Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 1133



Cô rất kinh ngạc lại có người có thể vào được, nghiêng đầu, biểu cảm lạnh như băng kia biến thành cười hì hì, giọng nói cất cao, "Lão hòa thượng?"

Không trách Diệp Kiều cười, chủ yếu là tướng mạo của đối phương khá là hài hước.

Trông tướng mạo sầu não ủ dột, lại còn là đầu trọc.

"..."

Lão hòa thượng?

Danh xưng này khiến sắc mặt lão giả tối sầm, quát: "Thật là một thằng ranh con ăn nói lung tung."

"Thất trưởng lão đâu?"

Lúc lão vào trận, không phát hiện người quen, đương nhiên hòa thượng cũng không cảm thấy Thất trưởng lão có chuyện gì, cùng lắm là bị nhốt trong trận pháp.

Nhưng Thất trưởng lão mãi không ra, những đại năng đến tương trợ bên ngoài kia có thể sẽ không vui.

G.i.ế.c người cũng là nghiệt lực, huống hồ còn là người của Trường Minh Tông, bọn họ cũng sợ dính líu đến những rắc rối không cần thiết, Thất trưởng lão là người tổ chức kế hoạch lần này, lão không đứng ra, muốn bọn họ gánh vác rủi ro, lấy đâu ra chuyện tốt như vậy?

Diệp Kiều sửng sốt, tiếp tục cười: "Lão ta vừa bị ta đập nổ tung rồi, ngươi muốn đi cùng không?"

Bên ngoài nhiều người như vậy, muốn xông vào trận của mình cũng không dễ dàng như thế.

Đủ để thấy, vị lão tăng này quả thực có bản lĩnh, có thể vào gặp mình, nghĩ đến cũng không phải hạng vô năng gì.

"Lão ta bị ngươi đập nổ tung rồi? Ha." Lão vẫn cảm thấy cô đang nói đùa, cái nết này của Diệp Kiều, nhìn là biết kiểu mỏ hỗn c.h.é.m gió phần phật.

"Nếu không còn có thể bị ngươi đập nổ tung sao?" Diệp Kiều cười híp mắt.

Hai người đều là kỳ tài trò chuyện, người này giỏi c.h.é.m gió hơn người kia, lão hòa thượng còn định hỏi tiếp, Bất Kiến Quân liền không có tính tình tốt như vậy, hóa hình thành một thanh đao, treo lơ lửng trên không trung, vung trường đao lên định c.h.é.m c.h.ế.t đối phương.

Diệp Kiều chỉ triệu hồi Bất Kiến Quân, bốn thanh kiếm còn lại toàn bộ để bên ngoài giúp đỡ.

Bất Kiến Quân không khỏi vui mừng.

Hắn quả nhiên là bé mèo được sủng ái nhất.

Bất Kiến Quân ra tay không chút báo trước, cắt ngang màn c.h.é.m gió lẫn nhau của hai người, Diệp Kiều nhớ đến chuyện nguyên thần Thất trưởng lão bỏ trốn, cũng không lề mề nữa,

Lúc lão hòa thượng cầm bát vu từ trên không trung đ.á.n.h rơi Bất Kiến Quân, Diệp Kiều đưa tay ngọc đón lấy, mũi kiếm mang theo hàn ý quét qua, trong chớp mắt dấy lên ngàn tầng sóng cuộn.

Một hất một đ.â.m, sát khí bộc lộ không sót chút gì.

Sát Lục Kiếm, sát phạt chi khí tự nhiên là lạnh lẽo đáng sợ, lão hòa thượng thấy cô đều động đến đao rồi, Thất trưởng lão lại vẫn chưa thấy bóng dáng, lòng lão lạnh đi một nửa.

Không phải chứ?

Tên phế vật Thất trưởng lão đó, không phải thật sự bị một tên tiểu quỷ như cô đ.á.n.h c.h.ế.t rồi chứ?

Lão hòa thượng bị nện cho tim đập chân run, trở tay ném pháp khí phòng ngự trong tay xuống vội vàng thử chống đỡ, Diệp Kiều cười lạnh, một kiếm c.h.é.m nứt bát vu, trong chớp mắt kim quang b.ắ.n ra tứ phía, lão hòa thượng nhìn một cái, thế thì còn ra thể thống gì nữa?

Bát vu đó của lão tuy không phải linh khí gì, nhưng cũng là cực phẩm pháp khí, cộng thêm cảnh giới của bản thân bày ra đó, lại bị tên ranh con này một kiếm c.h.é.m mất!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tăng nhân của Phật đạo này, có một điểm giống hệt đồ đệ, đó chính là tòng tâm (nhát gan).

Thấy khí thế đằng đằng sát khí của Diệp Kiều, lão ngay cả tàn tích của bát vu cũng không muốn nhặt nữa, vắt chân lên cổ mà chạy.

Vừa chạy, vừa điên cuồng c.h.ử.i rủa trong lòng.

Trần Mộ Thiền tên khốn kiếp này!

Lại dám trơ mắt nhìn người làm sư phụ như lão đi chịu c.h.ế.t!

Trở về giáo, lão nhất định phải quản giáo t.ử tế tên đệ t.ử này thế nào là tôn sư trọng đạo!

Động tác bỏ chạy của lão quá dứt khoát, Diệp Kiều vươn tay vồ một cái, uy áp nghiêng về phía hòa thượng, một phát vớt người trở lại, ghé sát, cười híp mắt hỏi lão, "Vào trận rồi còn muốn chạy? Lão hòa thượng? Nghĩ hay gớm nhỉ."

Hòa thượng này đúng là cùng một khuôn đúc ra với Trần Mộ Thiền, tình hình không ổn là vội vàng bỏ chạy.

Lão có thể vào tự nhiên cũng có thể ra, mượn tâm pháp độc đáo xé rách một đạo không gian vào trận, có thể gọi là thần không biết quỷ không hay.

Bây giờ bị Diệp Kiều một tay vớt trở lại, trong chớp mắt cảm xúc kinh hoàng bị đẩy lên đỉnh điểm, "Ngươi...!"

"Ta cái gì mà ta?" Diệp Kiều chỉ vào mình cười hì hì, "Ngươi tới làm gì?"

"Đồ đệ ngươi lẽ nào chưa từng nói cho ngươi biết, ta cảnh giới gì sao?"

Cô ném câu hỏi ra như s.ú.n.g liên thanh, nện cho lão hòa thượng ong ong cả đầu, muốn ngụy biện, lại dưới uy áp ngày càng tăng lớn mà thở không nổi, chỉ có thể thổ lộ lời trong lòng ra, "... Bần tăng là tới dạy ngươi, tu chân giới lấy gì làm tôn."

Diệp Kiều: "Vậy lấy gì làm tôn?"

"Tự nhiên là lấy thực lực làm tôn." Nói rồi, lão chột dạ liếc nhìn bàn tay Diệp Kiều đang tóm lấy mình, lại thăm dò thử cảnh giới của cô, căn bản không dò ra được.

Thế là khuôn mặt vốn đã giống như một quả mướp đắng, nhăn nhúm lại thành một cục thoạt nhìn, càng nhọ hơn.

Tạo nghiệt a.

Diệp Kiều không ngại lải nhải với lão thêm một lúc, món nợ lão dẫn một đám hòa thượng Phật đạo vào tông môn cô còn chưa tính đâu!

Cô xách cổ áo lão, ấn người vào trung tâm trận pháp, trong Cửu Chuyển Luân Hồi Trận, huyễn hóa vô cùng bóp c.h.ặ.t cổ lão ấn xuống, cảm giác hồn bay phách lạc ập vào mặt, chân lão run như cầy sấy, suýt chút nữa quỳ rạp xuống trước Diệp Kiều.

Diệp Kiều lắc lư cái đầu, cố ý dọa lão, "Đã là tu chân giới lấy thực lực làm tôn, vậy ta ít nhiều cũng coi như là top 3 nhỉ?"

"Phải phải phải." Khuôn mặt già nua nhăn nhó của lão, cố gắng nặn ra nụ cười, không dám nhìn trận pháp này lần thứ hai, mặt mày hồng hào tán thành lên tiếng: "Tiểu hữu nói rất phải a!"

Đừng nói là top 3, cô nói cô đứng thứ nhất, lúc này lão cũng không dám nói cô là thứ hai.

"..."

Hòa thượng thật không có tiết tháo.

Lão nói câu này quả thực nghe lọt tai, nhưng nếu hôm nay Diệp Kiều không lấy ra được chút bản lĩnh thật sự, vậy thì người gặp họa chính là cô rồi.

Diệp Kiều không thèm để ý khuôn mặt già nua nhăn nhúm như mướp đắng của lão, điểm hai cái, phong ấn linh lực của lão, xách lên nhét người vào trong trận.