Tiểu Sư Muội Nhặt Rác Tu Tiên, Cả Tông Môn Xin Ôm Đùi

Chương 363: Bớt Hỏi Người Khác Tại Sao, Hãy Tự Hỏi Mình Dựa Vào Cái Gì



 

Hai người nhìn thấy Bạch Vi rất kinh ngạc, Diệu Tinh càng vẻ mặt khẩn trương nói: “Sư phụ, người làm sao tìm được ta? Người mau đi đi, Thiên Ma chuẩn bị lợi dụng ta để đối phó người.”

 

Bạch Vi trong lòng ấm áp, còn chưa kịp mở miệng, liền nghe thấy Tống Kỳ đang vẻ mặt kinh hoàng thất thố kiểm tra cơ thể và tu vi của mình. Bởi vì quá mức sợ hãi, giọng nói đều mang theo chút run rẩy: “Bạch, Bạch Vi, ngươi có biết ta đây là làm sao rồi không? Vì sao? Vì sao tu vi của ta hiện nay chỉ là Luyện Khí tầng hai chứ?”

 

Tống Kỳ khi nhìn thấy làn da trên tay mình khô héo, càng kích động vạn phần, phát ra một tiếng hét thê lương: “Bạch Vi, cơ thể và tu vi của ta rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

 

Nhìn lão phụ nhân có chút điên loạn trước mặt, Bạch Vi trên người nàng ta không nhìn ra một chút bóng dáng nào của thời thơ ấu. Tống Kỳ lúc nhỏ làm người cũng coi như không tồi, nhưng nàng ta tâm tư quá nhiều, cho nên lúc đó cho dù hai người ở chung một ký túc xá sớm chiều chung đụng một tháng, còn không bằng vài lần tiếp xúc ngắn ngủi giữa cô và Công Tôn Ngọc.

 

“Tống Kỳ, vấn đề này ngươi không nên hỏi ta, mà là hỏi chính bản thân ngươi. Nghĩ đến công pháp lúc trước ngươi tu luyện hẳn là do Thiên Ma ban cho ngươi đi? Lúc ngươi tu luyện công pháp đó, chẳng lẽ không nghĩ tới hậu quả sao? Phân thân Thiên Ma đoạt xá hai người các ngươi, Thiên Đạo không dung nạp được Thiên Ma, tự nhiên cũng không dung nạp được tu vi ngươi có được thông qua việc tu luyện công pháp của Thiên Ma, cho nên cùng lúc phân thân Thiên Ma bị diệt, tu vi của ngươi cũng khôi phục lại tu vi trước khi luyện chế công pháp của Thiên Ma.”

 

Sắc mặt Tống Kỳ lập tức trở nên trắng bệch. Mặc dù Bạch Vi không giải thích vì sao cơ thể nàng ta lại già yếu, nhưng nàng ta biết, tuổi xương của nàng ta đã hơn sáu mươi tuổi, tu vi Luyện Khí tầng hai chỉ có thể giúp nàng ta sống thọ hơn phàm nhân một chút mà thôi, làm sao cũng không thể duy trì được dung mạo trước kia.

 

Tống Kỳ nhìn thiếu nữ thoạt nhìn chỉ mười sáu mười bảy tuổi trước mặt, nội tâm ngoại trừ phức tạp, còn có thêm một tia ghen tị và không cam lòng. Rõ ràng linh căn của nàng ta tốt hơn, vì sao Thiên Đạo không chọn nàng ta, vì sao Thiên Ma cường đại như vậy cũng bị Bạch Vi tiêu diệt. Nàng ta rất hối hận lúc trước đã tha cho Bạch Vi, lúc đó nàng ta nên trực tiếp thông báo cho Thiên Ma mới phải.

 

Tống Kỳ mặc dù không nói một lời, nhưng Bạch Vi thông qua thần tình của nàng ta tự nhiên nhìn ra được manh mối. Chút tiếc nuối ban đầu của cô đối với cảnh ngộ của Tống Kỳ, lúc này đã hoàn toàn tan biến.

 

“Tống Kỳ, ta có chuyện quan trọng phải về tông môn, chỉ có thể để ngươi lại ở chỗ Bắc Danh Thành.”

 

Đạo bất đồng bất tương vi mưu. Đem nàng ta từ trên rạn san hô Bắc Hải thả xuống gần Bắc Danh Thành, cũng coi như là kết thúc nhân quả quen biết của hai người.

 

Trên mặt Tống Kỳ lộ ra một tia không tình nguyện: “Bạch Vi, ta hiện nay tu vi thế này, làm sao có thể lập túc ở ngũ giới? Ngươi hiện nay là hồng nhân của ngũ giới, càng là đại công thần của Kiếm Tông. Nghĩ đến ngươi an bài một đệ t.ử ở Kiếm Tông, e rằng cũng không khó đi?”

 

Bạch Vi cười tươi như hoa, khiến trong lòng Tống Kỳ dâng lên hi vọng đồng thời, trong lòng nhịn không được muốn đi ghen tị với cô. Nàng ta há miệng, còn chưa kịp lên tiếng, liền thấy môi đỏ của Bạch Vi khẽ mở, lời thốt ra lại toàn là bạc bẽo.

 

“Ta thấy mặt ngươi cũng không lớn, sao lại đưa ra yêu cầu mặt dày như vậy? Khoan nói đến việc ta có năng lực này hay không, cho dù là có, ta lại dựa vào cái gì mà giúp ngươi?”

 

Mặt Tống Kỳ nháy mắt đỏ bừng.

 

“Bạch Vi, ngươi, ngươi hiện nay sao lại trở nên chua ngoa cay nghiệt như vậy. Ngươi như vậy sao xứng đáng với sự tế bái của người khác đối với ngươi? Ta cảm thấy hai người chúng ta không có thù oán gì, ngươi tại sao không chịu giúp ta?”

 

Bạch Vi lười lý luận với nàng ta, mang theo nàng ta và Diệu Tinh lợi dụng không gian thuấn di đến trên bờ, sau đó vẻ mặt lạnh lùng nhìn về phía Tống Kỳ nói: “Bớt hỏi người khác tại sao, hãy tự hỏi mình dựa vào cái gì. Hiểu chưa?”

 

Lần này cô không cho Tống Kỳ cơ hội nói chuyện, tay điểm về phía Tống Kỳ một cái, sau đó liền để Diệu Tinh đi theo sư phụ, để sư phụ mang theo Diệu Tinh và các sư huynh rời đi trước. Nhậm Cửu Khanh biết Bạch Vi lúc này đã hoàn toàn nắm vững kỹ năng không gian thuấn di, nhưng liếc nhìn Tống Kỳ vẻ mặt đầy căm hận, vẫn nói: “Bạch Vi, con đi trước, chúng ta theo sau.”

 

Bạch Vi cũng không nói nhiều, sảng khoái dùng Hỗn Độn Kiếm c.h.é.m ra một cánh cửa hư không, sau đó rất nhanh biến mất tại chỗ. Nhậm Cửu Khanh điểm một cái về hướng Tống Kỳ, không đợi nàng ta mở miệng, liền mang theo mấy người biến mất tại chỗ, chỉ để lại Tống Kỳ vẻ mặt vặn vẹo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Khi Bạch Vi xuất hiện lần nữa, là ở một góc hoang vu hẻo lánh cách phường thị Kiếm Tông không xa, đợi thần thức kiểm tra xung quanh quả thực không có người, mới lách mình vào trong động thiên phúc địa. Cô chuẩn bị ở trong đó vài ngày, đem Thiên Thang đưa về đúng vị trí, sau đó lại bịa ra một lý do thích hợp.

 

“Kẻ nào to gan dám xông vào Thú Uyên?!”

 

Nương theo tiếng gầm thét của yêu thú, một quả cầu lửa rực cháy nháy mắt lao về phía Bạch Vi, bị Bạch Vi lách mình né tránh. Yêu thú đang chuẩn bị tiếp tục công kích Bạch Vi, đột nhiên phát hiện ra dung mạo của Bạch Vi, lập tức quỳ rạp xuống đất, run lẩy bẩy nói: “Không biết Bạch tiên nhân đột nhiên quang lâm Thú Uyên, ta... tiểu nhân vừa rồi nhiều có đắc tội, còn mong Bạch tiên t.ử tha cho tiểu nhân.”

 

Bạch Vi dùng thần thức quét qua, cô vậy mà lại giáng xuống bên trong Thú Uyên.

 

“Yêu vương của các ngươi có ở Thú Uyên không?”

 

Yêu thú kia lập tức gật gật đầu: “Yêu vương của chúng ta vừa từ bên ngoài làm mưa trở về.”

 

Bạch Vi khẽ nhướng mày, cô ngược lại đến rất đúng lúc: “Ngươi nên làm gì thì làm đi, ta tự mình đi tìm yêu vương của các ngươi.”

 

Nói xong ánh mắt liếc về phía yêu thú kia, yêu thú lập tức hiểu ý của Bạch Vi, lập tức cười làm lành nói: “Đa tạ Bạch tiên nhân tha mạng, nhỏ đang đi tuần tra Thú Uyên, nếu ngài có việc bận, vậy ta liền không quấy rầy nữa.”

 

Bạch Vi hài lòng khẽ gật đầu, sau đó dán một tấm Ẩn thân phù lên người, liền bay về phía chỗ của yêu vương. Thần thức của cô rất nhanh liền quét đến vị trí của Giác Long. Có thể bởi vì cô và Giác Long ký kết là chủ tớ khế ước, tu vi của Giác Long mặc dù ở trên cô, nhưng cũng không phát hiện ra thần thức của cô, ngay cả cô ẩn hình cũng không phát hiện ra.

 

Nhìn tòa đại điện hoành tráng trước mặt, Bạch Vi trong lòng một trận cảm thán. Giác Long còn rất biết hưởng thụ đấy chứ, vậy mà lại xây một tòa đại điện cơ bản giống hệt Hồng Mông thế giới, nghe tiếng hát bên trong, cô sải bước đi vào.

 

Chỉ thấy thân hình khổng lồ của Giác Long cuộn tròn trên chiếc giường cao trong đại điện, bên cạnh vây quanh hai nữ yêu kiều diễm, một người nhét linh quả vào miệng nó, một người quạt cho nó. Dưới giường cao thì là một đám nam nữ yêu tu... tỷ võ tranh đấu.

 

Bạch Vi bị sở thích kỳ ba này của Giác Long làm cho kinh ngạc đến ngây người. Cô chỉnh đốn lại biểu cảm trên mặt, sau đó liền gỡ Ẩn thân phù trên người xuống, làm cho Giác Long đang vẻ mặt hưởng thụ sợ tới mức run rẩy, lập tức một tiếng rồng ngâm vang vọng cả Thú Uyên, chấn đến mức tai cô cũng khó chịu.

 

“Chủ, chủ nhân, sao ngài lại tới đây? Sao không chào hỏi trước một tiếng, ta đều không có chuẩn bị gì.”

 

Giác Long nói xong, liền nháy mắt ra hiệu cho hai nữ yêu bên cạnh, hai người lập tức hóa thân thành bộ dạng yêu thú, chạy ra phía sau Giác Long.

 

Bạch Vi cười như không cười: “Ngươi cho dù biết ta tới, thì lại làm sao? Không phải chỉ là xem một trận thi đấu tỷ võ của yêu thú sao? Cái này thì có gì?!”

 

Giác Long thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt to như chuông đồng trừng lên, yêu tu dưới giường cao lập tức hóa hình thành yêu thú rời khỏi đại điện.

 

“Chủ nhân, ngài vào đây có phải vẫn là vì chuyện Côn Lôn Hư không? Ta đặc biệt tìm hoàng đế lão nhi của Ô Quốc hỏi qua rồi, cái Côn Lôn Hư này hẳn chính là Côn Lôn Sơn mà ngài nói. Nghe nói nơi đó là thánh địa tu luyện của đạo tu. Chủ nhân, ngài tìm Côn Lôn Hư có phải lại có ý tưởng mới rồi không?”