chuyện thú triều trăm năm một lần đi. Ta lên trên nói với tướng lĩnh của Ô Quốc một tiếng, sau đó ngươi liền tới tìm ta, ta đưa ngươi ra ngoài.”

 

Giác Long tự nhiên không có ý kiến.

 

Nữ tu này hiện tại là chủ nhân của nó, nếu muốn lừa nó, không thể nào tốn nhiều công sức như vậy.

 

Chút tín nhiệm này nó vẫn phải có.

 

Bạch Vi bay v.út lên không trung hướng ra ngoài Thú Uyên, lúc này mới phát hiện Thú Uyên này sâu đến mức nào, cho dù tốc độ của nàng cực nhanh, cũng phải bay trọn vẹn hơn một canh giờ.

 

Trình tướng quân chợt thấy một nữ tu từ Thú Uyên bay ra, lập tức chuẩn bị cho toàn bộ tu sĩ tấn công, nhưng đã bị Mộ Dung Xuân Vũ nhanh tay lẹ mắt bịt miệng lại.

 

“Trình tướng quân khoan đã! Người này hẳn không phải là yêu thú của Thú Uyên, rất có khả năng là Bạch đạo hữu, ngài cứ đợi một chút, ta tiến lên hỏi thử xem.”

 

Trình tướng quân gật đầu, Mộ Dung Xuân Vũ mới buông tay ra. Còn chưa đợi hắn bước lên trước, liền nghe thấy Trình tướng quân “phi phi” hai tiếng, không đợi hắn hỏi, đã nghe Trình tướng quân lầm bầm.

 

“Mộ Dung thái sư, tay ngài vừa móc phân yêu thú đấy à? Sao mà thối thế?”

 

Mộ Dung thái sư ngửi ngửi mùi trên tay mình, sắc mặt đại biến: “Oẹ——”

 

Hắn vô cùng chắc chắn mình không hề sờ vào phân, nhưng tại sao tay lại thối như vậy chứ?!

 

Mộ Dung Xuân Vũ bị cái mùi phân đột ngột này làm cho ngơ ngác, cố gắng nhớ lại xem tay mình đã chạm vào chỗ nào.

 

Sau đó, Trình tướng quân liền nhìn thấy Mộ Dung Xuân Vũ mặt đầy nghi hoặc móc ra một khúc gỗ trông như cục gạch, còn chưa kịp đưa lại gần đã phát ra từng trận nôn khan, rồi vẻ mặt ghét bỏ tiện tay ném khúc gỗ ra ngoài.

 

Bạch Vi đã tưởng tượng qua rất nhiều cách gặp mặt, nhưng chưa từng nghĩ tới sẽ là kiểu gặp mặt độc đáo như trước mắt này, nàng còn chưa kịp mở miệng đã bị một cục gạch bay thẳng vào mặt.

 

Nàng tiện tay bắt lấy, sau đó mang vẻ mặt không mấy thiện chí bay về phía tên sa điêu Mộ Dung Xuân Vũ này.

 

“Mộ Dung đạo hữu, ngươi cũng tài cán lắm! Lại dám không cần cả lão tổ tông nhà mình nữa sao?!”

 

Bạch Vi vừa dứt lời, Mộ Dung Xuân Vũ lập tức biết ngay, nữ tu trước mắt này quả thực không phải là yêu thú giả dạng Bạch đạo hữu, mà chính là Bạch đạo hữu hàng thật giá thật.

 

Hắn mang vẻ mặt hớn hở tiến lên nói: “Bạch đạo hữu, cô quả thật là phúc lớn mạng lớn, cô là tu sĩ đầu tiên sống sót đi ra từ Thú Uyên đấy.”

 

Không đợi Bạch Vi lên tiếng, Mộ Dung Xuân Vũ hai mắt sáng rực nói: “Bạch đạo hữu, không phải là cô đã tiêu diệt hết yêu thú trong Thú Uyên rồi chứ? Đỉnh quá đỉnh! Trình tướng quân——”

 

Thấy Mộ Dung Xuân Vũ định thông báo “tin tốt” này cho Trình tướng quân, Bạch Vi lập tức hoảng hốt biến sắc, tiện tay nhét luôn khúc Dưỡng Hồn Mộc trong tay vào miệng Mộ Dung Xuân Vũ.

 

“Mộ Dung thái sư, ngươi bớt nói lại đi!”

 

Mộ Dung Xuân Vũ trợn trắng mắt rồi ngất xỉu, đ.á.n.h cho Bạch Vi trở tay không kịp.

 

Trình tướng quân thấy Bạch Vi luống cuống đứng sang một bên, vội vàng muốn tiến lên hỗ trợ, nhưng lại bị cái mùi kia khuyên lui.

 

“Bạch đạo hữu, mau lấy cục gạch kia ra đi, Mộ Dung thái sư bị thối đến ngất rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bạch Vi vội vàng lấy Dưỡng Hồn Mộc trong miệng Mộ Dung Xuân Vũ ra, thần thức dò xét một chút, lập tức có chút dở khóc dở cười.

 

Lão giả đã nằm thẳng cẳng trong Dưỡng Hồn Mộc rồi.

 

Tích Cốc Đan nàng luyện chế trước đó, vì bình đựng đan d.ư.ợ.c có hạn, dư ra hai viên nên nàng tùy ý bỏ vào một cái túi trữ vật, lại quên mất Dưỡng Hồn Mộc cũng ở trong đó.

 

Không ngờ để chung như vậy lại bị ám mùi sầu riêng.

 

Nàng thích ăn nên không cảm thấy có gì, nhưng không ngờ người chưa từng ăn lại có phản ứng mãnh liệt đến thế. Nàng vội vàng lấy ra một quả linh quả bóc vỏ, sau đó lần lượt đặt ở chỗ Mộ Dung Xuân Vũ và Dưỡng Hồn Mộc.

 

Quả nhiên chỉ trong vòng một hơi thở, một người một hồn đã từ từ tỉnh lại.

 

Bạch Vi nhân lúc Mộ Dung Xuân Vũ còn đang choáng váng, nhanh ch.óng và ngắn gọn nói rõ giao ước giữa nàng và Giác Long.

 

Mộ Dung Xuân Vũ nghe nói thú triều vẫn là trăm năm một lần, lập tức vô cùng thất vọng.

 

“Bạch đạo hữu, sao cô không cố gắng thêm chút nữa, tranh thủ để người và thú chung sống hòa bình thì tốt biết mấy!”

 

Trình tướng quân lại vô cùng vui vẻ, thái độ đối với Bạch Vi không chỉ là cung kính, mà còn đặc biệt nhiệt tình.

 

“Đạo hữu, đa tạ ngài đã làm mọi thứ vì Ô Quốc chúng ta, tất cả người dân trong nước chúng ta đều vô cùng cảm kích ngài!”

 

Bạch Vi liếc xéo Mộ Dung Xuân Vũ một cái, Mộ Dung Xuân Vũ tự nhiên đọc hiểu ý tứ trong mắt nàng, trên mặt xẹt qua một tia xấu hổ.

 

Hắn mặt dày nói: “Ý của Trình tướng quân tự nhiên cũng là ý của ta, chỉ là ta và Bạch đạo hữu quen biết, nên nói chuyện có phần tùy ý hơn chút.”

 

Bạch Vi tiện tay đưa trả Dưỡng Hồn Mộc lại, Mộ Dung Xuân Vũ nhăn nhó mặt mày, nhưng vẫn nhận lấy. Vừa há miệng định nói gì đó, liền bị Giác Long đột ngột xuất hiện trên không trung làm cho giật nảy mình.

 

Không chỉ có hắn, ngay cả chúng tu sĩ Ô Quốc cũng là một trận căng thẳng, nhưng Trình tướng quân và Mộ Dung tướng quân chưa lên tiếng, chúng tu sĩ cũng không dám tùy tiện động thủ.

 

Giác Long kia dừng lại ở nơi cách Thú Uyên không xa, phát ra một tiếng long ngâm cao v.út.

 

Bạch Vi trong lòng lo lắng cho Phàm Nhân Giới, lập tức nói với Mộ Dung Xuân Vũ và Trình tướng quân một tiếng, cưỡi lên lưng rồng, chớp mắt đã biến mất trước mặt mọi người.

 

Thú Uyên đột nhiên phát ra từng trận tiếng gầm thét kéo dài của loài thú, Mộ Dung Xuân Vũ và Trình tướng quân lập tức sinh lòng cảnh giác, đợi hồi lâu, cũng không thấy có yêu thú nào xông lên.

 

Tu sĩ Ô Quốc lại canh giữ ở Thú Uyên thêm hai ngày, Trình tướng quân liền biết, có canh giữ tiếp cũng vô nghĩa, lập tức quyết định rút quân hồi triều.

 

Hoàng đế Ô Quốc biết được ngọn nguồn sự việc, vui mừng lập tức đại xá thiên hạ, đồng thời hạ lệnh cho thợ thủ công tạc tượng đá của Bạch Vi, để bách tính toàn quốc cúng bái.

 

Bạch Vi không hề biết rằng chỉ một chút thiện tâm nhất thời của mình, lại mang đến cho bản thân lợi ích to lớn đến nhường nào.

 

Nàng hiện tại vô cùng may mắn vì suy đoán của mình là chính xác.

 

Sau khi Giác Long kết khế với nàng, cho dù không vào túi linh thú và Hồng Mông tiểu thế giới, nàng vẫn mang được Giác Long cùng ra ngoài.

 

Đương nhiên có lẽ cũng liên quan đến việc Giác Long hóa thành rồng nhỏ.

 

“Chủ nhân, sao ta nhìn chỗ này giống hệt hang động trong Thú Uyên thế nhỉ?”

 

Bạch Vi hiện tại cũng không rảnh để trả lời Giác Long, nàng lấy ra truyền âm phù, lập tức gửi cho sư phụ một đạo truyền âm, sau đó liền ôm Giác Long nhanh ch.óng lướt về phía vị trí cửa hang ban đầu.

 

Cửa hang đã khôi phục lại nguyên trạng.

 

Bạch Vi đành phải lấy ra b.út ký và b.út lông mà lão giả ghi chép, nghiêm túc viết xuống hai chữ "dư đồ".

 

Quả nhiên, không chỉ là dư đồ của bí cảnh, mà ngay cả phương pháp ra vào bí cảnh và phương pháp ra vào hang động này, cũng trong nháy mắt xuất hiện trước mặt nàng.

 

Theo ghi chép trên dư đồ, Bạch Vi rốt cuộc cũng từ Vấn Thiền bí cảnh đi ra, chỉ là cảnh tượng trước mắt khiến nàng sinh lòng kinh ngạc.