Diệp Kiều vươn tay hứng vài đạo bột vàng, đang buồn chán nghĩ xem khi nào mình có thể đi.
Nàng chính là người làm đại sự.
Chúc Ưu đang kéo Diệp Thanh Hàn khuyên đối phương bình tĩnh, lúc này không phải lúc tính sổ với Diệp Kiều, đó là Độ Kiếp a! Sư tôn Vấn Kiếm Tông bọn họ là Độ Kiếp không sai, nhưng người ta phi thăng rồi a, Diệp Kiều là Độ Kiếp sống sờ sờ, học thì học rồi, còn có thể làm gì được.
Diệp Thanh Hàn ý đồ hất sư muội ra, đi tìm Diệp Kiều tính sổ: "Đây không phải lý do nàng học ta."
Độ Kiếp thì sao? Suy nghĩ của Long Ngạo Thiên rất đơn giản, bất kể gặp khó khăn gì, đ.á.n.h qua là được, Chúc Ưu cũng không muốn nhìn hắn c.h.ế.t oan uổng, nhìn bộ dạng kia của Diệp Kiều là biết, nàng thường xuyên đ.á.n.h người, chọc giận đối phương, đ.á.n.h c.h.ế.t đại sư huynh nhà mình thì có chút không lễ phép rồi.
Thiếu nữ nảy ra ý hay, nghĩ ra cái cớ: "Thực ra nàng rất sùng bái huynh. Nếu không huynh nghĩ xem, tại sao nàng không học của người ta? Lại cứ học của chúng ta?"
Hắn khựng lại, dường như còn có chút ngại ngùng: "Thật sao?"
"Đó là đương nhiên!" Chúc Ưu vắt óc suy nghĩ chốc lát, cuối cùng thiếu nữ nghiêm trang giơ ngón tay cái lên: "Đại sư huynh, huynh mạnh quá à."
Mọi người: "..."
Miểu Miểu coi như được mở mang tầm mắt rồi, hóa ra Vấn Kiếm Tông các ngươi dựa vào nói hươu nói vượn để vấn đỉnh đệ nhất a.
Cứ cái thái độ cợt nhả kia của Diệp Kiều, chỗ nào giống dáng vẻ coi hắn là thần tượng chứ.
Nhưng Diệp Thanh Hàn tin rồi a, không ngờ Diệp Kiều lại sùng bái mình như vậy, lý trí của hắn lập tức quay về, cảm thấy mọi hành động trước đó của đối phương đều có dấu vết để lại.
Miểu Miểu đối với chuyện này rất phục, cũng chuẩn xác móc cuốn sổ nhỏ ra.
Nàng cũng muốn chữ ký!
Đến trước được trước.
Mười chín tuổi Độ Kiếp, thực sự hiếm thấy.
Cho nên, lấy được chữ ký trước là rất quan trọng.
Lúc một đám người đang bận rộn, một đám tu sĩ tư chất bất phàm cũng mò lên Trường Minh Tông rồi, có thể leo lên núi trước tất nhiên là tư chất tốt, tu sĩ bình thường cũng không lên nổi, hiển nhiên bọn họ đến để bái sư.
Nhìn thấy nhiều tu sĩ như vậy, Triệu trưởng lão và Ngũ trưởng lão kích động ôm lấy nhau, tại chỗ rơi lệ đầy mặt, lần nữa cảm thán Trường Minh Tông bọn họ cũng rạng rỡ tổ tông rồi a!
Tạ Sơ Tuyết như lơ đãng nghiêng người, hứng thú bừng bừng hỏi nàng, "Lĩnh vực của ngươi sau khi bốn mùa kết thúc là gì?"
Diệp Kiều khựng lại.
Phát hiện não hắn xoay chuyển thật sự nhanh a, có thể đoán được là bốn mùa, nàng nghĩ dù sao mình cũng sắp chuồn rồi, tự nhiên cũng không ngại nói cho đối phương biết, "Ồ, là mạt sát a." Coi như là đòn sát thủ của nàng.
Có sao nói vậy.
Thiên Đạo đối xử với nàng không tệ.
Diệp Kiều thề sau này trong lòng nhất định sẽ bớt mắng đối phương.
Nàng bất mãn với hành động tính kế mình của Thiên Đạo, nhưng cũng rõ ràng, đôi bên là một cuộc giao dịch công bằng, chỉ cần nàng thành công, vậy Thiên Đạo tự nhiên cũng sẽ để nàng viên mãn. Lợi ích mình nhận được cũng là thực sự.
Mạt sát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Câu trả lời này khiến Tạ Sơ Tuyết im lặng.
Vậy cũng có thể hiểu là, Thất trưởng lão chẳng qua sống ít đi một khoảng thời gian, đợi đến khi lĩnh vực luân chuyển thành công, Thất trưởng lão cũng phải c.h.ế.t.
Sự xuất hiện của Diệp Kiều, Thiên Đạo từ đầu đến cuối không hề chừa cho Thất trưởng lão bất kỳ đường sống nào, còn về việc trong khoảng thời gian đó sẽ c.h.ế.t bao nhiêu người cũng không nằm trong kế hoạch của đại đạo, giun dế mà thôi.
Tạ Sơ Tuyết rũ mắt, lạnh nhạt thu liễm cảm xúc.
Quả thật là đại đạo vô tình.
Nhưng còn một điểm phải nhắc tới, bộ dạng của sư điệt này của hắn vẫn khá là có tính lừa gạt.
Mày mắt linh động, môi hồng răng trắng, không mất đi vài phần thanh lãnh.
Hồng y trông rất duyên dáng, xoay kiếm, chắp tay sau lưng, khá có cảm giác của cao nhân đắc đạo.
Điều này dẫn đến việc, ùn ùn kéo vào Trường Minh Tông, các tu sĩ cực khổ đến được sau núi Ngọc Minh Sơn nhìn nhau, chú ý tới phúc trạch là từ trên người kẻ này giáng xuống, lập tức nảy sinh lòng kính sợ.
Hóa ra đây chính là Độ Kiếp mới nhậm chức.
Quả nhiên là tiên nhân tiên tư.
Diệp Kiều còn chưa lên tiếng, bọn họ đã tự động tẩy não chính mình hận không thể vì Trường Minh Tông vứt đầu rơi vãi m.á.u nóng, đến lúc đó Tạ Sơ Tuyết chỉ cần lại mặc một thân bạch y không vương bụi trần, kéo căng bức cách của môn phái lớn, tập thể mở một đợt đại hội tẩy não, là có thể thu hết những tu sĩ tư chất không tồi kia vào môn hạ.
Bốn tông khác yêu cầu nghiêm ngặt, cần linh căn, cần tư chất, còn cần ngộ tính, cùng với nghề nghiệp cá nhân.
Nhưng Trường Minh Tông không cần a, bọn họ luôn là ai đến cũng không từ chối.
Tư chất, linh căn, ngộ tính, chỉ cần chiếm một thứ là được.
Có thân truyền của môn phái khác thấy thế cũng nhịn không được cà khịa rồi, "Cho nên mới nói mà, nội bộ Trường Minh Tông tạp nham nhất."
Đúng là trong môn phái này, người nào cũng có.
Lại còn toàn là một đám kỳ ba.
Từng người một giấu giếm còn hơn cả ch.ó, trước là sư thúc Hợp Thể đỉnh phong, lại đến một trưởng lão nghịch thiên tam đạo đồng tu, cuối cùng thong thả lòi ra một Độ Kiếp, được a, thật thú vị, Vấn Kiếm Tông có thể được mệnh danh là môn phái có sức chiến đấu đệ nhất, hóa ra lại là vì Trường Minh Tông người hay quỷ đều đang giấu giếm.
Chất lượng đệ t.ử Trường Minh Tông không đồng đều, Tần Phạn Phạn là nửa điểm không kén chọn.
Nói nhảm. Có là tốt rồi, còn kén chọn sao?
Ngay lúc các trưởng lão hớn hở chuẩn bị xoa tay xắn áo, giữ bọn họ lại từng người một đo linh căn, chân trời đột nhiên có người đến, ráng chiều tỏa sáng, tiên hạc dang cánh từ chân trời từ từ bay xuống, trên tiên hạc là một nữ tu, mỉm cười với bọn họ.
Diệp Kiều híp mắt.
Thiếu nữ kia mày mắt thanh linh, y phục màu xanh, ăn mặc khá đơn giản, nhìn bàn cờ bị hủy nhẹ nhàng nói một tiếng đáng tiếc, sau đó trước mặt mọi người, vươn tay thu lại, bàn cờ rơi vào trong tay áo, nàng nhạt nhẽo, "Bàn cờ này là chí bảo Bồng Lai ta."
"Như vậy, liền mang về rồi."