Sở Hành Chi trông có vẻ sắp tức điên rồi.
"Tại sao ngươi tung tin đồn về ta?" Tống Hàn Thanh không thể tin nổi.
Hắn lại đắc tội nàng thế nào rồi?
Nàng có hỏi tất đáp: "Tu sĩ thích ngươi nhiều chứ sao, rất nhiều đại hán nhìn ngươi, đại hán giơ cao bảng số tình yêu trên diễn đàn quá nhiều, ta hết cách. Ta cũng đâu có muốn."
Sau đó Diệp Kiều rất quang côn (trơ trẽn) hỏi ngược lại: "Ngươi muốn thế nào?"
Tống Hàn Thanh nghiêm túc nghĩ một lát, phát hiện hình như cũng không thể làm gì nàng, chỉ đành quay đầu đi, thốt ra một câu, "Không sao rồi."
"..."
"Sao lại không sao rồi? Ta có sao!" Sở Hành Chi đầy căm phẫn, một tay túm lấy đối phương, bắt đầu gào thét: "Sao ngươi có thể phản bội phe cánh của chúng ta."
Tống Hàn Thanh chiến thuật ngửa ra sau, chú ý tới nước bọt của Sở Hành Chi kích động b.ắ.n tứ tung, biểu cảm đoan trang lạnh nhạt của hắn nứt toác trong nháy mắt, giận dữ nói, "Cút ra, đàn ông đừng có chạm vào ta."
Đàn ông có mặt ở đó đều cảm thấy bị mạo phạm: "..."
Ta không nhịn được cười một cái.
Nhưng rất nhanh, mặt gương bình lặng bắt đầu rung động điên cuồng, một đoàn hào quang màu trắng nổ tung mạnh mẽ trước mặt Diệp Kiều, Chu Hành Vân ngay lập tức kéo Diệp Kiều ra sau lưng.
Ý thức được sóng ánh sáng nổ tung không làm ai bị thương, ta hơi thở phào nhẹ nhõm.
Tô Trọc thấy cảnh tượng Diệp Kiều được che chở sau lưng, cảm thán thốt ra một câu, "Sư huynh, ta cũng muốn sự che chở này."
Tống Hàn Thanh cười ngoài da không cười trong thịt: "Ta có thể cho ngươi cái đại bỉ đâu (cái tát) yêu thương tát ngươi. Ngươi muốn không?"
Tô Trọc: "..."
Hắn rất có tự biết mình chuyển chủ đề, hỏi ra nghi hoặc trong lòng tất cả mọi người: "Đó là cái gì?"
"Giống như một không gian." Chu Hành Vân nói.
Diệp Kiều nhìn thấy quen mắt, trí nhớ nàng cực tốt, trả lời: "Lúc đầu ta chính là từ nơi này trở về."
Thí luyện lúc đầu không hề phòng bị, mãi cho đến khi bị Tứ sư huynh thế giới bên kia một kiếm tiễn biệt, mở ra lối thoát.
Hiện giờ lại xuất hiện cái lỗ hổng này, Tiết Dư trực giác không ổn, "Nó là muốn thu hồi linh khí ngươi lấy từ nơi khác? Hoa của ngươi đâu?"
Diệp Kiều ném Kim Liên vào, khoảnh khắc tiếp theo, bước chân nàng lùi lại, kim quang đại tác đột ngột xoay tròn từ trong động, rơi nặng nề vào lòng bàn tay nàng.
Tống Hàn Thanh thăm dò cũng ném vài món pháp bảo vào, vẫn không có bất kỳ dấu hiệu đóng lại nào.
Diệp Kiều học theo, ném vài món rác rưởi không đáng tiền vào, phát hiện vô quả xong, bọn họ nhìn nhau ngơ ngác.
Diệp Kiều tỉ mỉ nghiên cứu cái lỗ đen xuất hiện một phen, nàng có thể cảm nhận được sự xao động của Kim Liên và Hàm Quang Sạn trong tay, nàng khẽ đoán: "Nó sẽ không phải muốn ta đi một chuyến nữa, trả lại hết mấy thứ này chứ?"
"Nói không chừng Thiên Đạo chỉ là cho ngươi mượn dùng thôi, đồ của nơi khác," Sở Hành Chi vui vẻ, "Lâu như vậy rồi, ngươi còn không trả lại thì bất lịch sự quá đấy."
"Nhưng ta lấy rồi chẳng phải là của ta sao?" Nàng sờ cằm, quán triệt tư duy cường đạo của nàng, "Tiểu Ái nói có thể lấy đi mà."
Thái độ của Tống Hàn Thanh đối với Ma Tôn cực kỳ khinh thường, trong nụ cười lạnh xen lẫn sự châm chọc: "Hắn một tên Ma Tôn lấy sát chứng đạo, hắn hiểu cái lông gà về thí luyện."
Cách dùng từ giản dị vô hoa này, khiến khóe miệng ta giật giật.
Diệp Kiều cũng một lời khó nói hết nhìn hắn.
Hắn cũng ý thức được lời nói có chút khó nghe, tự giác im lặng.
Không có cốt khí.
Sau khi ta nhìn trộm thấy cảnh này, từ đáy lòng hung hăng khinh bỉ hắn.
Mọi người thương nghị nửa ngày không có kết quả, Diệp Kiều giữ ý niệm là phúc không phải họa là họa tránh không khỏi, xách Hàm Quang Sạn chuẩn bị đi vào, Minh Huyền dường như có chút bất an, "Đợi chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Muội đi đến đó, còn về ăn cơm không?"
Diệp Kiều: "Ăn ăn ăn."
Nàng xua xua tay, "Đợi ta về!"
Tiết Dư thấy thế cũng đặt tay lên vai Diệp Kiều, nhỏ giọng: "Nếu muội thật sự nhìn thấy ta, nhớ cho hắn một đ.ấ.m."
Hắn quả thực không dám tin mình ở thế giới khác lại là một tên lốp dự phòng l.i.ế.m cẩu.
Diệp Kiều: "?"
Mộc Trọng Hi sau khi bị Chu Hành Vân trưởng thành chín chắn dạy dỗ một trận vẫn chưa từ bỏ ý định, ý đồ bám lấy Diệp Kiều muốn kéo nàng lại, hắn đáng thương nói: "Không đề cử Diệp Kiều, đừng mang sư muội ta đi."
Sau đó nghe nói Diệp Kiều lại đi dị thế giới một chuyến.
Ta chỉ có thể chân thành chúc nàng may mắn.
Giơ tay đ.á.n.h tan hình ảnh trong gương, ta che giấu tất cả tâm tư, không nhìn những náo nhiệt giữa bọn họ nữa.
Ta nhắm mắt, bão nguyên thủ nhất.
Trong Vấn Tâm Kính không tính năm tháng, ta nhốt mình trong gương, ngồi khô khốc mấy ngày, không biết ngày tháng.
Ta ở trong gương rất lâu.
Ngày hôm đó,
Ta ở trong Vấn Tâm Kính,
Thấy thương sinh, thấy đại đạo.
Ta như nguyện nhìn thấy cái Đạo mà thuở nhỏ hằng mơ ước...
"Cho nên sư huynh huynh thành công chưa?" Sau khi ra ngoài, tiểu sư muội mở to mắt mím khóe miệng, nhìn ta bước ra từ trong gương, không ngừng đi vòng quanh đ.á.n.h giá ta.
Giống như đang tìm kiếm cái gì đó trên người ta.
"Không có." Ta trầm mặc hồi lâu, mới thấp giọng đáp.
Trong Vấn Tâm Kính không tính năm tháng, ta ở trong gương cảm nhận được sự tịch mịch mà các tiền bối kiếm đạo ngàn năm trước từng cảm nhận,
Cũng có vài phần lĩnh ngộ đối với câu duy Đạo vĩnh tồn trong miệng sư phụ.
Ngàn năm trôi qua, lọt vào tầm mắt không có gì cả, tất cả quy về hư vô. Tất cả tâm tư bị thời gian mài mòn, chỉ còn lại sự tịch mịch vô tận.
Trong gương, ngay cả bi thương cũng không có, ngay cả âm thanh cũng không có,
Trong gương.
Ngoại trừ Đạo của ta, ta không có gì cả.
Ta trong sự hỗn độn và tĩnh lặng vô tận, từ từ mở mắt, dần dần ý thức được.
Đây không phải con đường ta muốn chọn lúc ban đầu.
Cho dù không trảm thất tình lục d.ụ.c, ta cũng có thể lên đỉnh.
Tâm ma quấn quanh trong lòng đã lâu vỡ tan không hề báo trước.
Ta quay đầu nhìn chính mình trong gương.
Thiếu niên mày mắt thanh minh, thản thản đãng đãng, lộ ra ý cười thoải mái.