Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 1037



Đáng ghét a.

Dựa vào cái gì thí luyện của Mộ Lịch chỉ cần g.i.ế.c g.i.ế.c g.i.ế.c, thí luyện của cô lại phải chơi với một người cảnh giới cao hơn mình không biết bao nhiêu lần?

Tiết Dư nhìn Diệp Kiều trải ra cuộn lại trên mặt đất như cái khăn mặt: "..."

Lại điên rồi.

"Chưa từng thấy người nào như vậy."

Nội môn nhỏ giọng phàn nàn: "Thật không biết sư thúc thu nhận cô ta làm gì."

Không phải đang tác oai tác quái thì cũng là đang trên đường tác oai tác quái.

Hơn nữa còn đưa bọn họ đến Ngọc Minh Sơn, quả thực không hiểu ra sao cả.

Vân Thước có thể cảm nhận được khí tức của đám người kia cách đó không xa, càng lúc càng gần, cô ta hoảng loạn muốn c.h.ế.t, thiếu nữ phảng phất như một con nai con bị kinh hãi, trong mắt phiếm ánh nước.

Sau khi cô ta và Thất trưởng lão ngắt liên lạc, vốn định dùng ngọc giản liên lạc với Minh Huyền, tìm kiếm sự giúp đỡ của hắn, không ngờ hắn lại xuất hiện ở đây. Cô ta lập tức chạy chậm tới, giọng nói mềm mại: "Minh sư huynh!"

Minh Huyền không hiểu ra sao, trong ánh mắt hắn tràn đầy nghi hoặc: "Trông sắc mặt muội tái nhợt thế này, đã xảy ra chuyện gì?"

Hắn rất ngạc nhiên, Vân Thước vậy mà lại xuất hiện ở gần Trường Minh Tông?

Hình như không chỉ Vân Thước.

Khi hắn tới còn nhìn thấy bọn Chu Hành Vân đang đ.á.n.h nhau túi bụi với một con rồng, điều này khiến hắn cảm thấy rất thú vị, cho nên, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Minh Huyền lúc này mặc áo đen dùng một sợi dây thừng mảnh thắt eo, có vẻ cực kỳ xuất trần phiêu dật, cười tủm tỉm nhìn cô ta, mắt khẽ chớp.

Thiếu niên cảnh giới Luyện Hư hậu kỳ, liếc mắt nhìn qua, hô hấp của Vân Thước cũng hơi loạn một chút, "Minh sư huynh."

"Giúp muội với."

Cô ta mở miệng cầu xin.

Minh Huyền không phải lần đầu tiên được cô ta thỉnh cầu, chỉ là lần đầu tiên thấy Vân Thước chật vật cầu cứu mình như vậy, hắn không khỏi tò mò, "Ta có thể giúp muội cái gì đây?"

Giọng Vân Thước mềm mại, đứng sau lưng hắn, rụt rè nhìn thoáng qua Mộc Trọng Hi thần sắc không rõ, thấp giọng: "Giúp muội ngăn cản Mộc Trọng Hi được không?"

Biểu cảm Minh Huyền có chút vi diệu, nhìn cô ta, mỉm cười, "Cái gì?"

Thần sắc hắn trông có chút quá khó phân biệt thật giả, lực đạo Vân Thước nắm lấy cổ tay Minh Huyền nặng thêm vài phần, nhíu mày: "Huynh cười cái gì? Chẳng lẽ không định giúp muội sao?"

"Ta có việc." Minh Huyền bất động thanh sắc tránh xa cô ta, "Hơn nữa, muội và Mộc Trọng Hi có thù?"

Ngăn cản Mộc Trọng Hi làm gì?

Mộc Trọng Hi đang đứng sờ sờ ở kia kìa.

Mộc Trọng Hi tai thính mắt tinh, cũng liếc nhìn cô ta một cái, nói thật, mọi người đều là người từng làm l.i.ế.m cẩu của Vân Thước, sao có thể không rõ tính cách của cô ta, tướng mạo xinh đẹp, tuy thỉnh thoảng sẽ thích so sánh với người khác, nhưng nhìn chung không xấu.

Lần đầu tiên bị Vân Thước nhắm vào như vậy, Mộc Trọng Hi chớp chớp mắt, ha một tiếng.

Vân Thước nắm lấy tay áo Minh Huyền, "Huynh giúp muội đối phó hắn được không?"

Minh Huyền suy tư một lát, không hỏi tại sao nữa, mà là nhìn Mộc Trọng Hi, khi hắn tới Mộc Trọng Hi đang nghĩ trăm phương ngàn kế phá trận...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn không hề ngu ngốc, thậm chí rất nhạy cảm nắm bắt được trọng điểm, "Muội muốn ngăn cản hắn phá trận? Tại sao?"

Trường Minh Tông có thù với cô ta sao?

Trận pháp này không phá, cho dù bên ngoài có người muốn chi viện, cũng không thể vào được.

Tông chủ Vấn Kiếm Tông duy nhất đạp vỡ hư không Độ Kiếp kỳ mấy năm trước đã phi thăng, dẫn đến tu chân giới quả thực không tìm ra người thứ hai có thể dễ dàng nhìn thấu trận pháp thượng cổ.

Vân Thước c.ắ.n mạnh môi dưới, ý thức được mình quá mức nóng vội, từ đó để lộ vấn đề, hoảng loạn giải thích: "Không phải, vừa rồi hắn muốn g.i.ế.c muội."

Vân Thước: "Thật đó! Cầu xin huynh, giúp muội với. Giúp muội đối phó được không?"

Cô ta nói năng lộn xộn, Minh Huyền im lặng một lát, tránh xa cô ta, biểu cảm thu lại, mi mắt lạnh nhạt: "Ta tới cứu người."

Tình yêu đáng quý, sư muội giá cao hơn.

Hơn nữa Trường Minh Tông cũng là tông môn cũ của hắn, Minh Huyền ngoài miệng nói không để ý, nhưng cũng không thể nào táng tận lương tâm đến mức giúp Vân Thước một người ngoài đối phó môn phái của mình.

Trong mắt Vân Thước phiếm lệ quang long lanh, có chút buồn bã: "Huynh vậy mà không giúp muội?"

Dựa vào cái gì?

Minh Huyền: "Lần sau nhất định."

Hắn đang đợi Diệp Kiều, cùng hắn phá trận.

Minh Huyền cũng muốn chứng minh bản thân, ít nhất muốn chứng minh cho đám trưởng lão kia xem, hắn cũng không kém hơn các phù tu khác.

"Huynh là vì môn phái, hay là vì người nào?" Vân Thước đột nhiên thu nước mắt nhìn hắn, không chớp mắt, "Muội không tin huynh sẽ vì Trường Minh Tông cái môn phái từ đầu đến cuối đều chèn ép huynh mà đi ra từ Ma tộc."

Không nghi ngờ gì nữa, Minh Huyền không quá dám đối mặt với Trường Minh Tông.

Minh Huyền không ngờ lúc này chỉ số thông minh của cô ta vậy mà online, hắn chớp chớp mắt, "Không phải vì môn phái, tự nhiên là vì người rồi."

Hắn cũng không ngại nói cho đối phương biết, khóe môi nhếch lên, hớn hở ra mặt: "Sư muội ta."

Mộc Trọng Hi: "Đó là muội muội ta!"

Minh Huyền: "Cút, ngươi cũng xứng."

Hai người mới đấu võ mồm vài câu, Vân Thước đã có chút không chịu nổi, trong vài câu nói của bọn họ đều có thể cảm nhận được sự thân thiết đối với sư muội kia.

Vân Thước cũng không phải không biết Trường Minh Tông có một đệ t.ử mới, nhưng chỉ là một đệ t.ử mới mà thôi, sao so được với mình.

"Cô ta thiên phú không bằng muội, cũng không bằng thời gian chúng ta quen biết lâu. Tại sao các huynh lại đi giúp cô ta?" Vân Thước c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, giọng nói vụn vặt như từ trong cổ họng rặn ra.

Cô ta rõ ràng mới là người bọn họ thích không phải sao?

Minh Huyền nhìn cô ta, "Không giống nhau."

Nếu chỉ là tùy tiện một sư muội mới tới, hắn đương nhiên sẽ không giúp đối phương.

Nhưng Minh Huyền là một người rất thích não bổ.

Hắn gần như não bổ cũng có thể não bổ ra, Diệp Kiều ở thế giới khác có thể cứu vớt mình, vậy nhất định là một cô gái rất dịu dàng, rất mềm mại, hắn nhất định phải bảo vệ tốt đối phương.