Tiểu Sư Muội Nhặt Rác Tu Tiên, Cả Tông Môn Xin Ôm Đùi

Chương 366: Kiếp Lôi Như Pháo Nổ



 

Bạch Vi hóa thân thành rồng, lại dán một tấm Ẩn thân phù lên người, sau đó liền mục tiêu rõ ràng bay về hướng Côn Lôn Hư. Đứng ở vị trí lần trước từng đứng, cô chuẩn bị dựa theo lời Thiên Các chủ nói, đem Phi Thăng Thiên Thê thả xuống Côn Lôn Sơn.

 

Bạch Vi lách mình tiến vào trong T.ử Ngưng bí cảnh, nhưng cô phát hiện, trên mặt đất ngoại trừ Thiên Thang để lại, hoàn toàn không thấy bóng dáng của Diêm sư tổ. Trong lòng cô lập tức sinh ra một loại dự cảm không lành. Chẳng lẽ Thiên Các chủ đã làm gì Diêm sư tổ? Dù sao lúc đó sau khi Thiên Các chủ vào T.ử Ngưng bí cảnh, cô bị Diêm sư tổ đuổi ra ngoài, tiếp đó Thiên Các chủ đi ra, một nhóm người rời khỏi Thượng Giới. Mãi cho đến hiện tại cô mới lần đầu tiên tiến vào trong bí cảnh, cũng vào lúc này mới phát hiện Diêm sư tổ vậy mà lại biến mất không một tiếng động.

 

Bạch Vi theo bản năng kiểm tra linh hồn khế ước giữa cô và Diêm sư tổ, phát hiện khế ước của Diêm sư tổ và cô vẫn còn tồn tại, nhưng cô làm cách nào cũng không liên lạc được với hắn. Cô không cam lòng đem toàn bộ T.ử Ngưng bí cảnh đi dạo một vòng, cũng không phát hiện ra bóng dáng của Diêm sư tổ, càng không phát hiện bí cảnh có khí linh mới tồn tại.

 

Trái tim Bạch Vi chìm xuống, e rằng muốn tìm được Diêm sư tổ, chỉ có thể đợi sau khi phi thăng, gặp được Thiên Các chủ mới được. Cô hiện tại đối với con người Thiên Các chủ này tràn đầy nghi hoặc, dường như tất cả mọi chuyện đều có bóng dáng của hắn ở trong đó, hơn nữa đều là hắn đang dẫn dắt cô nên làm như thế nào... Bạch Vi không dám nghĩ sâu thêm nữa, hiện tại cô đã hoàn toàn không còn đường lui, chỉ có thể đi bước nào hay bước đó.

 

Cô tâm trạng nặng nề mang theo Thiên Thang ra khỏi T.ử Ngưng bí cảnh. Bạch Vi còn chưa kịp phản ứng, Thiên Thang vậy mà lại thoát khỏi tay cô bay về hướng Vấn Đạo tiên nhân. Sau đó Vấn Đạo tiên nhân kia giống như đột nhiên sống lại, cánh tay nham thạch vậy mà lại đỡ lấy Thiên Thang, sau đó liền ném lên không trung.

 

Chỉ thấy bầu trời vốn dĩ quang đãng đột ngột mây đen vần vũ, cuồng phong nổi lên. Ước chừng thời gian một nhịp thở, trên không trung đột nhiên sấm chớp đan xen, đạo kiếp lôi thứ nhất đột nhiên đ.á.n.h về phía Thiên Thang đang bay lên cao.

 

Bạch Vi vạn vạn không ngờ tới, tu sĩ muốn đột phá cảnh giới, bắt buộc phải độ kiếp, ngay cả Thiên Thang muốn trở thành Phi Thăng Thiên Thê cũng không thoát khỏi kiếp nạn này. Sấm sét đột ngột giáng xuống, chỉ khiến đà bay lên của Thiên Thang chậm lại một khoảnh khắc, sau đạo kiếp lôi thứ nhất, Thiên Thang dường như mới nhận rõ bản thân nhất định sẽ bị kiếp lôi đ.á.n.h.

 

Khi đạo kiếp lôi thứ hai còn chưa giáng xuống, Thiên Thang vốn dĩ lề mề lúc trước thay đổi hẳn vẻ chậm chạp vừa rồi, bay nhanh vọt lên không trung, cái tốc độ đó khen nó là pháo thăng thiên đều có lỗi với tốc độ lúc này của nó. Thiên Thang rõ ràng muốn nhân lúc thiên lôi thứ hai chưa giáng xuống, ra sức xông lên trên một chút. Bạch Vi có thể nhìn ra tâm tư nhỏ của Thiên Thang, Thiên Đạo tự nhiên cũng có thể. Nó sợ cái Thiên Thang lén lút này còn chưa độ xong kiếp đã một bước lên mây, cho nên rất nhanh đạo kiếp lôi thứ hai đã giáng xuống, lần này kiếp lôi thanh thế to lớn, Bạch Vi đều toát mồ hôi hột thay cho Thiên Thang.

 

Đệt mợ, cái Thiên Thang này đâu phải là độ kiếp, quả thực mỗi một đạo kiếp lôi đều muốn đ.á.n.h phế nó. Kiếp lôi này cũng không giống như sự ngoài trong bất nhất đối với Bạch Vi lúc trước, mà là đ.á.n.h thật sự. Hai bên so sánh một chút, Bạch Vi cảm thấy Thiên Đạo đối với mình quả thực coi như là cực kỳ sủng ái, nhưng cũng có khả năng là trời sắp giao phó trọng trách cho người này, Thiên Thang làm sợi dây liên kết duy nhất giữa ngũ giới và Thượng Giới, tự nhiên cần phải trải qua... sự mài giũa của nhiều đạo kiếp lôi.

 

Thiên Thang bị đạo kiếp lôi thứ hai đ.á.n.h cho có chút ngơ ngác, toàn thân Thiên Thang xẹt qua dòng điện, nhưng màu sắc của gỗ cũng không phát hiện ra bất kỳ biến hóa nào. Còn rất chịu được sét đ.á.n.h!

 

Thiên Thang hoãn lại ước chừng thời gian một nhịp thở, sau đó giống như trên người gắn hỏa tiễn, với thế sét đ.á.n.h không kịp bưng tai bay nhanh xông lên bầu trời. Bạch Vi còn chưa kịp phản ứng, liền bị lôi kiếp đinh tai nhức óc làm cho vẻ mặt đờ đẫn. Một chuỗi kiếp lôi này tựa như pháo nổ, cứ thế lốp bốp đập lên người Thiên Thang, mà Thiên Thang giống như bị đạo kiếp lôi thứ hai rèn luyện ra rồi, có nhiều kiếp lôi hơn nữa cũng không thể ngăn cản bước chân phi thăng của nó.

 

Điều này đối với Thiên Đạo mà nói, là một sự sỉ nhục cực lớn, kiếp lôi đập xuống đạo sau lợi hại hơn đạo trước, mà Thiên Thang giống như càng tỏa sáng sau thất bại vậy, đối mặt với kiếp lôi tiếp theo vậy mà lại coi như không có gì, không bao lâu liền đã thăng lên đến tầng mây. Bạch Vi đều bị một chuỗi kiếp lôi làm cho ngơ ngác, lúc này đều quên đếm xem Thiên Thang rốt cuộc đã độ mấy đạo kiếp lôi rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ngay trong lúc Thiên Thang độ kiếp, cô đột nhiên cảm nhận được một cỗ tín lực cường đại tràn về phía mình. Lúc đầu cô tưởng là tín lực do bách tính gần Thú Uyên truyền đến, nhưng cô rất nhanh liền phát hiện, nguồn gốc tín lực này vậy mà lại là thôn dân gần Côn Lôn Sơn.

 

Bạch Vi kể từ khi thức tỉnh cách vận dụng tín lực, lập tức thông qua tín lực vừa nhận được kiểm tra thỉnh cầu của tín đồ.

 

“Bạch tiên nhân, cầu xin ngài phù hộ sấm sét này ngàn vạn lần đừng đ.á.n.h trúng chúng ta a, chúng ta không làm chuyện xấu.”

 

“Bạch tiên nhân, cầu xin ngài đem cái thang trên trời dời đi chỗ khác đi! Thật sự là quá dọa người rồi, lão nương tám mươi tuổi của ta đều bị dọa đến mức liệt giường rồi.”

 

“Bạch tiên nhân, cái Côn Lôn Hư này chẳng lẽ là nơi thiên lý bất dung gì sao? Sao lại bị trời đ.á.n.h sấm sét lợi hại như vậy? Cầu xin ngài nhất định phải dời ngọn núi này đi.”...

 

Bạch Vi nhịn không được đỡ trán, từng người từng người này đâu phải là tín đồ, quả thực là khách hàng khó tính! Cũng không xem xem yêu cầu bọn họ đưa ra ly kỳ đến mức nào. Tín lực này cô không muốn, nhưng lại không trả về được.

 

Bạch Vi linh cơ khẽ động, cùng lắm thì đợi Thiên Thang phi thăng thành công, cô đến lúc đó vận hành Độ Ách công pháp, ngồi kim liên bay một vòng quanh các thôn trang gần Côn Lôn Sơn, đem tín lực của bọn họ chuyển hóa thành ân trạch. Như vậy vừa có thể khiến người vốn dĩ có bệnh tật, cơ thể khôi phục bình thường, lại có thể khiến người không có bệnh tật trở nên khỏe mạnh hơn.

 

Trong lúc cô đang suy nghĩ, Thiên Thang vậy mà lại đã độ xong tất cả kiếp lôi, thành công trở thành Phi Thăng Thiên Thê của ngũ giới. Chỉ thấy toàn thân nó từ màu gỗ nguyên bản biến thành bộ dạng vàng óng ánh lúc này, thoạt nhìn mặc dù tục tĩu, nhưng rất phù hợp với phong cách của Thượng Giới.

 

Cùng với sự độ kiếp thành công của Thiên Thang, mây đen trên bầu trời tan hết, bầu trời đột nhiên xuất hiện dị tượng, chỉ thấy trên không trung vậy mà lại vang lên tiên nhạc, một tòa cung điện vàng óng ánh xuất hiện trên không trung. Bạch Vi chỉ cảm thấy cung điện này thoạt nhìn có chút quen mắt, nhưng lại không nhớ ra quen mắt ở chỗ nào, chưa kịp để cô nghĩ kỹ, cung điện vậy mà lại đột nhiên ẩn đi, hư ảnh của phượng hoàng và rồng xuất hiện trên không trung. Cô ngưng thần nhìn kỹ, hư ảnh của phượng hoàng và rồng này thoạt nhìn màu sắc không giống nhau, lại là từng đạo hư ảnh do kiếm ý cô c.h.é.m ra lúc trước huyễn hóa thành.

 

Rồng phượng múa lượn trên không trung một lát, một đóa kim liên khổng lồ trong khoảnh khắc xuất hiện trên không trung, sau đó kim liên từ từ nở rộ, vô số đạo kim quang rải xuống các ngóc ngách của thế giới. Trên người Bạch Vi cũng có, cô kinh ngạc phát hiện, vậy mà lại là ân trạch trời ban, như vậy ngược lại khiến dự định lúc trước của cô coi như làm uổng công rồi. Ân trạch này và ân trạch sau khi cô đột phá cảnh giới khác nhau một trời một vực, đối với cô mà nói, vậy mà lại còn có tác dụng ngộ đạo.

 

Nghi vấn bởi vì Diêm sư tổ biến mất lúc trước lại một lần nữa xuất hiện trong đầu. Nếu như tất cả đều chỉ là âm mưu của Thượng Giới, hay là âm mưu của một người nào đó, thì phải làm sao?