“Diệp Kiều đang làm gì thế.”
“Phá trận?”
Phá trận về cơ bản phải phá từ bên trong, nhưng nhìn phản ứng của Mộc Trọng Hi, vào trận pháp về cơ bản ngay cả cơ hội vung kiếm cũng không có, cho nên Diệp Kiều định phá trận từ bên ngoài.
Độ khó từ bên ngoài cao hơn bên trong không chỉ một đẳng cấp.
Hơn nữa, đó chính là trận của Nguyệt Thanh Tông.
Chu Hành Vân cũng nói: “Ta đi trói Tống Hàn Thanh tới?”
Diệp Kiều: “Không cần.”
Cô từng học trận pháp Nguyệt Thanh Tông, cái này còn phải cảm ơn sự hào phóng của Tống Hàn Thanh, sách phù lục nội môn Nguyệt Thanh Tông nói cho cô xem là cho cô xem, không chút do dự nào.
Vừa dứt lời, kèm theo tiếng trận pháp vỡ vụn, một vòng kim quang hất cô ra, Mộc Trọng Hi cuối cùng cũng ra rồi.
Phá rồi.
“To gan!” Thấy cảnh này, trưởng lão Nguyệt Thanh Tông ngoài sân tại chỗ kinh hãi đứng dậy: “Nó lại dám học trộm trận pháp Nguyệt Thanh Tông chúng ta!”
Cái trận pháp này, phá từ bên trong còn có thể nói cô vận may tốt.
Nhưng phá từ bên ngoài, nói cô chưa từng học qua trận pháp ông ta cũng không tin!
Tần Phạn Phạn cũng mở to mắt: “Hả?!”
Ông đây hoàn toàn là giọng điệu kinh ngạc, nhưng rơi vào tai mấy người khác, rõ ràng chính là trào phúng và đắc ý.
Tần Phạn Phạn nhìn khuôn mặt không thể tin nổi của mấy lão thất phu kia, bề ngoài vững như ch.ó già, nội tâm hoảng loạn một đám, dùng âm lượng lớn tương tự gào lại.
“Cái gì gọi là trận của Nguyệt Thanh Tông các người? Trận pháp dùng ra chẳng phải là để cho người ta học sao?”
“...” Không phải, hai người các ông, trọng điểm là cái này sao? Trọng điểm là đây mẹ nó vậy mà là một Phù tu a.
Tông chủ Thành Phong Tông nheo mắt lại.
Tim đều trầm xuống.
Hắn đã nói tại sao người của Trường Minh Tông một chút cũng không vội, hóa ra là có chuẩn bị mà đến.
“Hóa ra đây chính là con bài chưa lật của Trường Minh Tông các người.”
Một Phù tu, một Kiếm Phù song tu.
Mấy trưởng lão đều vạn lần không ngờ tới, đám người Trường Minh Tông này vậy mà nhịn giỏi như thế, lâu như vậy một chút tiếng gió về việc có đệ t.ử có thể làm được hai đạo song tu cũng không có.
“Cho phép các người giấu một tay, không cho phép tông chúng ta có thêm một thiên tài sao?” Tần Phạn Phạn lập tức thẳng lưng, khóe miệng bay lên, dùng giọng điệu tương tự, dương dương đắc ý đáp lại một câu: “Chúng ta cái này gọi là chiến lược.”
Ông trong nháy mắt quên sạch sành sanh mấy tật xấu nhỏ như thích trốn học, ngày ngày ngủ, cà lơ phất phơ của Diệp Kiều rồi.
Cái này có là gì?! Có thể là con bé mệt rồi a, Kiếm Phù song tu thức hải rất dễ cảm thấy mệt mỏi, Diệp Kiều đó gọi là lười biếng sao? Con bé chỉ là mệt thôi.
Tần Phạn Phạn trong khoảnh khắc này tìm xong tất cả lý do cho đệ t.ử thân yêu của ông rồi.
“Các ông đều sớm biết chuyện này rồi?” Triệu trưởng lão ngơ ngác toàn tập, chọc chọc Đoạn Dự bên cạnh, “Con bé Diệp Kiều vậy mà là Kiếm Phù song tu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trước đó cái lão già Thành Phong Tông kia ngày nào cũng hỏi mình một đống vấn đề kỳ quái.
Triệu trưởng lão lúc đó cảm thấy lão già kia không có ý tốt, hóa ra hôm đó đều đã nhìn ra chút manh mối, tới thăm dò mình đây.
Đoạn Dự: “...” Hắn nếu biết thì còn ngày ngày treo Diệp Kiều lên đ.á.n.h sao?
Phù tu và Đan tu ở tu chân giới đều rất ít, Trường Minh Tông bao nhiêu năm nay mới đợi được Minh Huyền và Tiết Dư, chắc chắn là phải che chở một chút, vì vậy trên giờ huấn luyện thường xuyên bị đ.á.n.h chỉ có Mộc Trọng Hi và Diệp Kiều.
Có điều... Đoạn Dự chột dạ nghĩ, con bé Diệp Kiều da dày thịt béo, chắc là không sao đâu.
Diệp Kiều dùng chính là thế khởi thủ của Nguyệt Thanh Tông, cô cũng không sợ bị nhìn ra, sau khi trận pháp vỡ vụn, một phen kéo Tứ sư huynh qua, “Tiếp theo đều đừng giẫm lung tung, đi theo muội là được.”
Trận pháp thiên biến vạn hóa, do các tông trăm năm trước diễn sinh ra, có một số trận pháp Diệp Kiều thấy cũng chưa từng thấy.
Tu sĩ bên ngoài cũng nổ tung rồi.
“Diệp Kiều này lai lịch thế nào? Phù Kiếm song tu? Bao nhiêu năm nay Trường Minh Tông thâm tàng bất lộ a.”
Diệp Kiều có thể dùng tu vi Trúc Cơ, linh căn bình bình vô kỳ làm thân truyền, tất cả mọi người đều tưởng Trường Minh Tông là ch.ó cùng rứt giậu rồi.
Không ngờ vị Tiểu sư muội này là thật sự có bản lĩnh bên trong.
Có fan Vấn Kiếm Tông thấy thế không kìm nén được:
“Vậy ta đi xem tình hình bên phía Trường Minh Tông đây. Huynh đệ, nếu ta một đi không trở lại, các ngươi nhớ theo sau.”
Kiếm Phù song tu a, tu chân giới người đầu tiên, ai mà không muốn xem cho mới mẻ chứ.
“Nông cạn.” Có tu sĩ thống thiết: “Không giống ta, ta đi xem Trường Minh Tông, không phải vì cô ta có thể hai đạo song tu, chủ yếu là muốn xem cô ta còn có thể lãng thế nào.”...
Diệp Kiều không hay biết gì về sóng to gió lớn dấy lên bên ngoài vẫn đang tán gẫu: “Trên đường các huynh gặp Tống Hàn Thanh không?”
Cô treo Tống Hàn Thanh ở chỗ cũng khá bắt mắt, chắc là đều vây xem một chút rồi nhỉ?
Mộc Trọng Hi hưng phấn cực kỳ: “Gặp rồi, ta dùng Lưu Ảnh Thạch ghi lại rồi, lần sau lên diễn đàn xem có ai thu không, ta dùng sáu khối Lưu Ảnh Thạch, có thể bán ra với giá mười thượng phẩm linh thạch.”
“Người ta đều có Lưu Ảnh Thạch, có thể tự mình quay lại ở bên ngoài, tại sao phải mua của huynh?” Suy bụng ta ra bụng người, Diệp Kiều cảm thấy chắc không ai làm cái tên oan đại đầu này đâu nhỉ.
Nào ngờ Mộc Trọng Hi hùng hồn, “Cái này của ta là góc nhìn thứ nhất, tiếp cận cự ly gần Tống Hàn Thanh quay đấy, bọn họ dùng Lưu Ảnh Thạch xem ở ngoài sân và cái trong tay ta có thể giống nhau sao?”
Có lý.
Diệp Kiều nói: “Hai chúng ta chia đều.”
“Dựa vào cái gì?”
Diệp Kiều chỉ chỉ mình, “Người, là ta bảo Đoạn Hoành Đao trói, không có ta huynh có thể quay được sao?”
Mộc Trọng Hi miễn miễn cưỡng cưỡng mở miệng: “Được rồi được rồi. Vậy đến lúc đó muội bốn ta sáu.”
Hai người đơn giản cúi đầu chia chác xong, cầm bản đồ một trước một sau dẫn đường.
Chu Hành Vân sau khi biết Tống Hàn Thanh là bị Diệp Kiều liên hợp thân truyền Thành Phong Tông trói lại, hắn hơi nghẹn lời giây lát, cảm thấy lúc này cho dù Diệp Kiều làm sập bí cảnh, hắn cũng sẽ không kinh ngạc nữa, thật đấy.