Hành động bất ngờ này của Thiên Đạo, như để chứng thực lời của Thiên Ma, rất khó để cô không suy nghĩ lung tung.
Kiếp lôi của Độ Kiếp sơ kỳ nhanh ch.óng qua đi, Bạch Vi lập tức nội thị đan điền.
Cô kinh ngạc phát hiện, lôi điện vốn lơ lửng trong đan điền lại biến mất không thấy đâu, cùng biến mất theo đó còn có sức mạnh phán xét đột nhiên cảm nhận được trước đó.
Lúc này, trong đan điền được sinh ra từ Độ Ách công pháp, ngoài việc tu vi có thay đổi, những thứ khác đều đã trở lại bình thường như trước.
Bạch Vi ngẩng đầu nhìn lên trời, chỉ thấy bầu trời vốn đen kịt lại lờ mờ xuất hiện một nữ tu.
Nữ tu đó quay lưng về phía họ, một tay cầm kiếm, vừa nhìn đã biết là một kiếm tu.
Không hiểu sao, Bạch Vi lại có cảm giác thân thiết kỳ lạ với nữ tu này, còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, đã bị tiếng kinh hô đột ngột của Húy Húy thu hút.
“Vãi chưởng, chủ nhân, bóng lưng trên trời kia không phải là người sao! Thiên Đạo xuất hiện dị tượng này là có ý gì?”
Bạch Vi mang vẻ mặt nghi hoặc nhìn về phía bóng người đó, cô cảm thấy tuy cô và bóng lưng đó có điểm tương đồng, nhưng trực giác của cô cho rằng đó không phải là mình.
Bóng người nữ tu vốn quay lưng về phía họ đột nhiên động đậy, đợi đến khi nữ tu hoàn toàn xoay người lại, cô kinh ngạc phát hiện, nữ tu này quả thực trông giống hệt mình.
Nữ tu nhanh ch.óng biến mất, chỉ là lần này bầu trời không giáng xuống ân trạch.
Bạch Vi cụp mắt xuống, tuy là vậy, nhưng cô phát hiện tu vi của mình lại còn vững chắc hơn cả khi được giáng ân trạch vài phần.
Cô bay xuống từ trên kim liên, đóa kim liên vốn đang khép c.h.ặ.t lập tức mở ra, để lộ Vạn Sĩ Các chủ với vẻ mặt tái nhợt.
Côn Bằng vốn đã ngoan ngoãn dưới uy áp của Húy Húy lại đột nhiên hóa thành hình người, xông về phía Vạn Sĩ Các chủ.
Vạn Sĩ Các chủ không biết là cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Côn Bằng, hay là vốn dĩ sắp tỉnh lại.
Chỉ thấy mí mắt bà ta khẽ run, chỉ trong một hơi thở, liền mở mắt ra, khi nhìn thấy Côn Bằng, sắc mặt đột nhiên trở nên cực kỳ khó coi, nhưng khi nhìn thấy Bạch Vi, trên mặt lại lộ ra vẻ vui mừng.
“Bạch Vi, giúp ta!”
Không đợi Bạch Vi ra tay, Húy Húy đã bay đến đỉnh đầu Côn Bằng, Côn Bằng vốn đang định ôm lấy Vạn Sĩ Các chủ lập tức không thể động đậy.
Vạn Sĩ Các chủ vội vàng đứng dậy, việc đầu tiên là kiểm tra tu vi của mình.
Khi phát hiện tu vi của mình lại từ Độ Kiếp hậu kỳ giảm xuống Độ Kiếp trung kỳ, trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc.
“Tu vi của ta… là sao thế này?!”
Không đợi Bạch Vi trả lời, bà ta lại phát hiện Vạn Bảo Các đã trở thành phế tích, sắc mặt càng thêm khó coi: “Là ai đã biến Vạn Bảo Các thành bộ dạng này?”
Bà ta đưa mắt nhìn quanh một vòng, còn chưa kịp mở lời, Phong Đô Đại Đế lại đột nhiên xuất hiện, nhìn thấy thần thái của Vạn Sĩ Các chủ lúc này, lại liếc nhìn biểu cảm của Bạch Vi, lập tức biết Thiên Ma đã bị trừ.
“Vạn Sĩ Các chủ, bà có thể tỉnh lại lần nữa là nhờ Bạch Vi. Ta và bà quen biết nhiều năm, vẫn chưa phát hiện bà có gì khác so với trước đây, nhưng Bạch Vi vừa nhìn đã phát hiện bà bị Thiên Ma đoạt xá.
Nếu không phải Bạch Vi ra tay, e là bây giờ bà đã cùng Côn Bằng hoàn thành song tu đại điển rồi.”
Vạn Sĩ Các chủ lúc này mới phát hiện trong đống phế tích, khắp nơi đều là màu đỏ ch.ói mắt.
Bà ta lập tức biến sắc, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Côn Bằng bên cạnh: “Ta đối xử với ngươi không tệ, ngươi lại vì đạt được mục đích mà cấu kết với Thiên Ma, làm sao xứng với ta?!”
Côn Bằng đầu tiên là hơi sững sờ, khi nhìn rõ sự căm hận trần trụi trong mắt Vạn Sĩ Các chủ, thần sắc lập tức có thêm vài phần điên cuồng.
“Bà đối xử với ta không tệ? Chính vì bà đối xử với ta không tệ, nên ta mới lầm tưởng bà cũng có ý với ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trên mặt Vạn Sĩ Các chủ lộ ra một lớp phấn hồng, không phải vì xấu hổ, mà là vì tức giận.
Bạch Vi cũng không muốn nghe chuyện dây dưa của hai người họ, cô bây giờ lo lắng hơn về chuyện phân thân Thiên Ma, Côn Bằng ở cùng Thiên Ma lâu như vậy, có lẽ biết chút gì đó.
“Côn Bằng, ngươi có biết Thiên Ma có còn phân thân ở nơi khác không?”
Côn Bằng im lặng không nói.
Húy Húy lập tức gia tăng uy áp, Côn Bằng tuy mang vẻ mặt đau đớn, nhưng vẫn không có ý định trả lời.
Vạn Sĩ Các chủ ở cùng Côn Bằng nhiều năm, rất hiểu nó, vừa nhìn thái độ của Côn Bằng lúc này, bà ta liền biết, Côn Bằng chắc chắn biết gì đó.
“Côn Bằng, ngươi biết rõ ta một lòng muốn phi thăng, nếu ngươi thật lòng thích ta, tuyệt đối không nên cấu kết với Thiên Ma.
Nếu ta vì không thể phi thăng mà sinh ra tâm ma, ngươi nghĩ ta còn là ta không? Ngươi còn thích ta không? Chẳng lẽ khoảng thời gian gần đây ngươi ở cùng thể xác của ta, ngươi cảm thấy ngươi còn thích ta không?”
Côn Bằng mấp máy môi, nhưng cuối cùng không nói lời nào.
Vạn Sĩ Các chủ biết rõ, thái độ này của Côn Bằng rõ ràng đã có chút d.a.o động, vì vậy lập tức dịu giọng: “Côn Bằng, ngươi nói ngươi yêu ta, nhưng ta chỉ thích kẻ mạnh.
Nếu ngươi có thể phi thăng lên Thượng Giới, ta sẽ đồng ý kết thành đạo lữ với ngươi, ngươi thấy thế nào?”
Hai mắt Côn Bằng đột nhiên lóe lên một tia sáng: “Vậy bà hãy dùng đạo tâm thề đi.”
Như sợ Vạn Sĩ Các chủ không đồng ý, nó lập tức nói thêm một câu: “Nếu bà dám dùng đạo tâm thề, ta sẽ nói cho bà biết tin tức về Thiên Ma.”
Vạn Sĩ Các chủ không chút do dự: “Ta, Vạn Sĩ Nhụy, xin lấy đạo tâm thề, nếu Côn Bằng có thể phi thăng lên Thượng Giới, ta nhất định sẽ kết thành đạo lữ với nó.”
“Ầm ầm…” Lời thề đạo tâm đã hoàn thành.
Côn Bằng nhìn Vạn Sĩ Các chủ với ánh mắt đắm đuối: “Bà cứ yên tâm, ta bây giờ đã là tu vi Độ Kiếp hậu kỳ, chắc chắn sẽ nhanh ch.óng phi thăng lên Thượng Giới.”
Vạn Sĩ Nhụy lộ ra một tia e thẹn: “Chúng ta tạm thời không nói chuyện này, nếu không trừ hết phân thân Thiên Ma, ngươi thì dễ nói rồi, phi thăng chỉ trong nay mai, còn ta thì phải làm sao?!
Ngươi cũng biết, Độ Kiếp kỳ tuy phi thăng chỉ trong nay mai, nhưng cũng là giai đoạn tu luyện chậm nhất.
Nếu ta còn chưa phi thăng, phân thân của Thiên Ma lỡ như thông qua Thiên Thang lên Thượng Giới, đến lúc đó quan hệ nhân quả, không phải là thứ mà những tu sĩ nhỏ bé như chúng ta có thể gánh vác được.”
Côn Bằng lập tức sốt ruột: “Bà đừng nghe Thiên Ma nói bậy! Nó làm gì có nhiều phân thân như vậy, chỉ là để dọa các người thôi! Nhưng nó có giấu một hạt ma chủng trong ma tôn đại điện của Trường Khanh.
Hạt ma chủng đó còn lâu mới ra đời! Bà chắc chắn có thể phi thăng.”
Lời của Côn Bằng vừa dứt, đột nhiên cảm thấy đan điền truyền đến cơn đau, nó cúi đầu nhìn theo pháp khí đ.â.m vào đan điền, sau đó mang vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Vạn Sĩ Các chủ: “Tại sao…”
Lời chưa nói hết, đã thấy Vạn Sĩ Các chủ mặt lạnh như tiền, lại hung hăng khuấy nát yêu đan của nó, nó trơ mắt nhìn tu vi của mình như quả bóng xì hơi, tu vi tụt dốc không phanh.
“Côn Bằng, chẳng lẽ ngươi không hiểu con người của ta sao? Nếu ta lòng dạ mềm yếu, Vạn Bảo Các căn bản không thể làm nên chuyện.
Đối với ta mà nói, ngươi chỉ là một thuộc hạ nghe lời, khi thuộc hạ này không nghe lời, nảy sinh tâm tư khác, vậy thì không thể giữ lại.”
Ánh mắt của Côn Bằng nhanh ch.óng tối sầm lại: “Bà rõ ràng vừa mới phát lời thề đạo tâm…”
Vạn Sĩ Các chủ cười khẩy một tiếng, động tác trong tay càng thêm dứt khoát: “Lời thề đạo tâm và việc ta g.i.ế.c ngươi có gì mâu thuẫn?!”
Thấy Côn Bằng đã hoàn toàn không còn hơi thở, Vạn Sĩ Các chủ nhìn về phía Bạch Vi bên cạnh: “Khi nào đi đến chỗ ma tôn?”